Quản gia lĩnh mệnh định lui, Ngụy Chiêu như nhớ ra điều gì, lại gọi hắn lại.
“Chuẩn bị thêm một bộ y phục nữ. Hỷ yến của Chu Từ Uyên, ta tự nhiên phải mang theo vị hôn thê cùng đi… cũng coi như hưởng chút hỷ khí.”
Gần đây thật sự chẳng có gì thú vị, chi bằng lấy tiểu nương t.ử giả bộ thuần khiết kia ra giải khuây.
Cách giải khuây của Ngụy Chiêu xưa nay là săn b.ắ.n, nhưng hắn không hứng thú với trò tầm thường.
Dã thú nuôi nhốt trong l.ồ.ng, chẳng khác nào mèo con — phải cho con mồi ăn no, ban cho chút tự do cùng thức ăn.
Đợi khi thú tính bị kích phát hoàn toàn, lúc thuần phục mới gọi là thú vị.
Đến khi giãy giụa bên bờ sinh t.ử… mới thật sự đẹp.
Ánh đèn lay động theo gió đêm, sáng tối đan xen, gương mặt nam nhân nửa sáng nửa tối.
Chiếc khăn bị hắn tiện tay ném xuống đất, ý cười nơi khóe môi dần sâu, hắn khẽ thở dài đầy khoái ý:
“Cuộc săn… bắt đầu rồi.”
10.
Khi biết Chu Từ Uyên dời ngày thành thân sớm, tim ta chợt thắt lại.
Ngày thành thân của chúng ta là do bà bà trước khi qua đời đã đặc biệt nhờ người chọn ngày lành.
Chu Từ Uyên xưa nay kính trọng mẫu thân, nếu không có lý do gì, tuyệt không tự tiện thay đổi.
Hắn… cũng trùng sinh rồi sao?
Việc dời ngày thành thân, e là vì sợ ta lại hấp tấp xông vào, phá hỏng hôn yến của hắn và Tần Tương Nghi, làm mất thể diện của hắn.
Hai đời rồi… vẫn không thay đổi, vẫn ghét ta như cũ.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Nói không đau lòng… là giả.
Đứa trẻ ta dốc lòng nuôi lớn, gọi ta là “A tỷ” bao năm, ít nhiều cũng coi như nửa người thân.
A tỷ không còn nữa… vậy mà hắn cũng chẳng bận tâm.
Sống mũi chợt cay, ta hít sâu một hơi, nuốt xuống nghẹn ngào nơi cổ họng.
“Hỷ yến của Chu phủ đã cận kề, y phục mới không kịp may, đành ủy khuất nương t.ử mặc tạm y phục có sẵn.”
Lời của hạ nhân khiến ta sững lại:
“Ý gì?”
“Nương t.ử không biết sao? Chủ quân đến dự hỷ yến Chu phủ, đặc biệt dặn dò nương t.ử phải cùng đi.”
Trong đầu ta, ý nghĩ đầu tiên hiện lên… lại không phải là không thể gặp Chu Từ Uyên và Tần Tương Nghi.
Mà là—
Nếu ta đi… e rằng sẽ làm mất mặt Ngụy Chiêu.
11
Hôn kỳ của Chu Từ Uyên đúng hẹn mà đến.
Sáng sớm, đám tiểu nha hoàn đã kéo ta dậy, chải đầu trang điểm.
Khi ra cửa, ta lén giấu một chiếc khăn che mặt vào tay áo, định tìm cớ che đi dung nhan.
Cho đến khi ta đã nghĩ xong lý do, còn âm thầm nhẩm đi nhẩm lại trong lòng mấy lượt… vẫn không thấy bóng dáng Ngụy Chiêu.
Một lát sau, hạ nhân đến bẩm báo, nói chủ quân bận công vụ, bảo ta đi trước.
Ta thở phào nhẹ nhõm.
Ít ra… một mình sẽ không quá gây chú ý.
12
Chu phủ treo đèn kết hoa, trống kèn vang trời.
Ta cho xe ngựa dừng ở xa, chỉ dẫn theo một nha hoàn, lặng lẽ theo dòng người tiến vào.
Ngụy Chiêu không nói khi nào sẽ đến, ta liền định tìm một viện vắng lâu năm không có người ở để tạm ẩn thân.
Nào ngờ… xui xẻo đụng mặt Chu Từ Uyên.
Nơi này người ít, ta vội cúi đầu thấp hơn.
Trong khóe mắt, thấy Chu Từ Uyên một thân hỷ phục, mắt mày mang ý cười. Áo đỏ rực rỡ, dưới ánh nắng ch.ói chang vẫn không thể lấn át nửa phần phong thái của hắn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trong ký ức của ta, Chu Từ Uyên chưa từng cười như vậy.
Đối với ta, hắn luôn mím c.h.ặ.t môi, chân mày nhíu thật sâu.
Hắn thật sự rất vui… vì có thể cưới được Tần Tương Nghi.
Cũng thật sự rất vui… vì không cần nhìn thấy ta nữa.
Nơi đầu tim như bị c.ắ.n một miếng nho, không kìm được mà dâng lên chút chua xót.
Ta khẽ hạ mắt.
Trong khoảnh khắc vô tình, ánh mắt ta và Chu Từ Uyên chạm nhau khi lướt qua.
Khoảnh khắc ấy dường như kéo dài vô tận, ta gần như nghe thấy nhịp tim mình dồn dập như trống.
Chu Từ Uyên có lẽ không nhận ra ta, chỉ khẽ nhíu mày, thần sắc không đổi.
Ta thở nhẹ một hơi, chỉnh lại chiếc khăn che mặt bị gió thổi lệch, tùy tiện bước vào một viện hoang phế.
13
Tháng ba rét nàng Bân, gió tự nhiên có phần lạnh.
Tiểu nha hoàn đi giải quyết, ta không dám đi lại lung tung, chỉ co mình sau một gốc cây tránh gió, bẻ ngón tay đếm giờ.
Sắp đến lúc khai tiệc rồi… rốt cuộc Ngụy Chiêu có đến không?
Làm gì có ai đi dự hỷ yến mà đến muộn thế?
Nghĩ đến đêm đó hắn im lặng ngồi một chỗ, làm ta giật mình hoảng hốt.
Ta đá bay viên sỏi dưới chân, lẩm bẩm:
“Còn chưa đến…”
Viên sỏi lăn lông lốc mấy vòng, rồi dừng lại bên chân một nam nhân.
“…Vô lễ… Không đứng đắn…”
Hắn nghe tiểu nương t.ử lẩm bẩm líu ríu, cúi mắt, khóe môi khẽ động, tựa cười mà không phải cười:
“Chu Túc, gan ngươi lớn rồi.”
14
Giọng nói không lớn, nhưng lạnh như lưỡi d.a.o áp vào cổ.
Ta cứng đờ tại chỗ, tưởng mình nghe nhầm.
Giờ này… chẳng phải Chu Từ Uyên đang bái đường sao?
Tiếng bước chân tiến gần, bóng đen từ phía sau lan tới, từng chút nuốt trọn ánh sáng, bao phủ lấy ta.
Hắn đứng lại, từ trên cao nhìn xuống, ánh mắt như muốn g.i.ế.c người:
“Đến kinh thành không về nhà, lại dám dẫn gian phu vào phủ tư thông — Chu Túc, nàng muốn c.h.ế.t sao?”
Ta vốn tưởng hắn sẽ nghi ta đến phá hôn yến.
Không ngờ… hắn lại nghĩ ta như vậy.
Ta há miệng, cổ họng như bị bóp nghẹt, không phát ra nổi một âm thanh.
Chu Từ Uyên giật khăn che mặt của ta xuống, đầu ngón tay lạnh lẽo siết lấy cằm ta, mạnh mẽ nâng mặt ta lên.
Ta bị ép phải ngẩng đầu nhìn hắn.
Hỷ bào đỏ rực khiến gương mặt hắn càng thêm diễm lệ, đôi mắt đen như mực, dâng trào lửa giận, tựa lệ quỷ đòi mạng:
“Nói thật, gian phu là ai. Xem tâm trạng ta, còn có thể cho hắn một cái c.h.ế.t toàn thây.”
“Không… có…”
Giọng ta run rẩy, mang theo chút nức nở.
Chu Từ Uyên sững lại, ánh mắt rơi trên vết đỏ nơi má ta bị siết, rồi buông tay.
“Đến nước này còn cứng miệng.”
Hắn khẽ cười lạnh, ánh mắt nhìn ta đầy khinh miệt:
“Chẳng phải nàng sợ ta không cưới nàng, nên vội vàng tìm chỗ khác sao?
Nàng cứ nhìn xem, nam nhân bên ngoài… có kẻ nào là người tốt đâu.”