Tùy thân Không Gian Điền Viên Sơn Cư

Chương 121: Làm hộ khẩu



 

“Xè xè ~” T.ử Lưu Ly lặng lẽ ẩn mình trên cây, đôi mắt huyết hồng vô cảm nhìn hai kẻ đang bị treo dưới gốc cây.

 

Đàn rắn phía dưới đã rời đi theo sự ra hiệu của nó. Gã Béo và Tên Gầy hai mắt nhắm nghiền tiều tụy. Trải qua một đêm bị t.r.a t.ấ.n, tinh thần họ suýt chút nữa sụp đổ.

 

Tiếng thú rừng tru tréo khiến họ không dám ngủ, dưới chân lại là bầy rắn lúc nhúc, chịu đựng được đến giờ mà chưa điên cũng coi như khả năng chịu đựng khá mạnh mẽ rồi.

 

“Meo ~” Trong mắt Tiểu Nhu Mễ lóe lên ánh sáng xanh u tối, nhẹ nhàng nhảy lên một cành cây nhỏ.

 

“Được rồi.” T.ử Lưu Ly treo ngược trên cành cây, thấy hai người kia tinh thần hoảng hốt ngủ thiếp đi liền ra hiệu cho Tiểu Nhu Mễ.

 

Tiểu Nhu Mễ nhảy lên cành cây buộc dây thừng, giơ móng vuốt nhỏ lên. Ngay sau đó, móng vuốt sắc nhọn ánh lên hàn quang thò ra khỏi lớp đệm thịt mềm mại.

 

“Xoẹt!” Trên sợi dây leo buộc Tên Gầy xuất hiện vài vết cào sâu hoắm. Tiếp đó, nó lại nhanh ch.óng làm tương tự với sợi dây thừng buộc Gã Béo.

 

“Bịch!” Thân hình Gã Béo quá nặng, sợi dây thừng bị Tiểu Nhu Mễ cào hỏng không chịu nổi sức nặng của hắn, đứt phựt một cái.

 

“Chuyện gì thế?” Nghe thấy tiếng động, Tên Gầy giật mình tỉnh giấc. Đôi mắt lờ đờ nhìn thấy Gã Béo rơi xuống đất, tinh thần hắn chấn động.

 

“Béo! Béo mau dậy đi! Mày là heo à? Ngã thế này mà cũng ngủ được sao?” Tên Gầy vặn vẹo thân mình hét lớn.

 

“Khò...”

 

Tên Gầy: “...” Mẹ kiếp, thế mà còn ngáy được.

 

“Bịch!”

 

“Ái da, đau c.h.ế.t ông rồi!”

 

Tên Gầy cũng rơi xuống. Sợi dây thừng buộc hắn đã lỏng lẻo. Bất chấp cơn đau trên người, hắn chật vật kéo sợi dây leo đang quấn quanh người ra.

 

“Hộc hộc...” Kéo được dây leo ra, hắn đã không còn chút sức lực nào. Cả đêm luôn ở trong trạng thái căng thẳng tột độ, giờ vừa đói vừa mệt. Nhưng hắn vẫn phải xốc lại tinh thần, hắn không muốn c.h.ế.t ở đây.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

Ghét bỏ đá Gã Béo một cái. Tên này đúng là vô tư thật, giờ là lúc nào rồi còn ngủ. Nếu không phải một mình hắn khó quay về thì hắn đã sớm vứt bỏ tên này rồi.

 

“Đừng ồn... tao... ngủ thêm chút nữa.” Trở mình, Gã Béo nhíu mày khó chịu rồi tiếp tục ngủ.

 

Tên Gầy tức muốn c.h.ế.t, lao tới túm tai hắn xách lên: “Mẹ kiếp mày còn ngủ, dứt khoát c.h.ế.t ở đây luôn đi! Mau dậy!”

 

“Á... Ai đấy! Không muốn sống nữa à!” Lần này cuối cùng cũng bị đau mà tỉnh.

 

“Dậy đi con lợn c.h.ế.t tiệt, mày muốn ở đây làm mồi cho dã thú hả?” Tên Gầy méo xệch mặt. Món nợ hôm nay hắn nhớ kỹ, đắc tội hắn thì đừng hòng yên thân.

 

“Sao... chúng ta xuống được rồi à? Tốt quá! Nhanh, mau cởi trói cho tao!” Gã Béo vặn vẹo thân hình to lớn giục giã.

 

Trong mắt Tên Gầy lóe lên vẻ chán ghét. Nghĩ đến những lời thằng cha này nói lúc bị treo, xem ra hắn phải nghĩ cách xử lý Gã Béo, hiện tại cứ về trước đã rồi tính sau.

 

Cởi bỏ dây trói, hai người dìu nhau chật vật chạy trốn. Phía sau, T.ử Lưu Ly và Tiểu Nhu Mễ lặng lẽ bám theo.

 

Thoát khỏi rừng rậm, hai người cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. Vì người ngợm quá bẩn thỉu lôi thôi, họ cố gắng tránh né những người đi ngắm sương sớm. Cũng may trời còn sớm, sương mù dày đặc, tầm nhìn thấp nên không ai nhìn thấy họ.

 

“Ọc ọc...”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Gầy, tao đói quá, chúng ta ăn chút gì rồi đi tiếp đi.” Gã Béo yếu ớt ôm bụng.

 

“Ăn, mày muốn c.h.ế.t à! Nơi này là địa bàn của Tô Ngọc, nhỡ bị cô ta phát hiện mày còn muốn về không?” Hắn vừa dứt lời, bụng mình cũng bắt đầu réo vang.

 

Ngửi thấy mùi thức ăn thơm phức bay ra từ những ngôi nhà trong thôn, trong mắt hắn đầy oán hận. Cả đời này chưa bao giờ hắn chật vật thế này. Đều tại người thôn này, đều tại Tô Ngọc. Chờ đấy, hắn sẽ cho những kẻ này biết kết cục khi đắc tội với hắn.

 

Lúc hai người lén lút chuồn ra ngoài, nhân lúc không ai để ý chạy vào ruộng bứt mấy quả cà chua và dưa chuột rồi cắm đầu chạy biến.

 

“Xè xè ~” T.ử Lưu Ly và Tiểu Nhu Mễ thu hết mọi chuyện vào trong mắt. Chúng nhìn hai người như nhìn người c.h.ế.t.

 

“Sao tao cảm thấy lạnh thế nhỉ?” Gã Béo rùng mình.

 

“Đi nhanh lên.” Tên Gầy nhìn ra sau, thấy không có gì khác thường liền giục.

 

Đến bãi đậu xe tìm được xe của mình, hai người lái xe nghênh ngang rời đi. Một tím một trắng hai bóng hình chợt lóe, T.ử Lưu Ly và Tiểu Nhu Mễ đã yên vị trên nóc xe.

 

“Tiểu Ngọc Ngọc, có phải em quên làm hộ khẩu cho mấy bé cưng mới đến nhà em không?” Lý Tiểu Huyên như một con bướm nhào lên lưng Tô Ngọc.

 

“Làm hộ khẩu gì cơ?” Tô Ngọc kéo tay cô nàng gạt ra. Lý Tiểu Huyên thuận thế ngồi xuống bên cạnh.

 

“Em nói xem!” Lý Tiểu Huyên trợn trắng mắt, gãi gãi cằm Tráng Tráng.

 

“Ngao ngao!” Tráng Tráng tát một cái hất tay cô nàng ra, nghiêng ngả lảo đảo chạy đến trước mặt Tô Ngọc, đẩy Cuồn Cuộn đang ôm bình sữa uống nước trái cây sang một bên, đặt m.ô.n.g ngồi lên bàn, múa may hai móng vuốt nhỏ kêu ngao ngao với Tô Ngọc.

 

“Ngao ngao...” Cuồn Cuộn không vui đẩy Tráng Tráng. Nó đang ăn cơm mà, anh trai thật đáng ghét. Nhưng Tráng Tráng to hơn Cuồn Cuộn một vòng, mặc cho Cuồn Cuộn dùng hết sức b.ú sữa cũng chỉ đẩy m.ô.n.g nó dịch đi được một tí tẹo.

 

Tô Ngọc cốc nhẹ vào đầu Tráng Tráng một cái: “Chỉ biết bắt nạt em gái thôi. Em ăn nhiều thế rồi, không được ăn nữa nhé!” Xoa xoa cái bụng căng tròn của nó, tiểu gia hỏa này sức ăn ngày càng lớn.

 

“Ngao ngao...” Tráng Tráng ôm tay Tô Ngọc không buông, ra vẻ vô lại.

 

“Chít chít!” Hai con chim điêu nhỏ no nê dẫm lên đôi chân mảnh khảnh chạy tới mổ mổ tai Tráng Tráng. Tên này toàn ỷ vào hình thể lớn mà bá chiếm chị chủ, quá đáng ghét.

 

“Chít chít!” Xuống ngay tên béo c.h.ế.t tiệt, đồ mặt dày! Tiếp đó Cuồn Cuộn ôm lấy Tráng Tráng kéo về phía sau, hai con điêu nhỏ dùng cơ thể lông xù của mình chen vào trước mặt Tráng Tráng.

 

“Ngao ngao...” Không buông, chị chủ là của ta, của ta! Tráng Tráng ôm c.h.ặ.t t.a.y Tô Ngọc.

 

Tô Ngọc cũng không ngăn cản. Hai ngày nay cảnh này diễn ra mấy lần, nhìn mấy cục bông nhỏ lăn lộn thành một đoàn thực ra cũng rất đáng yêu.

 

Lý Tiểu Huyên đã sớm lấy điện thoại ra chờ sẵn, bật chế độ quay phim ghi lại cảnh này. Fan của cô nàng cực thích dáng vẻ ngốc nghếch lăn lộn của bốn tiểu gia hỏa này.

 

“Này, hai bé điêu em còn chưa đặt tên đâu. Còn cả bốn tiểu gia hỏa này, Lam và Tướng Quân nữa, em không định đưa lên ‘Ngôi nhà kỳ diệu’ à? Mấy ngày nay em có phải chẳng đụng đến Weibo không? Vào xem xem bên dưới nổ tung rồi kìa. Hôm qua chị đăng ảnh Tướng Quân lên vòng bạn bè, giờ họ đang hỏi tên đấy. Nhưng chị không nói cho họ biết, để họ làm phiền em c.h.ế.t đi, cho chừa cái tội lười.” Lý Tiểu Huyên hả hê nói.

 

Tô Ngọc có chút chột dạ. Hồi đi học cô đã không thích chơi Weibo, tài khoản này đều do nhóm Lý Tiểu Huyên giúp lập, nhưng cũng chỉ treo ở đó, cô gần như không đụng tới. Đến khi về thôn Linh Khê cô mới dần bắt đầu dùng, nhưng cũng hay quên.

 

“Ha hả... Em hay quên lắm. Hay là chị cầm tài khoản giúp em làm đi, chỉ cần đăng ảnh và tên của mấy bé mới vào là được.”

 

“Tráng Tráng em xuống trước đã, để chị xem hai tiểu gia hỏa này đặt tên cho chúng.” Tô Ngọc lắc lắc tay, ngón tay cù vào bụng nhỏ của nó.

 

“Ngao ngao...” Tráng Tráng lắc cái đầu tròn vo, bám lấy tay Tô Ngọc càng c.h.ặ.t hơn.

 

Đúng lúc này một bàn tay to vươn tới túm lấy gáy Tráng Tráng xách lên. Hai con điêu nhỏ vốn đang dùng sức đẩy, Tráng Tráng đột nhiên bị nhấc lên khiến hai tiểu gia hỏa mất đà theo quán tính, lăn lông lốc vài vòng trên bàn.