Tuân Nhược

Chương 2



3

 

Ta ở nhà đ.á.n.h một giấc trưa.

 

Lúc tỉnh lại, thấy Tiểu Tang mang bánh ngọt vào, nói là Thế t.ử gửi tới. 

 

Hắn đã biết chuyện ta về nhà, còn nhắn rằng ta muốn ở lại bao lâu tùy ý. Ta nhìn gói bánh đó, không hề động vào.

 

Chẳng bao lâu sau, Thanh nhi đến.

 

Nàng ấy cũng xách theo một gói bánh ngọt, cười nói dịu dàng: "Tỷ tỷ, đây là bánh muội mang từ trên núi về, tỷ nếm thử xem."

 

Ta nhận lấy bánh, kéo nàng ngồi xuống, không nhịn được mà muốn dò hỏi chuyện phiếm: "Thanh nhi, trên núi muội đã gặp những ai?"

 

Gương mặt nhỏ nhắn của nàng ửng hồng, thẹn thùng cúi đầu, thanh âm nhỏ như tiếng muỗi kêu: "Không... không gặp ai cả."

 

Ta chợt hiểu ra.

 

Thanh nhi cũng thích Tạ Bất Từ sao?

 

Hai người này thật là không biết mở lời mà. 

 

Một kẻ viết tình thư rồi khóa kỹ trong tủ, một kẻ đợi chờ cả đời không chịu gả đi. Duy chỉ có kiếp trước là ta kẹt ở giữa, hưởng thụ cuộc sống thuận lợi đủ đường.

 

Nhưng không sao, kiếp này ta sẽ làm một người tốt.

 

"Thanh nhi, ngày mai có một buổi hoa yến, muội đi cùng ta nhé."

 

Nàng ngẩng mặt lên, đôi mắt sáng bừng: "Là hoa gì vậy tỷ?"

 

"Mẫu đơn."

 

"Dạ được."

 

Thanh nhi đáp ứng rất nhanh, khóe miệng không giấu nổi ý cười.

 

Ta nhớ kiếp trước tại buổi hoa yến này, Thanh nhi rất thích chậu Diêu Hoàng kia. Tạ Bất Từ mua xong lại mượn cớ tặng cho ta. 

 

Ta vốn không thích mẫu đơn, chỉ thích giò heo kho tương, nên tiện tay đem hoa về nhà. Thanh nhi thấy hoa thì vui mừng khôn xiết, tự mình chăm bón rất nhiều năm, cho đến khi chậu hoa kia héo tàn, nàng còn khóc một trận.

 

Nàng luôn cho rằng đó là món quà ta tặng.

 

Kiếp này, ta định để Tạ Bất Từ tự tay mình tặng. Cứ mượn tay ta đi đường vòng như thế, Thanh nhi làm sao biết được tâm ý của hắn, vậy thì còn gọi gì là tâm ý?

 

Sáng sớm hôm sau, ta ôm bụng lăn lộn trên giường.

 

"Ôi chao —— đau c.h.ế.t ta rồi ——"

 

Tiểu Tang cuống cuồng như chong ch.óng: "Tiểu thư người sao vậy? Để nô tỳ đi mời đại phu!"

 

"Không cần, không cần."

 

Ta yếu ớt xua tay: "Chỉ là ăn nhiều quá thôi, nghỉ ngơi một ngày là khỏe. Em đi nói với mẹ, hoa yến ta không đi được nữa."

 

Tiểu Tang chạy đi rồi.

 

Ta lập tức bật dậy, lẻn đến thư phòng của cha.

 

Cha ta thấy ta vào, cau mày hỏi: "Chẳng phải con đang đau bụng sao?"

 

"Đau xong rồi ạ."

 

Ta cười hì hì sáp lại gần: "Cha, cho con mượn ít bạc, nếu không con sẽ mách mẹ chuyện người giấu quỹ riêng đấy."

 

"Dùng làm gì?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Thanh nhi đi hoa yến mua hoa, con đã hứa đi cùng muội ấy mà giờ lại không đi được, nên đưa muội ấy ít bạc để muội ấy tự mua."

 

Cha nghi hoặc nhìn ta, nhưng vẫn từ trong tay áo rút ra một tờ ngân phiếu đưa tới: "Tiết kiệm một chút."

 

"Còn nữa, ta cũng không còn nhiều đâu, lần sau đừng có đến nữa."

 

Ta nhận lấy xem thử, là một trăm lượng. 

 

Cha thật là hào phóng quá đi.

 

Cầm ngân phiếu đi tìm Thanh nhi, nàng đang ngồi bên cửa sổ trang điểm, mặc một bộ y phục màu vàng nhạt, trông vô cùng dịu dàng.

 

"Thanh nhi."

 

Ta nhét ngân phiếu vào tay nàng: "Hôm nay ta không đi được, bụng dạ không ổn. Muội cầm lấy số tiền này, thấy gì thích thì cứ mua, mua vài chậu cũng được, đừng có xót tiền."

 

Thanh nhi có chút do dự: "Tỷ tỷ, thế này nhiều quá..."

 

"Cầm lấy, cầm lấy. Đúng rồi, nếu muội thấy chậu Diêu Hoàng kia, tuyệt đối đừng tự bỏ tiền túi. Muội cứ đứng cạnh đó một lát, tự khắc sẽ có người mua cho muội."

 

Thanh nhi ngẩn ra: "Ý tỷ là sao?"

 

"Không có ý gì đâu." Ta mỉm cười: "Đi đi, kẻo muộn."

 

4

 

Tiễn Thanh nhi đi rồi, ta thay một bộ nam trang, mang theo nắm hạt dưa, thong dong tự tại tiến về phía trà lâu. 

 

Trên nhã gian tầng hai, một ấm Long Tĩnh, một đĩa hạt dưa, vị tiên sinh thuyết thư đang giảng tới đoạn đặc sắc nhất. 

 

Chuyện kể về một thư sinh đi thi bị lạc, ở trong miếu hoang gặp phải nữ quỷ, nữ quỷ kia nhất quyết đòi gả cho hắn.

 

Ta c.ắ.n hạt dưa, thầm nghĩ nữ quỷ này nhãn quang thật không ra gì.

 

Đang nghe đến nhập tâm, ngoài lối lên cầu thang truyền đến tiếng bước chân, một người vén rèm bước vào. Ta ngẩng đầu nhìn lên, hạt dưa trên tay suýt chút nữa rơi mất.

 

Lăng Vân Thâm.

 

Ngoại thất kiếp trước của ta.

Chàng khẽ nhíu mày, khi nhìn thấy ta, trong mắt thoáng qua vẻ kinh diễm, ngay sau đó liền khôi phục như thường: "Đắc tội, ta đi nhầm chỗ."

 

Ta vội vàng lên tiếng chào mời: "Huynh không nhầm đâu, nhã gian ở đây đều đã chật kín cả rồi, nếu không chê, ta mời huynh dùng bữa được không?"

 

Chàng khựng bước, ánh mắt rơi trên mặt ta: "Cô nương mời ta?"

 

"Hoặc là huynh mời ta cũng được." Ta thốt ra theo bản năng.

 

Chàng mỉm cười một tiếng.

 

Ta bấy giờ mới sực nhớ ra, ái chà, hiện tại hắn vẫn chưa phải là ngoại thất của ta.

 

Lăng Vân Thâm vốn là công t.ử của dị tính vương Nghiêu Vương. 

 

Kiếp trước chàng về kinh chúc thọ Thái hậu, vô tình trúng t.h.u.ố.c, sơ ý cùng ta phát sinh chuyện nọ... Về sau ta thấy chàng tư sắc hữu hạn, bản lĩnh giường chiếu lại tốt nên mới nảy sinh ý đồ xấu. 

 

Nhưng kiếp này, chúng ta mới chỉ vừa gặp mặt.

 

Ngay lúc ta tưởng Lăng Vân Thâm sẽ không ngồi xuống, chàng lại bước tới, ngồi đối diện ta. Nhìn gương mặt kia, trong lòng ta tức khắc nở hoa. 

 

Kiếp trước ta đã không cầm lòng được trước nhan sắc này, kiếp này xem ra vẫn chẳng thể kháng cự. Ông trời để ta trọng sinh một lần, e là chuyên môn để thử thách ta đây mà.

 

Gọi tiểu nhị tới, ta liến thoắng gọi một bàn thức ăn, toàn là những món Lăng Vân Thâm thích.

 

Ánh mắt chàng dần sâu thẳm: "Sao tiểu thư lại biết ta thích dùng những món này?"

 

Ta cười híp mắt: "Bởi vì ta cũng thích mà."