“Cô nương tìm người thì được, nhưng cần phải nói rõ ràng chuyện này là thế nào. Nếu không, tuy chúng tôi chỉ là dân thường tay không tấc sắt, nhưng đông người thế này tóm lại sẽ không để các người yên ổn đâu.” Ông lão chống gậy gõ mạnh xuống đất.
“Đúng đấy, chúng tôi không sợ các người đâu!” Ông lão vừa dứt lời, đám đông phía sau lập tức giơ nông cụ lên lớn tiếng phụ họa.
Tô Ngọc trong lòng kinh ngạc, không ngờ người thôn này lại đoàn kết như vậy, thật hiếm thấy.
“Đây là đương nhiên. Trước đó có phải có người mang theo một cô gái đến thôn các người không? Chính là người đàn ông kia đang bế.” Tô Ngọc chỉ vào Đêm Tu.
“Phải, chuyện này tôi nghe người trong thôn nói rồi. Có bốn người đưa cô gái đó đến, nói là người thân của cô ấy, cô ấy bệnh nặng hôn mê nên muốn ở nhờ đây.” Ông lão chỉ vào bốn gã đàn ông đang nằm dưới đất.
“Bọn họ không phải người thân của cô gái kia, mà người đàn ông đang bế cô ấy mới là chồng cô ấy. Bốn gã đàn ông kia là bọn bắt cóc.” Tô Ngọc vừa dứt lời, dân làng lập tức xôn xao.
“Im lặng!” Ông lão lại gõ gậy xuống đất, tiếng ồn ào dần lắng xuống.
“Tôi làm sao biết các người không nói dối?” Ông lão bình tĩnh nhìn Tô Ngọc.
Tô Ngọc nhếch mép, giọng điệu thay đổi: “Đêm Tu anh tự nói đi, tôi làm sao biết chứng minh đó có phải vợ anh hay không, tôi có phải cô ấy đâu.”
Đêm Tu đen mặt. Vậy cô thề thốt đảm bảo cái gì ở đó chứ. “Ông là trưởng thôn ở đây phải không ạ? Đây thực sự là vợ tôi, cô ấy cũng không phải bị bệnh mà là trúng t.h.u.ố.c mê. Mấy kẻ kia cũng vậy, nếu bọn họ là người bình thường thì sao trên người lại mang theo s.ú.n.g? Nếu không tin, trong thôn các ông có bác sĩ không? Nếu có thì có thể đến kiểm tra một chút.”
Ông lão trầm ngâm một lát rồi nói với người đàn ông bên cạnh: “Đi gọi bác sĩ Tiểu Trần tới đây.”
“Biết rồi ạ.” Người đàn ông đáp một tiếng rồi chạy đi.
Thôn chỉ lớn chừng ấy, chưa đầy vài phút, người nọ đã dẫn người tới. Khi nhìn thấy người được dẫn đến, Tô Ngọc có chút ngạc nhiên, cư nhiên là một thanh niên có diện mạo tú khí.
Trần Trường Ca ngáp ngắn ngáp dài, miễn cưỡng bị người đàn ông kéo đến: “Ông trưởng thôn gọi cháu làm gì thế? Cháu còn muốn ngủ mà!” Vò mái tóc rối bù, Trần Trường Ca lười biếng nói.
“Trước giúp xem cô gái kia có phải bị trúng t.h.u.ố.c mê không.” Ông lão bất lực nói. Tiếng s.ú.n.g nổ còn không đ.á.n.h thức được cậu ta, đúng là thánh ngủ mà.
“Vâng.” Lảo đảo đi tới, Trần Trường Ca kéo tay Tinh Uyển ra.
“Cậu làm gì đấy?” Đêm Tu giật lại, sắc mặt bất thiện nhìn hắn. Đây là bác sĩ á? Có đáng tin không đấy?
“Không bắt mạch thì tôi khám bệnh kiểu gì? Anh tưởng tôi là Hoa Đà tái thế chắc! Tôi còn trẻ, chưa đạt đến trình độ nhìn mặt là biết bệnh đâu.” Hắn đang ngủ ngon bị đ.á.n.h thức đã khó chịu rồi, giờ tên đàn ông này còn gây phiền phức.
“Cậu...”
“Đêm Tu anh im miệng đi, còn khám hay không?” Tô Ngọc quát. Thỏ Trắng nhỏ nhà cô còn đang buồn ngủ đây này, có phiền không hả?
Đêm Tu: “...” Đã lâu không ai dám to tiếng với hắn như vậy, giờ một lúc tới hai người. Thôi được rồi hắn có việc cầu người, nhịn.
Trần Trường Ca nhìn về phía phát ra tiếng nói, ngay sau đó chuyện ngủ nghê bệnh nhân gì đó vứt hết ra sau đầu. Hắn nhảy cẫng lên chạy đến chỗ Tiểu Tinh Nhi, lượn quanh hai con thú trầm trồ không ngớt.
“Cậu làm cái gì thế, còn khám bệnh hay không?” Tô Ngọc thật muốn đá cho hắn một cái, đây có phải bác sĩ không vậy?
Ông trưởng thôn già đỏ mặt xấu hổ, ho khan một tiếng: “Khụ, Tiểu Trần, làm việc chính đi.” Tên nhóc này y thuật thì khá tốt đấy, nhưng tính tình quá lười lại quái gở.
“À, đây là cô nuôi hả? Nuôi thế nào kể tôi nghe với, hôm nào tôi cũng vào rừng bắt một con sói về nuôi, nhìn oai phong thật đấy.”
Tô Ngọc cảm thấy thái dương mình giật giật: “Còn khám hay không, không khám thì thả người.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Sắc mặt Đêm Tu cũng chẳng khá hơn là bao, hắn sợ tên này lát nữa khám cho Uyển Nhi càng khám càng nặng thì c.h.ế.t dở.
Ông trưởng thôn già mặt đỏ tưng bừng, lập tức bảo người lôi Trần Trường Ca qua.
“Được rồi được rồi khám thì khám, nhưng lát nữa cô phải nói cho tôi biết đấy.” Trần Trường Ca bĩu môi, kéo tay Tinh Uyển bắt mạch. “Trong cơ thể có t.h.u.ố.c mê liều cao, thể chất cô ấy quá yếu, khoảng nửa tiếng nữa sẽ tỉnh.”
“Thuốc đó không hại gì đến cơ thể cô ấy chứ?” Đêm Tu lo lắng hỏi.
“Không sao.” Thấy ánh mắt không tin tưởng của Đêm Tu, Trần Trường Ca xù lông: “Sao hả? Anh không tin tôi, vậy anh tìm tôi làm gì? Đừng tưởng tôi không nhìn ra ánh mắt nghi ngờ của anh nhé, tôi nói cho anh biết không phải ai tôi cũng khám đâu, anh...”
“Được rồi, đã chứng minh xong thì chúng tôi đi được rồi chứ? Đêm Tu anh mang người của anh đi đi, tiện thể mang luôn mấy tên nằm dưới đất kia đi.” Tô Ngọc trực tiếp kéo Mục Khải Nguyệt leo lên lưng Tiểu Tinh Nhi.
Mục Khải Nguyệt mơ màng ngồi phía trước đối mặt với Tô Ngọc. Sau khi cô lên, hắn ngáp một cái, vòng tay ôm eo cô, vùi đầu vào n.g.ự.c cô ngủ thiếp đi.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
“Này, cô còn chưa nói cho tôi phương pháp đâu, cô không được đi, cô đã đồng ý với tôi rồi mà!” Trần Trường Ca dang rộng hai tay chặn trước mặt Tiểu Tinh Nhi, trong lòng kích động vô cùng. Trời ơi còn cưỡi được cả người, ngầu quá, hắn cũng muốn nuôi một con để sau này ngày nào cũng cưỡi đi dạo trên núi.
“Cậu nghe bằng cái tai nào thế? Tiểu Tinh Nhi đi thôi.”
Tiểu Tinh Nhi khinh bỉ nhìn tên con người đang chặn đường, móng vuốt nhẹ nhàng gạt một cái hất hắn sang một bên, sau đó nghênh ngang bước đi. Phía sau Tiểu Nguyệt Nha và Cố Nguyên đi theo. Khi đi qua Trần Trường Ca, Tiểu Nguyệt Nha làm như vô tình quét cái đuôi qua, người nào đó liền ngã ngồi xuống đất.
Trần Trường Ca ngồi bệt dưới đất ngơ ngác nhìn bóng dáng chúng đi xa. Cô ấy không đồng ý sao? Hình như là không thật. Ngao, sao có thể như vậy, hắn nháy mắt cảm thấy cuộc đời không còn gì luyến tiếc.
“Cái đó... Trường Ca à! Cháu không sao chứ?” Có người đi lên hỏi.
“Có sao, có chuyện lớn rồi! Sau này cháu tìm con sói kia ở đâu bây giờ? Cháu ở trong núi bao lâu nay chưa từng thấy con sói nào oai phong như thế, ngay cả hổ trong núi cũng không bằng nó.”
“Tôi hình như từng thấy con sói đó trên TV, hôm qua xem tin tức ấy.” Có người lí nhí nói.
“Cái gì? Ở đâu?” Trần Trường Ca lập tức tỉnh táo lại, túm lấy người nói chuyện mắt sáng rực.
Người nọ nuốt nước bọt: “Ở... ở trên TV a, trên mạng chắc có đấy.”
“Trên mạng? Đó là cái gì? Ây da mọi người cũng biết cháu mới xuống núi mà, đồ của các người cháu đâu có biết, nói thẳng cho cháu biết con sói này ở đâu là được.”
“Hình như gọi là thôn Linh Khê.”
“Biết rồi.” Nói xong Trần Trường Ca chạy biến, được vài bước hắn lại quay lại: “Ông trưởng thôn, ngày mai làm nhiều đồ ăn cho cháu chút nhé, cháu ăn xong là đi luôn, đi thôn Linh Khê.”
“Được được được, cháu mau về đi, ngày mai nhất định chuẩn bị nhiều đồ ăn cho cháu.” Ông lão gật đầu lia lịa.
“Tốt quá, cháu đi ngủ đây!” Trần Trường Ca chắp tay sau gáy, miệng ngân nga giai điệu không rõ lời, lắc lư bỏ đi.
Bóng dáng Trần Trường Ca vừa khuất, dân làng lập tức reo hò: “Tốt quá, cuối cùng cũng tiễn được tiểu tổ tông này đi rồi!”
“Ông trời phù hộ, gà nhà tôi cuối cùng cũng được bảo toàn.” Có người suýt quỳ xuống đất lạy tạ thần linh.
“Trưởng thôn, ngày mai cần gì ông cứ nói, lần này tốn kém chút còn hơn để nó ở lại trong thôn phá phách lâu dài.”
“Đúng vậy, ngày mai nhất định phải làm cho nó hài lòng, nếu không nó ở lại thì làm sao?”
Trưởng thôn khóe miệng co giật nhìn đám dân làng suýt chút nữa khóc vì vui sướng. Thằng nhóc thối này bị ghét bỏ đến mức nào cơ chứ. Nhưng cũng phải thôi, từ khi nó đến, ngay cả ch.ó trong thôn thấy nó cũng phải đi đường vòng, đủ thấy sức phá hoại của nó kinh khủng cỡ nào, thật đúng với câu “người gặp người ghét, ch.ó gặp ch.ó chê”.