“Được được được!” Đối với chuyện này bọn họ giơ hai tay tán thành, chép chép miệng, hương thơm dai dẳng kia vẫn còn vương vấn nơi đầu lưỡi, thật khiến người ta dư vị vô cùng.
“Em có muốn góp vốn không?” Giọng nói thanh lãnh truyền đến. Tô Ngọc nhìn về phía Hoa Tuân: “Em sao? Thôi bỏ đi, em không muốn quản lý công ty gì đâu, quản lý tốt mọi thứ trong nhà là được rồi. Lại không phải thiếu ăn thiếu mặc, kiếm nhiều tiền như vậy làm gì! Phiền phức.” Hơn nữa, cô trồng mấy loại rau quả kia mỗi năm đều mang lại rất nhiều thu nhập, huống chi còn có rượu nữa.
Những người khác cạn lời. Đều là người ta chê kiếm tiền không đủ, cô thì ngược đời chê tiền quá nhiều. Nhưng nghĩ lại cũng đúng, đồ trong nhà cô nương này tùy tiện lấy ra mấy thứ đều có thể bán được khối tiền.
Sau khi bàn bạc sơ bộ, Hoa Tuân quyết định đồng ý điều kiện của Tô Ngọc. Nếu không đồng ý thì hắn quá ngốc rồi. Cuối cùng Tô Ngọc không tham gia vào chuyện này nữa, dù sao cô chỉ cần cung cấp rượu và hoa quả sau này là được, còn lại để bọn họ tự lên kế hoạch.
Hai chiếc bánh bao nhỏ dựa vào người Tô Ngọc bắt đầu ngáp. Tô Ngọc xoa đầu hai đứa nhỏ: “Muốn ngủ thì đi ngủ đi, trẻ con không được thức khuya.”
“Vâng, chúc chị ngủ ngon.” Tiểu Nặc Nặc nói mơ hồ, sau đó hôn lên má Tô Ngọc một cái. Tô Ngọc cũng hôn lại bé: “Tiểu Nặc Nặc ngủ ngon.” Sau đó dưới ánh mắt mong chờ của Đường Mặc, cô cũng hôn lên má cậu bé: “Tiểu Đường Mặc cũng ngủ ngon, ngoan ngoãn đi ngủ đi.”
“Vâng.” Đường Mặc khuôn mặt nhỏ đỏ bừng gật đầu, sau đó bế Tiểu Nặc Nặc từ trong lòng Tô Ngọc ra hướng về phòng mình đi đến.
Mạc lão nhìn hai đứa trẻ đi xa, sờ sờ cằm: “Ông già này sao nhìn hai đứa nhóc đó không giống anh em ruột lắm nhỉ.” Đường Mặc hoàn toàn là người Trung Quốc, không nhìn ra chút huyết thống nước ngoài nào, nhưng Tiểu Nặc Nặc lại liếc mắt là có thể nhận ra con lai. Theo lý thuyết nếu hai người thật sự là anh em ruột thì Đường Mặc ít nhiều cũng phải có nét đặc trưng của người nước ngoài chứ. Bất quá nhìn tình cảm của hai anh em lại cảm thấy mình lo bò trắng răng.
Tô Ngọc nhíu mày. Lúc trước Mục Khải Chiến mang đến nói bọn họ là anh em, hơn nữa Tiểu Nặc Nặc vẫn luôn gọi Đường Mặc là anh, hiện tại nhìn kỹ đúng là không giống anh em ruột. Hơn nữa Tiểu Nặc Nặc rõ ràng lớn lên trong gia đình khá giả, mà Đường Mặc...
Nhìn vóc dáng nhỏ bé nhưng lại chín chắn trưởng thành của cậu bé, tính cách kiên nghị đầy tâm huyết. Lần đầu tiên nhìn thấy cậu bé, thân thể gầy gò chẳng có mấy lạng thịt, trên người còn có rất nhiều sẹo cũ, rõ ràng là lớn lên trong sự ngược đãi nào đó. Xem ra hai đứa nhỏ này thật sự không phải anh em ruột, chẳng lẽ là quen biết ở chỗ bọn buôn người rồi cùng hoạn nạn? Thôi, dù sao hai đứa nhỏ này cô đã nhận nuôi, bất kể thế nào, về sau đều là em trai của Tô Ngọc này.
“Ngọc Ngọc buồn ngủ.” Mục Khải Nguyệt dụi dụi mắt, đầu dựa vào vai Tô Ngọc cọ cọ.
“Được rồi.” Tô Ngọc nhìn mấy người vẫn còn đang thảo luận và mấy ông lão cười tủm tỉm nhìn bọn họ mà không can thiệp. “Vậy bọn cháu đi ngủ trước đây.”
“Mau đi ngủ đi, Khải Nguyệt giao cho cháu chăm sóc đấy.” Bà Mục nói đầy từ ái. Bà cũng muốn chăm sóc Mục Khải Nguyệt, nhưng hắn hoàn toàn không thích người khác tới gần, chỉ dính lấy mỗi Tô Ngọc.
Đỡ Mục Khải Nguyệt đang mơ màng, Tô Ngọc bình tĩnh trở về phòng dưới ánh mắt trêu chọc của đám người, nếu bỏ qua đôi tai đỏ bừng của ai đó.
Sáng sớm hôm sau, cũng không biết mấy người kia hôm qua nói chuyện đến mấy giờ, mãi đến khi Tô Ngọc chuẩn bị xong bữa sáng họ vẫn chưa dậy. Mục lão gia t.ử và mấy người già thì đã ngồi xuống bắt đầu ăn sáng, hai chiếc bánh bao nhỏ cũng mặc bộ đồ ngủ lông xù đáng yêu đi ra.
“Chị ơi chào buổi sáng.” Tiểu Nặc Nặc đứng bên chân Tô Ngọc ngửa đầu gọi một tiếng, mong chờ nhìn cô. Đây là việc bọn trẻ làm mỗi ngày sau khi đến nhà Tô Ngọc: buổi sáng một nụ hôn chào buổi sáng, buổi tối một nụ hôn chúc ngủ ngon.
Tô Ngọc cười cong mắt, cúi xuống hôn lên má hai đứa nhỏ: “Chào buổi sáng bánh bao nhỏ.”
“Ngọc Ngọc anh cũng muốn.” Mục Khải Nguyệt chu miệng, âm thầm trừng mắt nhìn hai đứa nhỏ một cái. Ngọc Ngọc là của hắn.
Tiểu Nặc Nặc mới không sợ hắn, ngón tay kéo mí mắt làm mặt quỷ với hắn rồi kéo Đường Mặc lon ton chạy đến chỗ mấy ông lão.
Bà Mục rất thích trẻ con, hơn nữa hai đứa trẻ này hiểu chuyện ngoan ngoãn lại đáng yêu, tất nhiên là yêu thích không thôi. Tiểu Nặc Nặc mồm mép ngọt xớt, thường xuyên chọc ba người cười ha hả.
Mục Tri Lăng thì lại thích Đường Mặc hơn một chút. Đứa nhỏ này tuy nhỏ nhưng lại có loại ngạo cốt bất khuất, có phong thái quân nhân.
“Anh còn ghen với trẻ con nữa à!” Tô Ngọc cười tủm tỉm nhéo thịt mềm trên má hắn. Đây chính là phúc lợi chỉ có cô mới được hưởng thụ, những người khác Mục Khải Nguyệt đều không cho tới gần.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Mặc kệ, Nguyệt Nguyệt cũng muốn hôn hôn.” Mục Khải Nguyệt phồng má, đôi mắt hạnh xinh đẹp nhìn chằm chằm đôi môi phấn nộn của Tô Ngọc, sau đó cúi đầu mổ lên môi Tô Ngọc một cái, lại mổ thêm cái nữa...
Hôn liền mấy cái, Mục Khải Nguyệt lúc này mới hài lòng l.i.ế.m môi, mắt cong cong nói: “Ngon quá, ngọt ngào mềm mại.”
Tô Ngọc nhìn bộ dáng hắn vươn đầu lưỡi hồng phấn l.i.ế.m môi, nghĩ tới lúc hai người môi lưỡi giao triền, mặt không kìm được đỏ bừng. Lắc lắc đầu ném mấy hình ảnh đó ra sau đầu, nghe bên ngoài truyền đến tiếng cười nói vui vẻ, cô vỗ vỗ n.g.ự.c, may mà không ai vào đây.
“Mau ăn cơm.” Tô Ngọc giục. Tuy rằng cô cũng rất muốn đè Mục Khải Nguyệt xuống, nhưng chuyện này vẫn là để buổi tối không ai làm thì hơn.
Tô Ngọc ngồi trên ghế chống cằm xem Mục Khải Nguyệt ngoan ngoãn cầm thìa ăn từng ngụm nhỏ, má phồng lên, đôi mắt mang theo ý cười trong veo như vậy, làm sao cô không yêu cho được!
Hắn nghiêm túc múc một thìa cháo nhỏ, cẩn thận thổi bên miệng, nếm thử không nóng mới đưa tới bên miệng Tô Ngọc: “Ngọc Ngọc ăn.”
Tô Ngọc há miệng ăn sạch sẽ, tay vẫn tranh thủ nhéo má hắn: “Thỏ Trắng nhỏ đút là ngon nhất.”
Ăn xong bữa sáng, Tô Ngọc hỏi mấy người có muốn vào rừng sau núi không.
“Ngọc Ngọc em thật sự muốn đưa bọn anh đi sao?” Lý Tiểu Huyên có chút kích động. Rừng sau núi cô nàng vẫn luôn muốn đi, đáng tiếc Tô Ngọc luôn không cho.
“Ừ hừ, trừ trúc tím bị em chôn ở hậu viện, còn lại thanh trúc phần lớn bị em chôn trong rừng rậm. Tuy nhiên vào đó mọi người phải đi theo em, không được chạy lung tung. Em không nói đùa đâu, bên trong rắn độc mãnh thú rất nhiều, nhưng có hơi thở của T.ử Lưu Ly thì bọn chúng sẽ không có mắt mà dám xông lên đâu.”
“Yên tâm, tuyệt đối sẽ không chạy lung tung.” Mấy người sôi nổi đảm bảo. Tô Ngọc lúc này mới dẫn họ ra sân sau gọi trợ thủ.
“T.ử Lưu Ly, tao muốn vào núi một chuyến, bọn mày có ai muốn đi cùng không?”
“Tê tê~” T.ử Lưu Ly phun lưỡi rắn quấn lên cổ tay Tô Ngọc. Các loài động vật khác cũng hứng thú vội vàng tỏ vẻ muốn đi.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Ba con ngựa mới tới cũng vui sướng dậm chân. Chúng nó tới đây xong quả thực vui vẻ vô cùng, cả ngày không ai quản thúc, muốn làm gì thì làm. Mấu chốt là cỏ ở đây tươi ngon nhiều nước, ngon hơn thức ăn chăn nuôi ở trại ngựa gấp mấy chục lần. Còn có một bãi cỏ khá lớn cho chúng nó chạy nhảy, lại còn rau dưa trái cây ngon tuyệt, quả thực là thiên đường nhân gian, a không, thiên đường của loài ngựa a!
“Hí hí...” Con ngựa trắng hất cái đuôi ngựa vừa dài vừa thẳng, một thân cơ bắp rắn chắc, bộ lông bóng loáng cùng dáng người cao lớn trông quả thực chính là vương giả trong loài ngựa, nếu bỏ qua cái vẻ mặt dày mày dạn đang lượn lờ lấy lòng bên cạnh Tô Ngọc.
“Đúng rồi, tao còn chưa đặt tên cho mày đâu. Về sau gọi mày là Bạch Nhị nhé.” Bàn tay nhỏ nhắn của Tô Ngọc vỗ lên lưng ngựa rắn chắc.
Con ngựa trắng vui sướng khựng lại, vẻ mặt đầy oán hận nhìn Tô Ngọc, đầu dụi dụi vào người cô rồi lại ủy khuất nhìn cô: “Hí hí...” Ngựa ta mới không cần cái tên này, quá khó nghe, quá tổn hại hình tượng ngựa anh tuấn uy vũ rồi.
Tô Ngọc phảng phất như không thấy, tiếp tục nói: “Cứ quyết định vậy đi.” Rất phù hợp với tính cách của mày.
Những người khác đồng cảm nhìn con ngựa trắng. Tuy rằng đôi khi nhìn nó đúng là rất "nhị" (ngốc nghếch), nhưng cũng chỉ khi nhìn thấy Tô Ngọc thôi. Còn khi nhìn thấy bọn họ, ha hả, cái bộ dáng kiêu ngạo kia quả thực là thiếu đòn.
Dọc đường đi, Bạch Nhị vẫn luôn lượn lờ bên cạnh Tô Ngọc, thỉnh thoảng ủi cô một cái. Tô Ngọc nhìn qua, nó liền lập tức trở nên đáng thương hề hề, trên mặt trong mắt vẫn luôn biểu đạt một ý tứ: “Đổi tên đi.”
Tô Ngọc đôi khi phiền liền tát cho nó một cái. Mục Khải Nguyệt thấy phiền cũng bắt đầu lườm nó. Bạch Nhị đi chỗ nào hắn đi chỗ đó, tóm lại chính là làm cho nó không chạm được vào Tô Ngọc.