“Ngao ngao!”
“Chít?”
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Năm tiểu gia hỏa vây quanh Tô Ngọc, hau háu nhìn cô rót thứ rượu trong vắt tỏa hương thơm ngát từ ống trúc vào năm cái chén sứ nhỏ.
“Được rồi, các em uống đi.” Đậy nắp ống trúc lại, Tô Ngọc xoa đầu từng đứa.
“Chít chít!” Được phép, chúng vui sướng chạy đến bên chén của mình, ôm lấy uống ngon lành.
“Công ty các cậu chọn địa điểm thế nào rồi?” Ôm lấy Tiểu Nặc Nặc, Tô Ngọc đưa chén rượu trong tay cho bé.
“Công ty đã chọn xong rồi, em nhờ bố em chọn, rất gần Tinh Hoàng.” Nói đến đây Hoắc Vũ liếc nhìn Cố Nguyên.
“Công ty gì thế?” Caesar bọn họ đến muộn nên không biết chuyện của nhóm Hoa Tuân.
“Ừm, chuyên bán sản phẩm của thôn Linh Khê, loại rượu này cũng là một trong số đó đấy.” Cố Hiên lắc lắc chén rượu trong tay cười gian.
“A! Đồ uống ngon thế này sao lại đem đi bán, tự mình uống không sướng sao? Hay là Tiểu Ngọc Ngọc em bán cho anh đi!” Caesar chớp chớp đôi mắt xanh biếc đặc trưng, mong chờ nhìn Tô Ngọc.
“Xì, bán cho anh thì bọn em lấy gì bán? Đây là tài nguyên quan trọng để công ty bọn em khởi nghiệp đấy, chừng này em còn chê ít đây này.” Cố Hiên đau lòng nhìn chén rượu trên tay Caesar.
“Hiện tại chỉ có bấy nhiêu thôi, rốt cuộc một mình em cũng không ủ được bao nhiêu rượu. Trong rừng em trồng rất nhiều cây ăn quả, cũng không biết giờ thế nào rồi, đợi chín rồi em sẽ ủ thêm một ít.”
“Ngao ngao!” Tiểu Thổ uống xong dốc ngược chén rượu lên, thấy hết rượu ngon liền chạy tới ôm chân Tô Ngọc đòi thêm.
“Còn muốn nữa à? Uống say bây giờ.” Rượu này uống thì ngon đấy, nhưng tác dụng chậm cũng thấm lắm.
“Cho mày quả này, không được uống nữa.” Hoắc Vũ nhét một quả Thú Linh vào tay Tiểu Thổ.
“Ngao ngao.” Tiểu Thổ không khách khí bỏ tọt quả vào mồm, nhưng tay cầm chén vẫn không buông, chớp mắt long lanh nhìn Tô Ngọc.
“Được rồi, cho mày thêm một chén nữa thôi nhé.” Tô Ngọc thỏa hiệp, rót thêm một ít vào chén của Tiểu Thổ. Nó lúc này mới hài lòng ôm chén uống tiếp, khiến nhóm Hoắc Vũ nhìn mà xót xa không thôi.
“Chị ơi, chim cũng muốn, chị không thể bên trọng bên khinh được. Muốn em nói thì lúc trước chị nên chăm chỉ một chút, nhìn xem, giờ keo kiệt bủn xỉn, chẳng phải chỉ là một chén nước thôi sao?” Tiểu Thải một móng vuốt quắp cái chén nhỏ, đậu trên đầu Tô Ngọc lải nhải. Mục Khải Nguyệt tát một cái cho nó rớt xuống.
“Ngươi... Con thỏ c.h.ế.t tiệt kia chim chọc gì ngươi hả? Ngươi làm gì đ.á.n.h chim, không biết thế nguy hiểm lắm à! Lông chim vất vả lắm mới mọc lại, ngươi mà làm rụng nữa là chim liều mạng với ngươi đấy!” Tiểu Thải ném chén đi, vội vàng quay đầu kiểm tra lông m.ô.n.g, chỗ đó có một lớp lông ngắn cũn cỡn rõ ràng không hợp với xung quanh.
“Chim ngốc, ồn ào quá.” Mục Khải Nguyệt cau mày, đưa tay vuốt lại tóc cho Tô Ngọc, ghét bỏ nhìn móng vuốt Tiểu Thải: “Bẩn c.h.ế.t đi được.”
“Ngươi ngươi ngươi... Ngươi con thỏ không phải thỏ này, đừng tưởng chị chủ chiều ngươi là ngươi vô pháp vô thiên. Móng vuốt chim bẩn chỗ nào, mở to mắt ra mà nhìn cho kỹ, nhìn cái gót chân nhỏ này xem, sạch sẽ hơn cả mặt ngươi đấy!” Tiểu Thải ngồi bệt xuống đất tức tối nói.
“Thôi mi im đi, tự mình biết t.ửu lượng mình kém không hả! Còn đòi uống, tối nay bọn ta còn ngủ không?”
Con chim này t.ửu lượng kém thì thôi, say rượu xong lần nào cũng phải luyện giọng đến quá nửa đêm mới chịu ngủ, hơn nữa hôm sau tỉnh dậy người lại béo lên một vòng, bị Tiểu Kim chúng nó đ.á.n.h cho tơi bời.
“Sao mà không nhớ đời thế, còn muốn hôm sau biến thành quả bóng lăn lông lốc nữa à?” Tô Ngọc buồn cười nhìn nó.
Tiểu Thải rụt cổ: “Chim... chim có biết gì đâu, cái này là không kiểm soát được bản thân mà. Tiểu Kim chúng nó cũng quá đáng lắm, chim nhỏ nhắn xinh xắn thế này, rốt cuộc chúng nó làm sao hạ được độc thủ, lương tâm không c.ắ.n rứt sao?” Nó lầm bầm đầy oán hận.
“Chi chi!” Tiểu Kim chạy tới tát cho nó một cái. Mày còn mặt mũi nói à, không đ.á.n.h mày bọn tao mới thấy lương tâm c.ắ.n rứt đấy.
“Con khỉ thối kia mi lại đ.á.n.h đầu chim!” Tiểu Thải vỗ cánh bay lên người Tiểu Kim cào cấu lung tung.
“Cút xa ra chỗ khác mà đ.á.n.h, đừng làm lông bay tứ tung vào rượu.” Tô Ngọc vội vàng che chén rượu của mình lại, những người khác cũng làm theo.
“Chít?” Kim Vũ nghiêng đầu nhỏ nhìn vài sợi lông vàng rơi vào chén rượu nhỏ, mặc kệ tiếp tục uống.
“Chít chít chít... Khụ khụ...” Không may nó bị sặc, giọng lanh lảnh bước chân ngắn chạy như bay về phía Tô Ngọc.
“Sao thế?” Tô Ngọc đặt chén rượu xuống bế Kim Vũ lên.
“Chít chít... Khụ khụ...” Cánh lông mượt mà của Tiểu Kim chỉ vào cái miệng đang há to của mình, còn làm động tác nôn ọe xuống đất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Hóc rồi, để chị xem nào.” Cẩn thận cạy miệng nó ra, quả nhiên thấy một sợi lông khỉ vàng óng dính trên lưỡi nó, một nửa mắc trong cổ họng.
“Hai cái tên đáng c.h.ế.t này. Đợi chút chị tìm hai cái tăm tre gắp ra cho em.”
“Sao thế?” Mọi người nhìn dáng vẻ đáng thương hề hề của Kim Vũ liền hỏi.
“Hóc phải sợi lông khỉ trong họng.” Bẻ hai cái tăm tre từ cành trúc, cẩn thận đưa vào miệng nó gắp sợi lông ra.
“Lần sau ăn cái gì phải nhìn cho kỹ nhé.” Tô Ngọc vỗ vỗ thân mình tròn vo của nó.
“Chít chít.” Kim Vũ ủ rũ nằm rạp trên tay Tô Ngọc.
Tiểu Nặc Nặc mở to đôi mắt, bàn tay mũm mĩm chọc chọc Kim Vũ: “Chị ơi, chim béo sao thế ạ?”
“Bị ốm rồi.”
“À, chim béo không nghe lời nên bị ốm.”
“Chít chít!” Mi mới không nghe lời! Kim Vũ quay đầu mổ vào ngón tay mập mạp của Tiểu Nặc Nặc.
“Ngọc Ngọc, anh còn muốn nữa.” Mục Khải Nguyệt mặt ửng hồng, đôi mắt nhìn chằm chằm ống trúc trước mặt Tô Ngọc.
“Say rồi à?” Tô Ngọc nhìn đôi mắt mơ màng của hắn, nghĩ đến dáng vẻ ngoan ngoãn của Mục Khải Nguyệt khi say, cô cười nhéo má hắn.
“Không được nha, Thỏ Trắng nhỏ say rồi, nên không được uống nữa.”
“Không say, Nguyệt Nguyệt không say.” Mục Khải Nguyệt chu môi.
“Thỏ Trắng nhỏ anh phải ngoan, không được uống rượu nữa.” Tô Ngọc hai tay nhéo tai hắn cười nói.
“Được ~ Anh ngoan.” Mục Khải Nguyệt nghe lời Tô Ngọc ngoan ngoãn đặt chén rượu xuống, sau đó một tay nắm lấy tay Tô Ngọc ngồi ngẩn ngơ.
“Khải Nguyệt làm sao thế?” Nhìn thấy hắn như vậy bà Mục không nhịn được hỏi.
“Thỏ Trắng nhỏ rượu phẩm tốt lắm, say rồi là cực kỳ nghe lời.” Tô Ngọc có chút đắc ý, cô chưa từng thấy ai say rượu mà đáng yêu như Thỏ Trắng nhỏ nhà cô đâu.
“Thật á? Để tôi thử xem.” Caesar tò mò chạy lại chỗ Mục Khải Nguyệt.
“Thỏ lớn, anh tên là gì?”
Mục Khải Nguyệt chớp mắt, cười ngây ngô: “Tôi tên là Nguyệt Nguyệt.”
“Anh thích nhất cái gì?”
“Ngọc Ngọc ~” Gần như không cần suy nghĩ liền thốt ra, Caesar bị nhét đầy miệng “cơm ch.ó”.
Hắn không cam lòng hỏi tiếp: “Còn thích cái gì khác không?”
“Thích nhất Ngọc Ngọc, không có cái khác đâu.”
“Thỏ Trắng nhỏ nhà em là tuyệt nhất!” Trong lòng Tô Ngọc nở hoa, không kìm được nhào tới hôn hắn một cái.
“Nhàm chán, đau lòng quá đi.” Caesar buồn bực bỏ đi.
“Uống ít thôi.” Mục Khải Chiến thấy Hoa Tuân lại rót thêm một chén liền giật lại.
“Liên quan gì đến anh?” Hoa Tuân mặt đỏ bừng, đôi mắt hoa đào ngấn nước lườm hắn một cái, đưa tay ra giật lại. “Đưa đây.”
Mục Khải Chiến bị cái liếc mắt đó làm cho thất thần, khi hắn lao tới không kịp phản ứng, Hoa Tuân ngã nhào vào người Mục Khải Chiến, sau đó thành công cướp được chén rượu.
“Hừ, dám tranh với bổn đại gia!” Hoa Tuân trong lòng đắc ý, trước kia đ.á.n.h nhau với hắn toàn thua, giờ cuối cùng cũng thắng một lần.