Hắn đột ngột khựng lại, cúi đầu nhìn nàng.
Hốc mắt nàng đỏ hoe.
“Ca ca, huynh sẽ không đi nữa đúng không?”
Tim hắn đau đến gần như không thở nổi, chỉ có thể ôm c.h.ặ.t nàng vào lòng, giọng nói khàn đặc.
“Không đi nữa, sẽ không bao giờ đi nữa.”
Tuế Tuế cọ cọ trong lòng hắn, cuối cùng cũng bật cười.
Một lúc sau, nàng lại khẽ đẩy hắn.
“Ca ca, ngọc bội của huynh cấn vào ta rồi.”
Vành tai Thẩm Sách lập tức nóng bừng.
Hắn vừa mới hồi kinh, quân phục còn chưa kịp thay, ngay hông lấy đâu ra ngọc bội?
Nhưng hắn vẫn khàn giọng đáp một tiếng “Ừm”, lặng lẽ dịch người nàng ra xa một chút.
Không hiểu vì sao, phụ thân và mẫu thân lại cực kỳ dễ dàng chấp nhận hôn sự của Thẩm Sách và Tuế Tuế.
Có lẽ vì đã quen nhìn hai người từ nhỏ dính lấy nhau, trong lòng sớm đã ngầm đồng ý.
Cũng có thể cảm thấy… chuyện này vốn dĩ là lẽ đương nhiên.
Vì thế, sau khi cùng nhau tế bái phu phụ Lục Hạc Đình, nhận được sự chấp thuận của song thân nơi suối vàng, Thẩm Sách và Tuế Tuế thuận lợi thành thân.
Trong hỉ phòng, Thẩm Sách vén khăn voan lên, trước mắt liền hiện ra gương mặt xinh xắn của Tuế Tuế.
Hàng mi nàng run run, không còn hoạt bát linh động như ngày thường, ngược lại lại lộ ra vài phần thẹn thùng e dè.
Có lẽ mẫu thân đã sớm giảng cho nàng chuyện phu thê, hoặc nhét cho nàng xem tranh vẽ gì đó, khiến nàng sinh ra sợ hãi.
Lòng hắn mềm nhũn, cũng không vạch trần, chỉ đưa tay nhéo nhéo gò má phồng lên của nàng, lại nhẹ nhàng cù nàng.
Tuế Tuế lập tức không nhịn nổi nữa.
Vừa né tránh vừa nhỏ giọng xin tha, tiếng cười giòn tan xen lẫn hơi thở vụn vặt lan khắp căn phòng, khiến sự ngượng ngùng và căng thẳng cũng tan đi quá nửa.
Đợi nàng dần bình tĩnh lại, không còn căng cứng nữa, Thẩm Sách mới nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt nàng, giọng nói ôn nhu lại trịnh trọng.
“Tuế Tuế, cuối cùng ta cũng cưới được nàng rồi.”
Tuế Tuế cúi đầu, vành tai đỏ bừng.
Nàng dường như biết rằng, ca ca sắp sửa cùng nàng làm những chuyện trong tranh vẽ kia.
Cuốn tranh ấy nàng chỉ lật bừa vài trang, còn chưa hiểu rõ.
Nhưng nhìn Thẩm Sách lại giống như đã hiểu hết rồi, chẳng hề hoảng loạn chút nào, còn nhìn nàng chằm chằm, ánh mắt nóng bỏng đến đáng sợ.
Hắn cầm lấy tay nàng.
“Tuế Tuế ngoan, đưa tay đây, nắm lấy.”
Đáng sợ quá.
Nàng mới không muốn đâu.
Tuế Tuế đột ngột rút tay về, vén chăn chui tọt vào trong, cuộn người thành một cục như con chim cút vùi đầu vào cát.
Thẩm Sách khựng lại, ngay sau đó bật cười khẽ.
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Tiểu ngốc này, chẳng lẽ cho rằng như vậy là trốn được sao?
Nàng sợ là không biết, cuộn mình như vậy… lại càng tiện cho hắn xuống tay.
Hắn dán người tới gần nàng, nhẹ nhàng tựa sát vào.
Tuế Tuế không còn chỗ trốn, chỉ cảm thấy trên người hắn nóng đến kinh người, cách lớp y phục cũng như đang thiêu đốt nàng.
“Ca ca, huynh sốt rồi sao?”
“…Không phải sốt.”
Giọng hắn khàn đến không ra hình dạng, hơi thở lướt bên tai nàng nóng đến mức khiến nàng rụt cổ lại.
“Tuế Tuế đừng sợ, ca ca dạy nàng…”
Lúc những nụ hôn dày đặc rơi xuống, Tuế Tuế cảm thấy mình cũng bị lây rồi, cả người nóng mềm đến vô lực.
Thôi bỏ đi thôi.
Cứ giao hết cho ca ca vậy.
Dù sao… hắn cũng sẽ không bao giờ làm tổn thương nàng.
Chỉ là nàng không ngờ…
Ca ca vậy mà lại…
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Suốt gần cả một đêm cũng không chịu để nàng nghỉ ngơi.
Trong lúc mê mê man man, nàng nghe thấy hắn khàn giọng cọ cọ bên tai mình nói:
“Lần cuối.”
Nàng xấu hổ đến mức vai cũng nhuộm hồng, quay mặt đi không chịu để ý tới hắn.
Nếu lúc nói câu ấy, giọng hắn không khàn như vậy, ánh mắt không nóng bỏng như vậy…
Có lẽ nàng còn tin hắn được đôi chút.
…
Tháng thứ ba sau khi thành thân, Thẩm Sách cuối cùng cũng không còn gặp ác mộng nữa.
Ba năm ở Bắc cương, hắn nhiều lần đứng giữa ranh giới sống c.h.ế.t.
Lưỡi đao sượt qua cổ họng, mũi tên ghim vào bả vai, ngã ngựa rồi bị quân địch bao vây…
Mỗi lần như vậy, hắn đều nghĩ mình không thể trở về nữa.
Mỗi lần như vậy, hắn đều âm thầm tự nhủ trong lòng:
Nếu ca ca c.h.ế.t rồi… Tuế Tuế hãy quên ca ca đi.
Nhưng thật sự thoát c.h.ế.t trở về, hắn lại sợ hãi vô cùng.
Sợ nàng thật sự quên mất hắn.
Lâu dần, hắn mắc phải chứng mộng yểm.
Trong mộng lặp đi lặp lại mãi chỉ có một cảnh tượng:
Hắn đứng ngoài cổng Tướng phủ, Tuế Tuế đứng bên trong bậc cửa nhìn hắn, ánh mắt xa lạ như nhìn một người qua đường.
Hắn gọi nàng, nàng không đáp.
Hắn đưa tay ra, nàng lại lùi về sau.
Rồi hắn bị dọa tỉnh.
Trước kia mỗi lần tỉnh giấc, hắn chỉ có thể mở mắt nhìn chằm chằm đỉnh màn đen kịt, mặc cho nỗi sợ hãi lan tràn tới tận lúc trời sáng.
Nhưng giờ đã khác rồi.
Mỗi lần giật mình tỉnh lại, Tuế Tuế đều sẽ ôm lấy cổ hắn, nhỏ giọng hỏi hắn bị sao vậy.
Có khi nàng còn ngủ mơ mơ màng màng, chẳng biết thế nào lại bò hẳn lên người hắn, mềm mại dán lên l.ồ.ng n.g.ự.c hắn.
Trước mắt hắn liền chỉ còn sóng tuyết mềm mại.
Ác mộng gì, sợ hãi gì…
Đều biến mất sạch sẽ.
Chỉ còn lại những ý niệm điên cuồng sinh trưởng nơi đáy lòng, không sao đè nén nổi.
Muốn nàng, muốn nhiều hơn nữa…
Dần dần, hắn không còn gặp ác mộng nữa.
Nhưng lại hình thành một thói quen mới.
Sau khi tỉnh dậy, chuyện đầu tiên hắn làm chính là đưa tay sờ sang bên cạnh.
Cho tới khi đầu ngón tay chạm được một mảnh mềm mại ấm áp, hắn mới chậm rãi thở phào nhẹ nhõm.
Sau khi hạ triều, Thẩm Sách chưa bao giờ nán lại bên ngoài.
Binh bộ Thị lang mời hắn uống rượu, hắn nói muốn về nhà.
Công t.ử thế gia rủ hắn đi chơi đầu hồ, hắn vẫn nói muốn về nhà.
Người ngoài đều bảo Thẩm tướng quân sợ vợ, hắn nghe xong cũng chẳng tức giận, chỉ cười nhạt một tiếng.
Sợ vợ thì sợ vợ vậy.
Hắn chỉ muốn nhanh ch.óng trở về, nhanh ch.óng gặp được Tuế Tuế.
Hắn học cách b.úi tóc cho nàng, học cách vẽ mày, học cách bôi môi.
Ban đầu luống cuống tay chân, không phải vẽ lệch chân mày thì cũng là bôi son dính lên răng.
Mỗi lần như vậy, Tuế Tuế đều cười nghiêng ngả.
Cười xong lại ngoan ngoãn ngẩng mặt lên, để hắn làm lại từ đầu.
Hắn nghĩ…
Hắn có thể từ từ học mà.
Dù sao cả đời này còn rất dài.
Hết.