Việc học của A Ý ngày càng tiến bộ, tiên sinh luôn khen hắn thông minh.
Thỉnh thoảng nhìn thấy ta, tiên sinh lại muốn nghiêm mặt kiểm tra.
Nhưng lần nào cũng bị A Ý xen vào pha trò, che giấu cho ta.
Năm ấy, tẩu tẩu sinh hạ một cháu trai, trắng trẻo bụ bẫm, ta vô cùng thích.
A Ý chơi với đứa bé một lát rồi bất chợt hỏi:
"Tẩu tẩu, tẩu có thể tặng cháu trai cho đệ được không?"
Không khí ồn ào trong phòng bỗng nhiên lặng ngắt như tờ.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟 🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶 🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
"Tặng cho đệ?"
"Đúng vậy!" A Ý gật đầu thật mạnh.
Tẩu tẩu ngạc nhiên:
"Tặng cho đệ, rồi sao nữa?"
A Ý bước đến, nắm lấy tay ta:
"Sau đó, đệ sẽ tặng cháu trai lại cho a tỷ làm quà năm mới. A tỷ thích đứa bé này lắm, lúc nào rảnh là lại đến chơi với nó."
Cả phòng tức thì vang lên tiếng cười rộn rã.
Mẹ cười lớn nhất, cười đến nỗi không đứng thẳng được, mặt đỏ bừng, cây trâm cài đầu cũng rơi xuống đất.
"Đứa nhỏ hư hỏng này, còn bé mà đã học được cách dỗ dành người khác rồi.
"Muốn dỗ nương tử vui thì cũng không thể 'mượn hoa kính Phật' (lấy của người tặng người khác) như vậy được."
Tẩu tẩu nửa đùa nửa thật châm chọc.
Ta nghe hiểu, nhưng A Ý thì không.
Hắn không chịu từ bỏ, tiếp tục hỏi:
"Vậy tẩu tẩu có tặng đệ không, tẩu tẩu?"
Đại ca vừa bước vào đã nghe thấy câu này, liền xách tai A Ý kéo ra ngoài:
"Nhóc con này, còn nói bậy nữa ta đánh nát m.ô.n.g đệ!"
*
Tiếng cười trong phòng dần tắt, mẹ cũng thôi cười, sắc mặt trở nên nặng nề.