“Tê tê~” T.ử Lưu Ly ngẩng đầu lên, trong mắt lóe lên tia sáng lạnh lẽo. Tiểu Tinh Nhi cũng dừng động tác đào đất.
“Không ổn không ổn, chị ơi, là Báo ca! Báo ca gặp chuyện rồi, chim vừa nghe thấy tiếng kêu cứu của nó!” Tiểu Thải vỗ cánh bay giữa không trung kêu toáng lên.
“T.ử Lưu Ly?” Tô Ngọc nhìn T.ử Lưu Ly, hỏi xem lời Tiểu Thải nói có thật không.
“Tê tê~” T.ử Lưu Ly gật gật đầu, tiếp đó một tàn ảnh lướt qua, nó đã từ mặt đất quấn lên cổ tay Tô Ngọc.
Trong lòng Tô Ngọc nóng như lửa đốt, đến T.ử Lưu Ly còn phản ứng như vậy thì Báo ca chắc chắn đã xảy ra chuyện lớn.
“Mọi người chờ ở đây, em và Tiểu Tinh Nhi đi xem tình hình trước.” Hiện tại mang theo họ sẽ không đi nhanh được, cô phải mau ch.óng qua đó xem sự thể thế nào.
Tiểu Tinh Nhi đi đến bên cạnh Tô Ngọc nằm xuống, Tô Ngọc xoay người nhảy lên lưng nó.
“Ngọc Ngọc, tôi cũng đi.” Mục Khải Nguyệt túm lấy lông Tiểu Tinh Nhi, ngẩng đầu bướng bỉnh nhìn cô. Có kinh nghiệm từ lần ở trại ngựa, hắn không muốn Tô Ngọc bỏ hắn lại.
“Được.” Tô Ngọc nhìn hắn gật đầu.
Ngay sau đó Mục Khải Nguyệt cười tươi rói, giống như đứa trẻ nhận được món đồ chơi yêu thích, ánh mắt trong veo chỉ chứa hình bóng một người.
Mục Khải Nguyệt thuần thục leo lên lưng Tiểu Tinh Nhi, cánh tay to rộng vòng qua eo thon của Tô Ngọc ôm c.h.ặ.t lấy.
Tiểu Tinh Nhi chờ họ ngồi vững liền bắt đầu phóng như bay về phía nơi Báo ca phát ra âm thanh.
“Bốp bốp...” Gấu bố không ngừng vung móng vuốt sắc bén tấn công Báo ca. Báo ca lúc thì nhảy lên cây, lúc lại linh hoạt đ.á.n.h lén từ phía sau... Cứ thế, hai con thú không ai chiếm được tiện nghi của ai, đương nhiên đó chỉ là trước mắt.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Gã Béo bị những tiếng động lớn đ.á.n.h thức, mơ màng mở mắt ngồi dậy. Chờ khi nhìn thấy những thứ đang đ.á.n.h nhau cách đó không xa, hắn lập tức tỉnh táo hẳn.
“Á!” Hắn nhìn hai con gấu và một con báo đ.á.n.h nhau mà sợ hãi hét lên. Hắn tay chân luống cuống lồm cồm bò dậy định chạy, nhưng có lẽ vì quá sợ hãi nên mới chạy vài bước đã ngã sấp mặt.
“Đừng ăn thịt tao, đừng ăn thịt tao!” Gã Béo miệng không ngừng gào thét, nước mắt nước mũi tèm lem trên mặt, khuôn mặt phì nộn vốn đã khó coi giờ trông càng thêm ghê tởm.
Báo ca hiện tại thật sự muốn g.i.ế.c quách tên nhân loại kia, hắn chê mục tiêu của mình chưa đủ lộ liễu hay sao?
Ngước mắt nhìn về phía gấu mẹ, quả nhiên nó đã hồi phục chút sức lực. Nhìn thấy Gã Béo, nó lập tức lộ hung quang, gầm lớn một tiếng rồi lao về phía hắn.
Lam vất vả lắm mới tha được cái túi đựng gấu con đến gần chỗ Báo ca đ.á.n.h nhau, liền nhìn thấy lại xuất hiện thêm một con gấu nữa. Nó tức khắc cuống cuồng xoay vòng vòng. Thấy gấu mẹ lại đang đuổi g.i.ế.c tên người kia, tuy rằng nó cũng muốn tên đó c.h.ế.t, nhưng không phải c.h.ế.t ở đây, bằng không chị chủ sẽ gặp rắc rối.
Trong lúc cấp bách, nó giấu gấu con sau một gốc cây, rồi chạy ra chặn trước mặt gấu mẹ: “Mày bình tĩnh một chút, nếu không cả khu rừng sẽ gặp nguy hiểm!”
“Cút ngay con báo con, không tao g.i.ế.c cả mày!” Gấu mẹ gầm lên, hai chân trước đứng thẳng dậy rồi giáng hai bàn tay gấu xuống chỗ Lam đứng.
“Rầm~” Cả mặt đất rung chuyển. Lam dựa vào thân hình nhỏ nhắn nhanh nhẹn tránh thoát. Nó chưa từng giao đấu với động vật cường hãn như vậy, nói không sợ là giả, nhưng nó buộc phải đối mặt.
Tránh thoát xong, nó bày ra tư thế tấn công cảnh giác nhìn gấu mẹ.
“Lam!” Báo ca liếc mắt thấy cảnh tượng bên này thì đôi mắt bùng lên lửa giận. Thấy nó tránh được thì thở phào nhưng đồng thời lại càng lo lắng hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Bởi vì phân tâm, Báo ca lùi lại chậm một nhịp, bị móng vuốt gấu bố cào trúng, tức khắc một vệt m.á.u đỏ tươi b.ắ.n ra giữa không trung.
“Graooo!” Báo ca đau đớn gầm lên, vội vàng né tránh cú đ.á.n.h tiếp theo. Nó thở hồng hộc, chân đứng trên mặt đất hơi run rẩy. Vốn dĩ chiến đấu với hai con gấu đã rất mệt, giờ lại bị thương, tình thế càng thêm nghiêm trọng.
“Báo ca...” Lam đương nhiên cũng nghe thấy tiếng gầm đau đớn của Báo ca, vừa né đòn của gấu mẹ vừa nhìn Báo ca bị thương, trong đôi mắt ngọc bích tràn đầy lo lắng.
“Đừng phân tâm!” Báo ca không nhìn Lam, mắt vẫn cảnh giác nhìn gấu bố, đề phòng đòn tấn công tiếp theo.
Gấu bố thấy Báo ca bị thương, trong mắt nó bùng lên sự hưng phấn, hét lớn một tiếng lại lao tới. Lần này nó dồn toàn bộ sức lực vào hai chi trước, giơ lên thật cao. Cú tát này mà giáng xuống, Báo ca chắc chắn sẽ bị đập c.h.ế.t.
“Dừng tay!” Tô Ngọc cưỡi Tiểu Tinh Nhi tới nơi vừa vặn nhìn thấy cảnh gấu nâu giơ móng vuốt định đập xuống Báo ca. Cô mở to hai mắt, không kịp nghĩ nhiều, vung mạnh cánh tay đang quấn T.ử Lưu Ly.
T.ử Lưu Ly đã chuẩn bị sẵn sàng, tức khắc mượn lực bay v.út đi với tốc độ không tưởng.
“Vút... Bốp!” Một tiếng quất roi thanh thúy vang lên. Còn chưa kịp nhìn rõ chuyện gì xảy ra, con gấu nâu khổng lồ kia đã bị hất bay lên khi móng vuốt chỉ còn cách Báo ca vài centimet.
“Rầm... Rầm...” Gấu nâu bay ra ngoài đập mạnh vào một thân cây.
“Rắc... Xào xạc...” Chỉ thấy cái cây bị gấu nâu va phải gãy ngang thân, lá cây rơi xuống xào xạc.
“Ngao ngao...” Gấu nâu ôm cái đầu bị T.ử Lưu Ly quất trúng, lăn lộn trên mặt đất kêu la, hiển nhiên là đau thấu trời xanh.
Báo ca thấy nguy hiểm đã qua, trong lòng buông lỏng liền ngã vật xuống đất. Bộ lông đen bóng mượt của nó giờ ảm đạm đi nhiều.
“Graooo!” Gấu mẹ nhìn thấy cảnh tượng bên này càng thêm phẫn nộ, nhưng nhìn thấy Tiểu Tinh Nhi và T.ử Lưu Ly thì nó lại không dám manh động, đặc biệt là T.ử Lưu Ly mang lại cho nó cảm giác uy h.i.ế.p đáng sợ.
Lam thấy gấu mẹ phân tâm nhìn gấu bố, vội vàng lách mình chạy đến bên cạnh Báo ca. Đôi mắt ngọc bích ầng ậc nước, cái đầu nhỏ dụi dụi vào đầu Báo ca, nghẹn ngào: “Báo ca anh có sao không?”
“Yên tâm, chưa c.h.ế.t được, chỉ là hơi mệt thôi.” Báo ca hữu khí vô lực trả lời. Quả thật rất mệt, đối phó với hai con gấu lớn như vậy, dù thể lực nó tốt đến đâu cũng không chịu nổi.
Lam nằm rạp xuống đất không ngừng l.i.ế.m lông cho nó, tựa như an ủi nó, cũng tựa như an ủi chính mình.
Tô Ngọc và Mục Khải Nguyệt nhảy xuống khỏi lưng Tiểu Tinh Nhi. Nhìn thấy vết thương trên người Báo ca và bộ dáng thoi thóp của nó, trong lòng cô bốc lên ngọn lửa giận dữ, trực tiếp bạo nộ quát: “Tiểu Tinh Nhi, đ.á.n.h con gấu kia cho đến khi mẹ nó cũng không nhận ra cho tao! Mẹ kiếp, đúng là ăn gan hùm mật gấu mà!”
Cô ngồi xổm xuống trước mặt Báo ca, thấy nó mở đôi mắt hổ phách nhìn mình, mắt cô đỏ hoe, cẩn thận chạm vào bộ lông ảm đạm của nó: “Chị lập tức giúp mày rửa sạch vết thương.”
Tiểu Tinh Nhi vốn định đi xử lý gấu bố thì bước chân bỗng khựng lại, tai rung rung, liếc thấy vật thể nhỏ đang bay lơ lửng cách nhóm Tô Ngọc không xa. Nó nheo mắt, lơ đãng đi qua rồi quất đuôi một cái.
“Bộp!” Chiếc máy móc nhỏ bị đuôi Tiểu Tinh Nhi quét rơi xuống đất, giật giật vài cái, sau đó màn hình đang sáng đèn đỏ liền tắt ngóm.
Tô Ngọc tự nhiên cũng nhìn thấy vật nhỏ kia. Cô nheo mắt nhặt nó lên, phát hiện ra là thiết bị theo dõi bay, sống lưng toát mồ hôi lạnh. Vừa rồi cô suýt chút nữa đã lấy đồ trong không gian ra, thật nguy hiểm.
“Tiểu Tinh Nhi, may mà có mày.” Cô cảm kích nhìn nó.
“Ngao ô.” Kêu một tiếng, Tiểu Tinh Nhi lúc này mới chạy đến chỗ gấu nâu đ.á.n.h nhau với gấu mẹ. Mẹ kiếp, dám làm Báo ca bị thương thành như vậy, không đ.á.n.h không nuốt trôi cục tức này.