Tuế Tuế Trường Tương Kiến

Chương 8



 

Khi ấy ta chỉ nghĩ huynh muội thân thiết, hoàn toàn không thấy có gì không ổn.

 

Cho đến ngày vô tình bước vào phòng nàng, bắt gặp nàng đang tắm.

 

Ta mới đột nhiên nhận ra.

 

Những cảm xúc cuộn trào trong lòng mình… từ lâu đã vượt khỏi giới hạn.

 

Ta muốn tránh né, muốn xa cách.

 

Muốn nói với nàng rằng: đã lớn rồi, lần sau gặp ca ca phải mặc chỉnh tề mới được.

 

Nhưng nhìn thấy nàng sóng vai rời đi cùng Tạ Lan Chu, cử chỉ thân mật.

 

Lòng ghen tuông trong ta lại điên cuồng mọc lên như cỏ dại, trong nháy mắt thiêu sạch toàn bộ lý trí.

 

Khoảnh khắc ấy, ta cuối cùng cũng hiểu.

 

Đối với ta, nàng sớm đã không còn chỉ là muội muội nữa.

 

Ta ghen tỵ, ta phát điên.

 

Ta muốn giấu nàng vào trong lòng mình, không cho bất kỳ ai nhìn thêm nàng dù chỉ một chút.

 

Cho nên ta mới nhân lúc say rượu.

 

Hôn nàng.

 

Rửa sạch oan khuất cho Lục bá phụ là chuyện ta luôn muốn làm.

 

Vì thế, lúc triều đình chiêu binh, ta không hề do dự.

 

Nhưng sau khi trở về, nhìn thấy Tuế Tuế tuy cười nói với người khác, đáy mắt lại cất giấu nỗi buồn.

 

Lúc ở trên xe ngựa, bàn tay ôm lại ta của nàng khẽ run lên, giống như sợ sẽ lại mất đi ta lần nữa.

 

Ta mới hiểu được, năm đó ta cố chấp rời đi đã khiến nàng tổn thương sâu đến nhường nào.

 

Tuế Tuế đối với ta là sự dựa dẫm khắc tận trong lòng.

 

Mà ta đối với Tuế Tuế… cũng là chấp niệm không thể buông.

 

Muốn phá giải cục diện này.

 

Hoặc là nàng không còn dựa dẫm vào ta nữa.

 

Hoặc là ta sẽ không bao giờ rời xa nàng nữa.

 

Ta không chấp nhận nổi điều thứ nhất.

 

Vậy nên, ta chọn điều thứ hai.

 

Ta muốn ở bên Tuế Tuế.

 

Ngày này qua ngày khác, năm này qua năm khác.

 

Cùng Tuế Tuế của ta, năm năm tháng tháng đều được nhìn thấy nhau, sớm sớm tối tối cùng chung gối ngủ.

 

Hết.

 

TÁC GIẢ BONUS THÊM MỘT PHIÊN NGOẠI VỀ THẨM SÁCH, MỜI CÁC BÁC ĐỌC Ạ🥰

 

Bắc Cảnh gió lớn, cuốn theo cát vàng từng trận từng trận đập vào rèm trướng, phát ra tiếng ù ù nặng nề.

 

Thẩm Sách luyện binh trở về doanh trại, bưng bát gốm thô lên, ăn qua loa mấy miếng cơm khô.

 

Lão Triệu ở nhà bếp cười ha hả tiến lại gần, nhét một nắm đồ vào lòng hắn.

 

“Nếm thử đi! Vừa hái trên núi xuống đấy, chua mà tỉnh người lắm!”

 

Hắn bật cười, lấy ra nhìn.

 

Vàng óng, tròn vo.

 

Vậy mà lại là mấy quả chà là căng mọng.

 

Chà là là đặc sản Bắc cảnh, cuối hạ đầu thu mới chín.

 

Thì ra…

 

Hắn đã rời kinh thành được một năm rồi.

 

Từ năm sáu tuổi được đón về Tướng phủ tới nay, hắn chưa từng xa nhà lâu như vậy.

 

Rời xa Tuế Tuế… lại càng chưa từng có.

 

Không biết suốt một năm qua, nàng sống có tốt không.

 

Có ăn uống đàng hoàng không, có cao thêm chút nào không, có tự chăm sóc tốt cho bản thân không.

 

Bài vở còn vất vả không, tên Tạ Lan Chu đáng ghét kia có còn tới làm phiền nàng nữa không.

 

Có từng… nhớ tới người ca ca là hắn hay không.

 

Một năm nay, hắn gửi cho nàng rất nhiều thư.

 

Mỗi lần có một phong gửi cho phụ thân và mẫu thân, sẽ luôn có thêm một phong dành cho Tuế Tuế.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Mở đầu thư bao giờ cũng viết:

 

“Muội muội Tuế Tuế của ta, thấy chữ như gặp người.”

 

Nhưng chữ vẫn chỉ là chữ.

 

Làm sao thay thế được gặp mặt đây?

 

Cho nên, thỉnh thoảng giữa những hàng chữ dày đặc kín trang…

 

Hắn cũng lén kẹp vào một câu.

 

“Ca ca nhớ Tuế Tuế rồi.”

 



 

Không biết nàng có nghiêm túc đọc thư hay không.

 

Hắn chỉ biết…

 

Nàng chưa từng hồi âm lấy một lần.

 

Có lẽ… vẫn còn đang giận chuyện hắn rời đi.

 

Nhưng phụ thân và mẫu thân lại nói trong thư rằng, Tuế Tuế rất thích những món đồ nhỏ hắn gửi về.

 

Lúc dùng bữa, nàng thường ngẩn người nhìn vị trí hắn từng ngồi.

 

Đi ngang qua phòng nàng, thỉnh thoảng còn nghe thấy tiếng nức nở rất khẽ.

 

Ngày cập kê, lúc nhận được cây trâm ngọc kia, hiếm lắm nàng mới đỏ mặt như vậy.

 

Cây trâm ấy, hắn đã chọn rất lâu trong thành.

 

Khi nhờ người mang về phủ, còn dặn đi dặn lại không được để va chạm, nhất định phải tận tay giao cho Tuế Tuế.

 

Tuế Tuế đỏ mặt…

 

Có phải nghĩa là nàng đã hiểu được tâm ý của hắn rồi không?

 

Hồi nhỏ, Tuế Tuế từng theo các tỷ tỷ trong tộc tới Kim Ngọc các.

 

Các tỷ tỷ bảo nàng giúp chọn trâm, nàng liền chạy tới hỏi hắn cây nào đẹp.

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

 

Khi ấy hắn đã nói với nàng rằng:

 

Trâm không thể tùy tiện giúp người khác chọn, càng không thể tùy tiện tặng người khác.

 

Nam t.ử tặng nữ t.ử trâm cài tóc, chính là có lòng với nàng, muốn cưới nàng làm thê t.ử.

 

Nữ t.ử nhận lấy, tức là đã đồng ý rồi.

 

Tuế Tuế nhận trâm của hắn, nhưng lại chẳng hồi cho hắn lấy một chữ.

 

Cho nên…

 

Cho tới tận bây giờ, hắn vẫn không biết Tuế Tuế có hiểu hay không, có nguyện ý hay không, có chờ hắn hay không.

 

Càng nghĩ, lòng càng rối loạn.

 

Cơm trong bát, hắn cũng chẳng nuốt nổi thêm miếng nào nữa.

 

“Thẩm ca, huynh đi đâu vậy?”

 

Tên lính mới ở phía sau lên tiếng hỏi.

 

“Không ăn nữa!”

 



 

Thật ra, Tuế Tuế không đáp lại hắn, chưa bao giờ là lỗi của nàng.

 

Một người ca ca cùng nàng lớn lên từ nhỏ, nhân lúc say rượu mà hôn nàng, còn tặng nàng cây trâm chỉ nam nữ có tình ý mới tặng nhau.

 

Đổi lại là bất kỳ ai, cũng sẽ hoang mang luống cuống thôi.

 

Cả nhà Tuế Tuế c.h.ế.t oan c.h.ế.t uổng, cả gia tộc gặp nạn.

 

Trước khi mọi chuyện hoàn toàn sáng tỏ, hắn thật sự không dám hứa hẹn gì với nàng.

 

Thậm chí ngay cả một câu “ta thích nàng”, hắn cũng không dám nói ra.

 

Dù sao nơi sa trường đao kiếm vô tình, bất kể là trở về hay cưới nàng, hắn đều có khả năng không làm được.

 

Nhưng dù vậy, hắn vẫn ích kỷ mong Tuế Tuế có thể chờ hắn.

 

Suốt một năm qua, hắn đã hỏi thăm không biết bao nhiêu người.

 

Lão binh trong quân doanh, lưu dân nơi biên cảnh…

 

Chỉ cần có một tia manh mối, hắn tuyệt đối không chịu bỏ qua.

 

Nhưng vụ án oan của nhà họ Lục đã quá lâu rồi.

 

Người biết chuyện hoặc là sớm đã qua đời, hoặc là tránh còn không kịp.

 

Huống hồ lúc mới tới, hắn chỉ là một tiểu binh vô danh, thân phận thấp kém lời nói chẳng có trọng lượng, căn bản không ai chịu mạo hiểm tiết lộ nội tình cho hắn.