Phàn Dật Thanh dù thế nào cũng không thể ngờ rằng một ngày nào đó mình lại ngồi trên ghế bị cáo của tòa án hình sự.
Công tố viên và luật sư bào chữa đang tranh luận nảy lửa, còn anh thì yên lặng ngồi trên ghế bị cáo, chìm đắm trong thế giới của riêng mình.
Hàng rào màu tím đỏ giới hạn cơ thể anh trong một không gian khoảng một mét vuông, anh cúi đầu ngây người nhìn hai bàn tay đặt trên đầu gối, chiếc còng bạc trên cổ tay đau nhói mắt anh, những ký ức khó khăn và đau buồn thời thơ ấu hiện lên trong đầu anh, như một cây kim đ.â.m vào tim anh.
Đâm sâu vào tim, xoay tròn qua lại, không gây c.h.ế.t người, nhưng lại hành hạ đến c.h.ế.t.