Âu Na Na ghen ghét nghĩ thầm, miệng không kiêng nể gì phun ra: “Nhìn cái mặt hồ ly tinh của mày kìa, không chừng là tình nhân được b.a.o n.u.ô.i chứ gì? Nói cho mày biết, bất kể kim chủ của mày là ai cũng không bảo vệ được mày đâu. Còn nữa, biết đây là chỗ nào không? Nhìn cái dạng nghèo kiết hác của mày mà cũng đòi vào đây mua quần áo, mày trả nổi tiền không?”
Tô Ngọc nheo mắt. Mẹ kiếp, xinh đẹp là cái tội à? Đúng là loại người nào thì suy nghĩ theo hướng đấy.
“Cảm ơn bà thím đã quá khen, rốt cuộc làm hồ ly tinh cũng phải có vốn liếng chứ. Tôi thấy bộ dạng cô cùng lắm chỉ làm được con chồn hôi trong thế giới động vật thôi. Nhìn cái miệng phun đầy phân của cô kìa, sao không đi súc miệng rồi hãy ra ngoài? Hôi thối thế này người khổ là người nhà cô đấy, ai bảo họ không xích lại mà thả cô ra ngoài chạy rông làm gì.” Nói rồi còn tượng trưng bịt mũi lại.
Mục Khải Nguyệt bên cạnh thấy thế cũng bắt chước bịt mũi, không quên trừng mắt nhìn Âu Na Na: “Ngọc Ngọc, cô ta xấu tính quá!” Tô Ngọc chỉ muốn like cho Mục Khải Nguyệt một cái, đúng là đồng đội tuyệt vời.
Âu Na Na tức giậm chân, biết thế hôm nay cô ta mang theo vệ sĩ để cho con tiện nhân kia biết tay. Lúc này Âu Tinh Nhu vừa thử quần áo xong đi ra, thấy em họ mình mặt mày vặn vẹo như người điên.
Cô ta nhíu mày đi tới: “Có chuyện gì vậy?”
Nhìn theo hướng Âu Na Na, khi thấy Tô Ngọc, sự ghen ghét trong mắt Âu Tinh Nhu lóe lên rồi biến mất. Hiển nhiên cô ta giỏi che giấu hơn Âu Na Na nhiều.
“Chị họ chị mau giúp em, con tiện nhân nghèo kiết xác này còn dám vào đây mua quần áo, nó còn mắng em!” Âu Na Na kéo tay Âu Tinh Nhu, chỉ vào Tô Ngọc tức giận nói.
Âu Tinh Nhu thấy cô ta kéo mình thì trong mắt hiện lên vẻ chán ghét, nhưng trên mặt vẫn giữ nụ cười dịu dàng. Con em họ bao cỏ này, nếu không phải vì nó là con gái dòng chính, cô ta muốn đứng vững trong hào môn thì còn lâu mới thèm đi cùng nó. Nhưng cũng chính vì nó ngu ngốc nên mới dễ lợi dụng.
Tô Ngọc nhìn thấy sự chán ghét trong mắt cô gái áo trắng đối với cô gái áo đỏ, thầm than hào môn quả nhiên nước rất sâu a!
“Chị ơi chị biết hai người đó là ai không?” Tô Ngọc thì thầm hỏi.
“Là tiểu thư nhà họ Âu. Cô gái mặc váy đỏ là con gái dòng chính của gia chủ hiện tại, còn cô gái mặc váy trắng là con dòng thứ, vì ưu tú nên được mẹ Âu Na Na đón về làm bạn cùng chơi. Nhưng chị đặc biệt không thích cô ta, cô ta giả tạo lắm.”
“Chí lớn gặp nhau, em cũng thấy thế.” Tô Ngọc gật đầu, trong mắt lóe lên hàn quang. Hừ, cô còn chưa tìm đến nhà họ Âu gây sự thì người nhà họ Âu đã tự dâng tới cửa.
“Vị cô nương này, nếu em họ tôi có chỗ nào đắc tội, tôi thay mặt em ấy xin lỗi các vị. Nhưng không biết em tôi đã làm gì khiến các vị tức giận như vậy?” Âu Tinh Nhu mặc chiếc váy liền màu trắng, vốn dĩ có vẻ ngoài yếu đuối, giờ lại nhẹ nhàng xin lỗi khiến người ta nảy s.i.n.h d.ụ.c vọng muốn che chở.
“Chị họ chị làm gì thế, sao phải xin lỗi nó? Rõ ràng là con hồ ly tinh tiện nhân này mắng em!” Âu Na Na ngang ngược kéo Âu Tinh Nhu ra, quay sang mắng Tô Ngọc tiếp: “Tao nói cho mày biết, chuyện này Âu Na Na tao tuyệt đối không để yên đâu. Tao lớn thế này chưa ai dám nói tao như vậy.” Mắt cô ta nhìn thấy hai con hồ ly trên vai Mục Khải Nguyệt, lập tức nảy sinh ý đồ.
Âu Tinh Nhu bị Âu Na Na đẩy lảo đảo, trong lòng hận c.h.ế.t con ngu xuẩn chỉ biết hỏng việc này. Nhìn quanh một lượt, hiện tại ở đây đa số là phụ nữ, giả vờ yếu đuối cũng không nhận được bao nhiêu sự đồng tình. Nhưng cũng không sao, ít nhất cái danh tiếng điêu ngoa tùy hứng của Âu Na Na lại càng khắc sâu trong lòng họ.
Nghĩ đến đây lòng cô ta thoải mái hơn chút. Lúc này giọng Âu Na Na lại vang lên, chỉ thấy cô ta nhìn Tô Ngọc với vẻ bố thí: “Biết kết cục đắc tội tao chưa? Nhưng tao thấy mày đáng thương nên cũng không làm khó mày, chỉ cần mày tặng tao hai con hồ ly kia là được.”
“Chít chít!” Tiểu Hồng Tiểu Bạch nghe thấy vậy lập tức muốn lao lên cào nát mặt mụ đàn bà xấu xí này. Dám mơ tưởng đến hồ ly đại gia, chán sống rồi à?
Tô Ngọc nhanh tay lẹ mắt túm đuôi hai con lôi lại. Hai tên này nhìn thì bé nhưng móng vuốt không phải dạng vừa, nếu bây giờ cào người ta bị thương thì chẳng phải tạo cớ cho nhà họ Âu bắt thú cưng nhà cô sao?
“Cô nằm mơ giữa ban ngày à? Tránh ra, tôi mua quần áo hay không liên quan gì đến cô, đúng là ch.ó đi bắt chuột xen vào việc người khác. Tôi còn chưa lo cho ví tiền của mình mà cô là người ngoài lại kêu gào cái gì? Ai quy định mặc quần áo bình thường thì không được vào đây? Cô tưởng ai cũng giống cô vênh váo như con công chắc?” Tô Ngọc trợn trắng mắt, lách qua họ định đi vào. Hôm nay cô cứ mua cho cô ta xem đấy.
“Mày đứng lại đó cho tao!” Âu Na Na giẫm giày cao gót xông tới, vươn bàn tay với bộ móng dài sắc nhọn định tát vào mặt Tô Ngọc. Cô ta ghét nhất khuôn mặt hồ ly tinh này, trong lòng gào thét muốn hủy hoại nó.
“Chít chít!” “Á!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ngay khi tay Âu Na Na sắp chạm vào Tô Ngọc, Tiểu Bạch bên cạnh vung móng vuốt cào một cái, Mục Khải Nguyệt đẩy mạnh cô ta ra.
“Rầm!” Âu Na Na bị đẩy ngã ngồi phịch xuống đất. Chiếc váy dài bị giày cao gót giẫm phải khi lùi lại, “xoẹt” một tiếng rách toạc, lộ ra chiếc quần lót ren đen gợi cảm bên trong.
Tô Ngọc trợn tròn mắt, sau đó ném hai con hồ ly cho Tinh Uyển, vội vàng bịt mắt Mục Khải Nguyệt lại: “Thỏ Trắng nhỏ không được nhìn!”
“Vâng.” Mục Khải Nguyệt gật đầu, thực ra hắn chẳng biết Tô Ngọc nói gì, nhưng Ngọc Ngọc bảo không nhìn thì không nhìn thôi.
Âu Tinh Nhu vội vàng chạy tới đỡ Âu Na Na dậy, trong lòng thì sướng điên lên được, nhưng ngoài mặt lại tỏ vẻ khóc lóc lên án nhìn Tô Ngọc:
“Sao cô có thể làm như vậy? Em gái tôi chỉ muốn gọi cô lại thôi mà, cô làm thế này thật quá đáng!”
Vì tiếng hét ch.ói tai của Âu Na Na, mọi người xung quanh xúm lại rất đông. Nhìn thấy dáng vẻ yếu đuối của Âu Tinh Nhu và nghe lời cô ta nói, họ liền hùa theo chỉ trích Tô Ngọc.
“Cô này sao ác độc thế, thù hằn gì mà ra tay nặng như vậy?” Một chàng trai lập tức nhảy ra quát lớn.
“Đúng đấy, nhìn xem ngã ra nông nỗi nào rồi.”
“Đều là con gái với nhau, có chuyện gì không thể giải quyết t.ử tế mà phải động tay động chân thế chứ!”
Âu Na Na ôm cánh tay bị Tiểu Bạch cào bị thương: “Tay tôi đau quá, chị họ mau gọi bác sĩ!”
“Trời ơi, vết thương lớn thế này, cũng quá độc ác rồi.”
“Các người biết cái gì? Sao không hỏi xem tại sao hồ ly nhỏ không cào ai mà lại cào cô ta?” Tinh Uyển tức giận nói.
“Bất kể vì lý do gì thì thế này cũng quá đáng rồi.”
“Đúng vậy a!”
“Cô... Các người...” Tinh Uyển vốn không giỏi tranh cãi, huống chi đông người như vậy, cô tức đến đỏ mặt.
Lúc này Âu Na Na đau đớn hoàn hồn lại định c.h.ử.i Tô Ngọc thì bị Âu Tinh Nhu bịt miệng: “Em đừng làm loạn nữa, cứ giả vờ là nạn nhân đi, chị đảm bảo sẽ báo thù cho em.” Âu Tinh Nhu thì thầm vào tai cô ta.
Âu Na Na lấy lại lý trí, thấy nhiều người chỉ trích Tô Ngọc như vậy, liền ôm tay rên rỉ, đám người thấy thế càng chỉ trích Tô Ngọc dữ dội hơn.
“Không được bắt nạt Ngọc Ngọc, cô là người xấu!” Mục Khải Nguyệt che chắn cho Tô Ngọc. Bọn họ đều là người xấu, tại sao lại mắng Ngọc Ngọc? Ngọc Ngọc rõ ràng tốt như vậy mà.
“Thỏ Trắng nhỏ ngoan, không sao đâu.” Thấy Mục Khải Nguyệt kích động, trong mắt Tô Ngọc lóe lên vẻ tàn nhẫn. Âu Tinh Nhu, xem ra cô cũng không phải dạng vừa đâu.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Tô Ngọc bước ra khỏi vòng tay Mục Khải Nguyệt, nhìn Âu Tinh Nhu đang giả vờ khóc lóc. Giả vờ yếu đuối đúng không? Ai mà chẳng biết diễn.