Ngụy Chiêu nhảy xuống ngựa, ôm c.h.ặ.t lấy ta đang lao tới, giọng khàn khàn:
“Xin lỗi, đi quá gấp, không kịp từ biệt nàng cho đàng hoàng.”
“Không sao, không sao đâu, Ngụy Chiêu.”
Ta nâng mặt hắn, nén nghẹn ngào nói:
“Chàng nghe cho rõ, ta tên là Chu Túc, chữ ‘Túc’ trong ‘túc mễ’. Chu Túc sẽ ở đây đợi chàng trở về, chàng nhất định phải nhanh ch.óng quay lại.”
“Được, Túc Túc. Ta sẽ sớm trở về, nghe nàng kể chuyện trước đây.”
Ngụy Chiêu lên ngựa, ta vẫn không nỡ rời, kiễng chân kéo vạt áo hắn, ép hắn cúi xuống, ngẩng đầu đặt một nụ hôn bên môi hắn:
“Ngụy Chiêu, nhất định phải bình an trở về.”
30.
Ngụy Chiêu mang theo cả trái tim ta rời khỏi kinh thành.
Ta ăn không ngon, ngủ không yên, ngày ngày mong tin từ Lĩnh Châu.
Nhưng Lĩnh Châu quá xa.
Ngày ghi trên thư của Ngụy Chiêu luôn là từ rất nhiều ngày trước. Ta nắm thư trong tay, lại lo lắng không biết mấy ngày gần đây hắn sống có tốt không.
Bức thư gần nhất đã cách hôm nay gần hai tháng.
Không nhận được thư mới, ta lo đến như lửa đốt, người trong Ngụy phủ gần như không dám rời ta nửa bước.
Nửa tháng sau, điều ta sợ nhất cuối cùng vẫn xảy ra.
— Lĩnh Châu bùng phát dịch bệnh, hiện đã phong tỏa thành, không cho bất kỳ ai ra vào.
Triều đình phái nhiều binh mã vận chuyển lương thảo và t.h.u.ố.c men, nhưng đám thổ phỉ gần Lĩnh Châu lại bất ngờ nổi dậy.
Ngụy Chiêu từng phụng mệnh tiễu phỉ, bọn chúng ghi thù, biết người bị vây là Chỉ huy sứ Điện tiền ty, liền chặn đường không cho vận chuyển vật tư.
Nếu cưỡng ép xông qua, lương thảo t.h.u.ố.c men sẽ tổn thất quá nửa, không đáng.
Lĩnh Châu rơi vào tuyệt cảnh, không ai biết bên trong rốt cuộc ra sao.
Ta bắt đầu mỗi ngày đều gặp ác mộng, lúc thì mơ Ngụy Chiêu nhiễm bệnh, lúc thì mơ hắn rơi xuống khe nứt do động đất.
Khi tỉnh dậy, trên mặt luôn đầy nước mắt.
Người trong Ngụy phủ tìm danh y khắp nơi, nhưng vẫn không ngăn nổi thân thể ta ngày càng suy yếu.
Tiểu nha hoàn của ta không chịu bỏ cuộc, vẫn dẫn ta đi khắp nơi cầu y.
Lần này, lại xảy ra ngoài ý muốn.
Khi ta tỉnh lại, gần như tưởng rằng mình đã mù.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Xung quanh tối đen như mực, đưa tay không thấy năm ngón.
Thứ trải dưới người rất mềm, hẳn là chăn đệm.
Ta bò dậy, thử lần mò bước về phía trước, liền nghe thấy tiếng xích sắt leng keng.
Trọng lượng nơi chân khác thường, hẳn là có người đã trói ta lại.
Ta thử lần mò xung quanh để làm quen với không gian. Khi bước tới, bỗng nhận ra trước trán có luồng khí nhẹ lướt qua.
Không phải do có lỗ thông gió.
Mà là trước mặt ta… có một người đang đứng.
“Chu Từ Uyên.” Ta nhàn nhạt lên tiếng.
Trong không gian chật hẹp vang lên tiếng cười của nam nhân, khuôn mặt ta bị hai bàn tay nâng lên.
Chu Từ Uyên đặt một nụ hôn lên ch.óp mũi ta, cười đầy khoái trá:
“A tỷ thật thông minh.”
Ta ghét bỏ quay đầu đi:
“Đừng chạm vào ta.”
“Vậy A tỷ muốn ai chạm vào? Là Ngụy Chiêu mà tỷ ngày đêm nhớ đến sao?”
Chu Từ Uyên từ phía sau ôm lấy ta, hơi thở phả lên cổ, như lưỡi rắn lạnh lẽo l.i.ế.m qua.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“A tỷ, chẳng phải tỷ rất muốn biết tung tích của Ngụy Chiêu sao?”
Hắn mặc kệ ta giãy giụa, vùi mặt vào hõm cổ ta, cười đến run cả người:
“Ngụy Chiêu c.h.ế.t rồi, A tỷ, hắn c.h.ế.t rồi!”
Nước mắt bất chợt rơi xuống, giọng ta vẫn bình tĩnh:
“Hắn sống hay c.h.ế.t, ta sẽ tự mình đi xem.”
“A tỷ, hắn sống hay c.h.ế.t cũng không còn liên quan đến tỷ nữa.”
Chu Từ Uyên vuốt ve gò má ta, dịu giọng:
“Đợi ta xử lý xong mọi chuyện, chúng ta về nhà được không? Tiếp tục sống như lúc nhỏ, chỉ có ta và tỷ.”
Ta nghiêng đầu tránh đi, lạnh giọng:
“Không.”
Chu Từ Uyên lại như không nghe thấy, vẫn tự mình chìm trong ảo tưởng.
Ta rùng mình lạnh buốt.
Đúng là kẻ điên.
33.
Mỗi ngày Chu Từ Uyên đều đến thăm ta.
Phần lớn thời gian hắn đắm chìm trong thế giới của riêng mình, tự nói tự nghe, hoàn toàn không quan tâm ta có đáp lại hay không.
Ta chủ động ăn uống, điều này khiến hắn rất hài lòng.
Giống như lúc nhỏ ta từng khen hắn, sau khi ta ăn xong, hắn cũng sẽ khen ta vài câu.
Chu Từ Uyên như bị mắc kẹt trong quá khứ, điên cuồng tìm kiếm, tái tạo lại những dấu vết của ngày xưa.
Đáng thương mà cũng đáng hận.
Nhân lúc hắn không có mặt, ta lén lần mò đi lại, làm quen với hoàn cảnh xung quanh.
Ta đoán mình đang ở trong một địa hầm, cao ít nhất năm trượng, lối ra hẳn rất kín, ở nơi ánh mặt trời không chiếu tới.
Ta men theo tường, sờ soạng từng chút một, cố tìm xem lối ra ở đâu.
Bỗng nhiên, một giọng nói cẩn trọng vang lên:
“Chu nương t.ử, cô ở trong đó không?”
“Tần Tương Nghi?”
Nghe ta đáp, Tần Tương Nghi mừng rỡ:
“Là ta, Chu nương t.ử, cô chờ một chút, ta tới cứu cô.”
Chẳng bao lâu sau, trước mắt xuất hiện một chút ánh sáng.
Ánh nến chiếu sáng không gian nhỏ hẹp, Tần Tương Nghi thò đầu vào, ôm bụng lớn bò xuống.
Nàng thở dốc, mồ hôi đầm đìa, lấy chìa khóa đã chuẩn bị sẵn, run tay mở xích cho ta.
“Sao cô lại tìm được tới đây? Thân thể chịu nổi không?” ta lo lắng hỏi.
Tần Tương Nghi sắc mặt trắng bệch, nắm tay ta kéo về phía lối ra:
“Không kịp rồi, chúng ta vừa đi vừa nói.”
Nàng dẫn ta chui qua một lối hẹp, sau đó là một đường hầm dài chỉ có thể khom người mà đi.
“Ta sớm phát hiện phu quân gần đây rất không ổn. Hắn thường tự lẩm bẩm, nụ cười ngày càng đáng sợ. Ta bất an, liền lén theo dõi hắn mấy lần, mới phát hiện ra nơi này.”
“Mấy ngày trước ta còn định quan sát thêm rồi tìm cách, nhưng nghe nói Ngụy điện soái chưa c.h.ế.t, sắp về kinh, phu quân ta càng thêm nôn nóng.”
“Hắn mua rất nhiều độc d.ư.ợ.c, còn có cả t.h.u.ố.c nổ.
Ta lén nghe được hắn nói… hắn muốn kéo cô cùng c.h.ế.t.
Ta biết không thể chờ nữa, liền nhân lúc hôm nay hắn về nhà, bỏ t.h.u.ố.c mê vào chén rượu của hắn. Đường hầm này rất dài, chúng ta phải nhanh lên.”
Ngụy Chiêu chưa c.h.ế.t.