Tuế Tuế Tề Ninh

Chương 3



Cũng là hắn, khi ta vừa có thể xuống giường, liền trong đêm thuê xe, đưa ta đến nơi biên quan chỗ ngoại tổ phụ.

 

Suốt dọc đường, hắn đỡ ta, vành mắt đỏ hoe:

 

“Tuế Ninh tốt như vậy, sao lại phải chịu tội lớn thế này.”

 

Bị hắn nói như vậy, trong lòng ta lập tức dâng lên nỗi tủi thân, nước mắt cũng muốn trào ra.

 

Hắn lại vội vàng “phi phi phi” mấy tiếng:

 

“Cái gì mà chịu tội, cái này gọi là đi trừ xui!”

 

“Qua một lần như thế, những thứ hỏng bét, thất đức, vô phúc kia, đều cút xa hết rồi.”

 

“Sau này Tuế Ninh của chúng ta, toàn là ngày lành tháng tốt.”

 

Một câu xoay chuyển của hắn, khiến nước mắt ta đang dâng lên phải nghẹn lại.

 

Trong đầu chỉ toàn nghĩ:

 

Rốt cuộc ta là gặp nạn… hay là đi trừ xui?

 

Cuối cùng, ta lựa chọn tin lời hắn nói.

 

Sau đó, lặng lẽ nghe hắn tiếp tục nói.

 

Hắn nói: “Cái hôn này từ được quá tốt, chúng ta không cần dây dưa cả đời với loại người rác rưởi ấy nữa; mấy roi này đ.á.n.h cũng tốt, sau này khỏi bị cả Cố gia hút m.á.u đến cạn.”

 

“Tuế Ninh, món nợ này chúng ta phải biết tính, bị từ hôn, bị đuổi khỏi nhà, không phải là chúng ta thiệt, mà là chúng ta lời.”

 

Ta nghe mà mơ mơ hồ hồ, đặc biệt là với những chữ “chúng ta”, “bọn ta” mà hắn lặp đi lặp lại, có chút ngẩn người.

 

Ta với hắn vốn quen biết chưa sâu, sao lại thành “chúng ta”, “bọn ta” rồi?

 

Đến khi ta có sức nói chuyện, hắn đã rời đi.

 

Ngoại tổ phụ cảm kích hắn cứu ta, liền cho hắn một tấm lệnh bài, nói rằng nếu muốn tòng quân, bất cứ lúc nào cũng có thể đến.

 

Khi ấy Lư Tề kích động nói:

 

“Ta nhất định sẽ đến.”

 

Ta tưởng chỉ là một câu khách sáo.

 

Ai ngờ ba tháng sau, Lư Tề thật sự đến.

 

Tuy vì Lư thái phó không đồng ý nên hắn không thể nhập ngũ, nhưng hắn vẫn ở trong quân doanh nửa tháng. 

 

Ta dẫn hắn đi khắp doanh trại, còn dẫn hắn tham gia một lần tập kích Bắc Man.

 

Ta hỏi hắn vì sao lại đến nơi này.

 

Hắn nói nơi này có Tuế Ninh, có Tuế Ninh ở đây, sao hắn lại không đến?

 

Không những hắn sẽ đến, mà còn sẽ luôn luôn đến.

 

Lại ba tháng sau, hắn lại đến.

 

Từ kinh thành đến vùng Bắc địa, đi đi về về phải nửa tháng.

 

Ba năm qua, hắn cứ như vậy, lấy ba tháng làm kỳ hạn, hết chuyến này đến chuyến khác qua lại.

 

Sở dĩ hắn không thể ở lâu, là vì mẫu thân hắn vẫn còn ở phủ Thái phó.

 

Hắn nói: “Cái này gọi là không phụ mẫu thân, cũng không phụ nàng.”

 

4

 

Kể xong chuyện cũ, ta trịnh trọng nói lời cảm tạ với La Toàn, cảm tạ ân tình hắn đã lui hôn.

 

Ngón tay La Toàn siết c.h.ặ.t đến trắng bệch, sắc mặt khó coi vô cùng. 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Hắn tin lời ta, lại cũng không hoàn toàn tin. Hắn cố sức tìm ra kẽ hở trong đó.

 

“Tuế Ninh, nàng tin rằng Lư Tề chỉ gặp một lần đã thích nàng sao? Khi ấy nàng còn bị thương, đứng cũng khó, hắn làm sao thích được, lại còn thích ngay lập tức? Hơn nữa khi đó nàng thích ta đến thế!”

 

Nghe hắn nói vậy, ta khẽ nhếch môi.

 

Rồi kể cho hắn nghe một đoạn chuyện cũ khác.

 

Lư Tề tuy là thứ t.ử, nhưng xưa nay chưa từng vọng tưởng điều gì. 

 

Thế nhưng mấy vị huynh trưởng đích xuất của hắn lại đặc biệt thích gây sự với hắn, hễ có cơ hội là tìm đủ cách ức h.i.ế.p hắn một trận.

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Năm ấy, Đỉnh vương phi mở tiệc, Lư Thái phó lại phá lệ đưa hắn cùng đi.

 

Trong yến tiệc, hắn trước bị cô lập ở một bên, sau đó dứt khoát bị mấy người huynh trưởng kéo tới góc vắng. 

 

Bọn họ vừa châm chọc vừa xô đẩy, khi quyền cước giáng xuống còn kèm theo những lời độc ác.

 

Rằng trên đời này vốn dĩ không nên có hắn, rằng hắn không nên tồn tại.

 

Hắn bị đ.á.n.h đến bầm dập mặt mũi, co quắp trên đất gần như chẳng còn tiếng động.

 

Trùng hợp thay, hôm ấy ngoại tổ phụ đưa ta về Cố phủ.

 

Nhận được thiếp mời của vương phủ nên tiện đường dẫn ta đi dự yến.

 

Ta vốn không chịu ngồi yên, một mình đi dạo khắp nơi, liền vô tình đụng phải cảnh ấy.

 

Khi đó, sự sùng bái của ta dành cho ngoại tổ phụ đã đạt tới đỉnh điểm. 

 

Ta một lòng muốn học theo ông, làm bậc đại hiệp hành hiệp trượng nghĩa, lúc nào cũng mong có dịp ra tay giúp người.

 

Thấy một đám tiểu t.ử bắt nạt một tiểu t.ử khác, chuyện này còn chịu được sao!

 

Ta chẳng nói hai lời liền xông lên.

 

Thoạt nhìn có vẻ lỗ mãng, kỳ thực trong lòng đã nắm chắc phần thắng.

 

Dù sao ta từ nhỏ đã luyện võ, lại chịu khó khổ luyện. 

 

So với mấy kẻ chỉ biết dùng sức bừa bãi kia, tự nhiên không cùng một đẳng cấp.

 

Chẳng tốn bao nhiêu công phu, ta đã đ.á.n.h ngã cả sáu người huynh trưởng của hắn xuống đất.

 

Như vậy vẫn chưa xong, ta còn lần lượt vung quyền vào mặt bọn họ, đ.á.n.h đến khi từng kẻ cũng bầm dập sưng vù, mặt mũi méo mó, mới chịu dừng tay.

 

Xong việc, ta tiện tay lau mồ hôi, liếc nhìn Lư Tề đang nằm dưới đất một cái rồi quay người bỏ đi.

 

Phía sau vang lên một giọng nói yếu ớt:

 

“Nữ hiệp, ngươi tên là gì?”

 

Ta không quay đầu, chỉ phất tay một cái rồi đi thẳng, không để lại công lao hay danh tính.

 

Chính khoảnh khắc ấy đã hoàn toàn thay đổi nhận thức của Lư Tề đối với nữ nhân.

 

Trong mắt hắn, ta là đại anh hùng từ trên trời giáng xuống, là dáng vẻ mà nữ t.ử thiên hạ nên có!

 

Ta đè nén niềm tự hào trong lòng, chậm rãi nói:

 

“Không phải hắn đột nhiên thích ta. Hắn là vừa nhìn đã khắc cốt ghi tâm.”

 

“La Toàn, khi ấy ta mới bảy tuổi đã trở thành anh hùng của Lư Tề. Ngươi đoán xem, sau ngày đó ta đã trở thành bộ dạng gì?”

 

Ta từ nhỏ lớn lên bên cạnh ngoại tổ phụ. Đến bảy tuổi mới bất đắc dĩ bị đưa về kinh thành, bởi trước khi mẫu thân qua đời đã định cho ta một mối hôn sự.

 

Thế t.ử phủ Trường An hầu, La Toàn.

 

Phụ thân ta rất hài lòng.