“Ngao?” Tráng Tráng ngẩn ra một chút, ngay sau đó liền xù lông, lồm cồm bò dậy rồi húc thẳng vào Tiểu Thổ, kết quả là chính nó lại bị lật ngửa.
“Phụt ~ Ha ha ha... Cuối cùng cũng tìm được một tiểu gia hỏa còn ‘đầm’ hơn cả Tráng Tráng rồi.” Lý Tiểu Huyên cầm điện thoại quay lại toàn bộ màn này, Cao Uyển Tình cũng che miệng cười trộm.
Tô Ngọc vỗ vỗ đầu Tiểu Thổ: “Ngoan ngoãn chơi với các em nhé!”
“Ngao?” Tiểu Thổ ngồi bệt xuống đất nghiêng đầu nhìn mấy đứa nhóc kia, rồi dứt khoát quay đầu ôm c.h.ặ.t c.h.â.n Tô Ngọc không buông.
“Ngao ngao!” “Chít chít!”
Thấy cái tên xám xịt kia dám chiếm cứ đùi của chị chủ, bốn tiểu gia hỏa tức đến mức lông xù lên một vòng, đồng loạt hùng hổ chạy tới kéo, mổ, những tuyệt chiêu trước kia dùng trên người Tráng Tráng giờ đều trút hết lên người Tiểu Thổ.
Tô Ngọc cúi người xách Tiểu Thổ lên đặt vào lòng Mục Khải Nguyệt, Cuồn Cuộn và Tráng Tráng lần lượt giao cho Tiểu Nặc Nặc và Đường Mặc ôm, hai con điêu nhỏ thì đưa cho Lý Tiểu Huyên và Cao Uyển Tình. Cô vỗ tay cái bốp: “Thế này là được rồi, im lặng chút đi, chị không ôm đứa nào hết là công bằng nhất nhé.”
Mấy tiểu gia hỏa tủi thân kêu ư ử vài tiếng nhưng cũng không dám giãy giụa. “Báo Ca các em nghỉ ngơi một lát đi, Bạch Nhị chúng nó đâu rồi?”
“Ngao...” Báo Ca vẫy đuôi, đứng dậy bước những bước uyển chuyển như mèo về phía đồng cỏ, Lam đi sát bên cạnh, Tiểu Nhu Mễ thì như một nàng công chúa ngồi chễm chệ trên đầu Sao Trời.
Từ xa đã nghe thấy tiếng nô đùa ầm ĩ của lũ trẻ, nhóm Tô Viễn đang chơi đùa cùng Tiểu Thải và đám thú cưng.
“Tiểu Ngọc nha đầu tới rồi à!” Bên bờ sông, vài ba ông cụ đang ngồi câu cá, thấy nhóm Tô Ngọc đến liền cười chào hỏi.
“Ông Ngô, ông vẫn còn câu à? Ngồi lâu thế rồi mà chưa bỏ cuộc sao, mọi người đều bảo ông không câu được cá đâu.” Mạc Vũ tay xách một cái xô nhỏ, tay cầm cần câu cười ha hả trêu chọc.
“Nói bậy, ai bảo tôi không câu được, hôm qua tôi còn câu được đấy!” Ông lão được gọi là lão Ngô đỏ mặt tía tai, gân cổ lên cãi.
“Xì, con cá bé bằng bàn tay trẻ con đó của ông thì tính làm gì.” Mạc Vũ và Mục Tri Lăng mỗi người bê một cái ghế nhỏ ngồi xuống bắt đầu mắc mồi.
Đột nhiên, tôm cá trong sông hoảng loạn bơi tán loạn từ thượng nguồn xuống hạ lưu, tốc độ nhanh như tên b.ắ.n, chỉ một lát sau đã biến mất tăm. “Ơ, chuyện gì thế này, sao chạy hết rồi?” Mấy người đang câu cá trợn tròn mắt, vừa rồi vẫn còn bình thường mà.
Nhóm Tô Ngọc cũng nhìn thấy hiện tượng lạ này, theo bản năng nhìn về phía thượng nguồn con sông.
“Đó là cái gì vậy?” Người mắt tinh nhìn thấy một vật thể khổng lồ màu vàng kim đang rẽ nước bơi tới.
Lý Tiểu Huyên và Cao Uyển Tình trợn to mắt: “Tướng... Tướng Quân, vãi chưởng, sao nó lại ra đây?”
“Tướng Quân đến à?” Mạc Vũ nghe Lý Tiểu Huyên nói cũng có chút ngạc nhiên. Phải biết từ khi Tướng Quân đến nhà Tô Ngọc thì chưa thấy nó ra ngoài chơi bao giờ, hôm nay nó chịu lộ diện quả thực khiến người ta bất ngờ.
“Tướng Quân là cái gì thế?” Các cụ ông thường không chơi Weibo nên cũng không biết nhà Tô Ngọc có nuôi một con trăn khổng lồ như vậy.
“Một con trăn khổng lồ. Tôi nói trước nhé các ông bạn già, đừng trách tôi không nhắc nhở, ai nhát gan thì tốt nhất nên về trước đi, kẻo lát nữa sợ quá sinh bệnh lại đổ tại Ngọc nha đầu nhà tôi.” Mục Tri Lăng liếc nhìn mấy người bạn già cảnh báo. Ông không hề nói quá, ngay cả ông lần đầu nhìn thấy Tướng Quân cũng giật mình thon thót, nhưng sau đó lại càng thêm thích nó, còn thích hơn cả Báo Ca.
“Xì, gan chúng tôi lớn lắm đấy, chẳng phải chỉ là một con rắn thôi sao? Có thể to đến mức nào... Hít...” Câu nói chưa kịp dứt thì họ đã nhìn thấy một con trăn lớn chỉ có thể thấy trên phim ảnh đang trồi lên từ mặt nước.
“Xè xè.” Tướng Quân trườn lên bờ ngay trước mặt Tô Ngọc. Đã lâu lắm rồi nó không ra ngoài, nếu là trước kia thì chỉ cần không đói, nó có thể nằm trong hang ngủ cả mấy tháng trời cũng chẳng sao. Nhưng hiện tại nó muốn ra ngoài chơi cùng mọi người, và tất nhiên lý do lớn nhất là do T.ử Lưu Ly đang dụ dỗ nó trên đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Rắn lớn kìa!” Mấy đứa trẻ đang chơi vui vẻ với đám thú cưng nhìn thấy Tướng Quân liền hưng phấn vỗ tay nhảy cẫng lên, bỏ mặc cả lũ cáo nhỏ, ùa chạy về phía bờ sông.
“Là Tướng Quân a! Nhìn bên ngoài còn to lớn và uy phong hơn trong ảnh nhiều.” Ba anh cảnh sát mắt sáng rực vì kích động. Hôm nay bọn họ đến đúng là quá hời, phải biết những người từng đến thôn Linh Khê cũng chưa ai được tận mắt nhìn thấy Tướng Quân, chỉ có trên Weibo của Tiểu Ngọc và Tiểu Huyên mới có ảnh. Chính vì sự bí ẩn của Tướng Quân mà ảnh của nó đã lan truyền ch.óng mặt trên mạng.
“Cuối cùng mày cũng chịu ra ngoài rồi hả?” Tô Ngọc vươn tay ra, Tướng Quân tự động hạ thấp đầu xuống, T.ử Lưu Ly từ đầu Tướng Quân trườn sang tay Tô Ngọc.
“Xè xè ~” Tướng Quân thè lưỡi, cọ cọ đầu vào tay Tô Ngọc.
“Tướng Quân, Tướng Quân, cho em chơi cùng được không?” Tiểu Nặc Nặc ôm Cuồn Cuộn chạy tới, trong mắt lấp lánh ánh sao mong chờ. Lần trước chị đưa bé chơi cùng Tướng Quân vui lắm. Bên cạnh, Đường Mặc cũng nhìn nó chăm chú.
Tướng Quân nghiêng đầu, trực tiếp đặt đầu xuống bãi cỏ ngay chân Tiểu Nặc Nặc, ý tứ rất rõ ràng. Tiểu Nặc Nặc vui sướng vô cùng, nhẹ nhàng đặt Cuồn Cuộn xuống đất: “Cuồn Cuộn ơi, Tiểu Nặc Nặc không ôm em được nữa, em tự chơi nhé.”
Nói xong, đôi chân ngắn cũn của bé leo lên ngồi ngay đoạn dưới đầu Tướng Quân một chút. Đường Mặc cũng thả Tráng Tráng xuống rồi leo lên ngồi cùng.
Đợi hai đứa nhỏ ngồi vững, Tướng Quân mới nhấc đầu lên, tầm nhìn bỗng chốc cao v.út. Tiểu Nặc Nặc ôm cổ Tướng Quân phấn khích hét lên, trong mắt Đường Mặc hiếm khi cũng lộ vẻ kích động.
Khi dừng lại, thân hình mềm mại không xương của Tướng Quân tạo thành một chỗ trũng xuống ở nơi hai bé con ngồi, giúp chúng ngồi vững hơn.
“Tướng Quân em lợi hại quá đi!” Giọng nói non nớt của Tiểu Nặc Nặc vang lên từ trên cao, khiến đám trẻ mới chạy tới hâm mộ không thôi.
“Oa, tớ cũng muốn cưỡi rắn!” Một đứa trẻ kêu lên, những đứa khác cũng nhao nhao theo.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
“Chị Tô Ngọc, bảo rắn cho bọn em cưỡi với được không?” Tô Phỉ Nhi dẫn đầu đám bạn chạy đến trước mặt Tô Ngọc năn nỉ, nhìn Tiểu Nặc Nặc và Đường Mặc với ánh mắt ghen tị không che giấu.
“Chị Tô Ngọc, bọn em cũng muốn.”
Nhìn những đôi mắt nhỏ trong veo đầy mong đợi, Tô Ngọc bất đắc dĩ: “Các bé ơi, cái này không thể hỏi chị được đâu. Nào, sau này các em muốn chơi với ai thì phải mạnh dạn nói với người đó, bởi vì chị không thể quyết định thay chúng nó được.”
“Tại sao ạ? Chẳng phải thú cưng là của chị Tô Ngọc sao?” Tô Phỉ Nhi thắc mắc, các bạn nhỏ khác cũng gật đầu đồng tình.
Tô Ngọc xoa hai b.í.m tóc của Tô Phỉ Nhi: “Bởi vì chúng nó cũng có suy nghĩ riêng, chị cũng chỉ là bạn tốt của chúng nó thôi. Muốn chơi cùng thì phải hỏi ý kiến của chính chúng nó mới được.”
“À, giống như em và Tô Quả là bạn bè đúng không ạ?”
“Đúng rồi.” Tô Ngọc mỉm cười gật đầu.
“Bọn em biết rồi.” Có được câu trả lời, đám trẻ không làm phiền Tô Ngọc nữa mà chạy ra bờ sông nhìn Tướng Quân đầy mong chờ.
“Rắn ơi, chúng tớ có thể chơi cùng cậu không?”
Tướng Quân nhìn đám nhóc bên dưới, trong mắt hiện lên ý cười. Toàn thân nó trườn lên khỏi mặt nước, cái đuôi vung lên cuốn lấy một đứa trẻ đưa lên cao.
“Oa... Ha ha...” Đứa trẻ bị cuốn lên không những không sợ mà còn cười khanh khách thích thú. Những đứa trẻ còn lại cũng chạy đuổi theo. Chỉ một lát sau, trên người Tướng Quân đã có mấy đứa trẻ bám vào, mà nó vẫn di chuyển tự nhiên như không, hoàn toàn không chút áp lực.
Tô Mộc nhìn cảnh này đến há hốc mồm. Ông đến nhà Tô Ngọc bao lần rồi mà chưa từng thấy con rắn này bao giờ.