GIỚI THIỆU:
Trên đường đi tìm Chu Từ Uyên, ta gặp một tiểu nương t.ử cũng đang vào kinh thành gặp vị hôn phu.
Vì phu quân không hợp ý, nàng ngày ngày rơi lệ, ta bèn thường xuyên an ủi.
Nào ngờ, nàng lại trói ta lại, thay y phục của ta rồi nhân đêm bỏ trốn.
Ma ma bị nàng bỏ lại mặt mày xám xịt:
“Xong rồi! Xong rồi! Tân nương bỏ trốn mất rồi! Ta biết ăn nói thế nào với chủ quân đây!”
Ta chợt nhớ đến kiếp trước, khi Chu Từ Uyên hấp hối, thần sắc trống rỗng đầy tiếc nuối:
“Nếu năm ấy, trong ngày đại hôn, nàng trở về muộn thêm một ngày thì tốt biết bao. Ta và Tương Nghi có lẽ đã có thể bái đường thành thân, làm phu thê một ngày.”
Thà phá mười tòa miếu, chứ không hủy một mối lương duyên.
Ta khẽ mỉm cười:
“Ma ma khóc làm gì? Người rời đi là tân phụ của Chu gia, còn ta… chẳng phải vẫn ở đây sao?”
01
Ma ma là người tinh minh, lập tức hiểu ý ta, vội vàng nói:
“Để nô tỳ tỉ mỉ nói rõ những chi tiết trong việc này cho nương t.ử, nương t.ử nhất định phải ghi nhớ.”
“Chủ quân của chúng ta là Điện Tiền Ty Chỉ Huy Sứ Ngụy Chiêu, nương t.ử tên Tần Tương Nghi, từ nhỏ đã có hôn ước với chủ quân…”
Tiếng nước sông cuồn cuộn khiến giọng nói vội vã của ma ma trở nên mơ hồ.
Mặt sông lấp lánh, tựa như ánh trăng vỡ vụn rơi đầy.
Ánh trăng trong trẻo, ma ma nhìn ta, muốn nói lại thôi:
“Nô tỳ mạo muội hỏi một câu, vì sao nương t.ử lại dễ dàng từ bỏ việc truy tìm Tần nương t.ử như vậy?”
“Nghe nói Chu đại nhân làm người chính trực, là bậc quân t.ử chân chính. Danh tiếng của chủ quân chúng ta nơi dân gian… e rằng không thể sánh với ngài ấy.”
Chu Từ Uyên quả thực là quân t.ử.
Kiếp trước ta ít học, không hiểu thế nào là quân t.ử.
Chỉ cảm thấy người như Chu Từ Uyên, thanh sạch, chính trực, ắt hẳn là quân t.ử.
Chu Từ Uyên năm năm tuổi đã biết chữ, bảy tuổi đã làm thơ, tuổi trẻ thành danh.
Vẫn giữ được sự trầm ổn, đối với mọi kẻ yếu trong thiên hạ đều mang lòng thương xót.
Hắn không chê con mèo hoang bên đường dính đầy bùn đất, ôm vào lòng che mưa cho nó.
Cũng có thể xé vạt áo làm giấy, thay một lão nhân nghèo khó viết thư nhà gửi ra biên quan.
Lại có thể ôn hòa từ chối những cô nương bày tỏ tâm ý với mình, chúc họ tìm được lang quân tốt hơn.
Hắn dành cho vạn vật sinh linh sự dịu dàng.
Mà chút lạnh nhạt còn lại… lại dành cho ta.
02
Ta năm bốn tuổi đã bị đưa đến Chu gia làm con dâu nuôi từ nhỏ.
Khi ấy còn chưa có Chu Từ Uyên.
Ta phải ở Chu gia, chờ phu quân của mình đầu t.h.a.i vào bụng bà bà, rồi chờ hắn sinh ra, lớn lên.
Những cô nương như ta được gọi là “đẳng lang muội”.
Năm này qua năm khác, những đẳng lang muội cùng tuổi với ta đều đã đợi được phu quân của mình.
Chỉ có ta… vẫn nhìn bụng bà bà trống rỗng mà lo lắng.
Không dám ăn nhiều, mỗi ngày đều liều mạng làm việc.
Chỉ sợ công công chê bỏ mà đem ta bán đi.
Cuối cùng, khi ta sáu tuổi, Chu Từ Uyên ra đời.
Bà bà thân thể yếu nhược, sau khi sinh liền bệnh liệt giường.
Ta không chỉ phải làm việc, còn phải chăm sóc Chu Từ Uyên.
Khi còn nhỏ, hắn rất quấy, rời ta liền khóc.
Có một lần ta không nghe thấy tiếng hắn khóc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đợi khi làm xong việc, hắn đã khóc đến tím tái mặt mày.
Đêm ấy, ta bị phạt không được ăn cơm.
Đói đến hoa mắt ch.óng mặt, vẫn phải dỗ Chu Từ Uyên ngủ.
Nhưng hắn thật nghịch ngợm, ê a níu tóc ta mà quấy phá.
Ta nhỏ giọng mắng là “đồ đòi nợ”, đứa trẻ chưa mọc răng ấy lại nhe miệng, nở một nụ cười với ta.
03
Về sau nữa, khi Chu Từ Uyên đã biết đi, ta liền không còn thấy hắn cười nữa.
Theo quy củ, hắn gọi ta là ‘A tỷ’.
Thuở nhỏ, hắn lảo đảo chạy về phía ta khi ta vừa làm đồng trở về.
Dang hai tay, sốt sắng nói:
“A tỷ, bế.”
Lớn hơn một chút, hắn ngồi trên bậc cửa lật sách, nhìn ta nhíu mày.
Không kiên nhẫn nói:
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
“Về rồi thì đi rửa mặt đi, bẩn c.h.ế.t được.”
Ta đối với Chu Từ Uyên và tất cả người Chu gia, đều luôn nơm nớp lo sợ.
Trước khi bước vào nhà, lúc nào cũng phải ra bờ sông rửa mặt, chỉnh đốn lại bản thân.
Có một lần, ta tìm được một tổ trứng chim, ôm trong lòng định mang về bồi bổ cho bà bà và Chu Từ Uyên.
Lúc rửa mặt, trứng chim rơi xuống sông, ta hoảng hốt vớt lại, không cẩn thận ngã xuống nước.
Ta không biết bơi, may có người trong thôn đi ngang qua, mới thoát c.h.ế.t.
Chu Từ Uyên nghe tin chạy đến, một tay giật lấy trứng chim trong tay ta ném xuống đất, giận dữ quát:
“Chu Túc! Sao ngươi không cầm cái trứng chim rách này mà c.h.ế.t luôn dưới sông đi!”
Nước sông lạnh buốt, ta ướt sũng từ đầu đến chân, run rẩy không ngừng, chật vật vô cùng.
Chỉ cúi đầu, c.ắ.n môi nói:
“Xin lỗi…”
04
Từ đó, Chu Từ Uyên không còn để ý đến ta nữa.
Trời còn chưa sáng ta đã phải ra ngoài cắt cỏ nuôi heo, thời gian gặp hắn cũng chỉ vào bữa tối.
Vốn dĩ đã ít nói chuyện, nên cũng không nhận ra hắn vẫn còn giận.
Cho đến một lần, trên đường về, ta nhặt được túi hương đuổi muỗi mà ta từng may cho hắn.
Ta nhặt lên đem trả, nói sẽ làm cho hắn cái mới.
Hắn vẫn cúi đầu đọc sách, không thèm ngẩng lên:
“Không cần nữa, ta sắp lên kinh thành học, đeo thứ này sẽ bị đồng môn cười.”
Hóa ra Chu Từ Uyên tư chất thông minh, được một vị đại nho địa phương thu nhận làm đệ t.ử, đích thân dạy dỗ thi thư.
“Không cần tiễn ta.”
Gương mặt non nớt của Chu Từ Uyên lạnh lùng, mắt cụp xuống:
“Ngươi ngu ngốc như vậy, nhất định sẽ làm mất mặt trước đám đông.”
Thì ra… hắn ghét bỏ ta đến thế.
Ta siết c.h.ặ.t túi hương trong tay, khẽ đáp một tiếng:
“Vâng.”
05
Hắn bảy tuổi rời nhà, rất ít khi trở về.
Chỉ đến ngày bà bà qua đời, ta mới trong linh đường, cách lớp bạch phan, gặp hắn một lần.
Kỳ thi hương sắp đến, nghe nói hắn mấy ngày liền không chợp mắt mà vội vã trở về.