“Vậy giờ không sao chứ?” Mấy người lo lắng hỏi.
“Không sao, nhưng cũng chỉ là tạm thời áp chế được thôi, chuyện này còn phải đợi sư phụ tôi đến rồi tính.” Nghe thấy không sao mọi người cuối cùng cũng yên tâm.
Sáng sớm hôm sau, Tô Ngọc mơ màng tỉnh dậy. Đột nhiên cô giật mình mở mắt, đối diện ngay với đôi mắt to đen láy của Mục Khải Nguyệt.
Tô Ngọc chớp mắt, vươn tay nhéo má hắn, sau đó rúc vào lòng hắn ôm c.h.ặ.t.
“Ngọc Ngọc, em không giận nữa à?” Đôi mắt trong veo của Mục Khải Nguyệt lóe lên vẻ vui sướng, vui vẻ ôm trọn Tô Ngọc vào lòng, chỉ là giọng nói vẫn còn hơi yếu ớt.
“Ừ, em sẽ không bao giờ giận anh nữa.” Khi Tô Ngọc nói, Mục Khải Nguyệt cảm nhận được l.ồ.ng n.g.ự.c cô rung lên nhè nhẹ, hắn thích cảm giác này.
“Ngọc Ngọc tốt nhất.” Mục Khải Nguyệt vui vẻ cọ cằm lên đỉnh đầu Tô Ngọc.
Trong phòng khôi phục lại sự hòa hợp thường ngày. Ngoài phòng, Đường Mặc hôm nay đặc biệt được nghỉ ngơi, vì thế cùng Tiểu Nặc Nặc tay trong tay đi tới trước cửa phòng ngủ của Tô Ngọc, phía sau là năm cái đuôi nhỏ đi theo.
Bảy tiểu gia hỏa xếp hàng đứng trước cửa phòng Tô Ngọc mắt tròn mắt dẹt nhìn, nhưng không đứa nào dám gõ cửa.
Hôm nay hình như ai cũng dậy sớm lạ thường. Trần Trường Ca đầu tóc rối bù bị Hoắc Vũ và Vạn Tường lôi xềnh xệch ra ngoài.
“Các cậu làm gì thế! Đã bảo không sao rồi mà.” Hắn vừa ngồi xuống sô pha là ngã vật ra, biết thế đã khóa trái cửa.
“Trường Ca, người trẻ tuổi sao ngủ nhiều thế, mau đi xem tình hình thế nào rồi.” Mục Tri Lăng trừng mắt nhìn hắn.
Trần Trường Ca vò đầu ngồi dậy lầm bầm: “Đừng tưởng tôi không biết, chính các người không dám làm phiền hai người họ nên bắt tôi đi chứ gì.”
Suy nghĩ trong lòng bị vạch trần, mấy người ở đây xấu hổ trong giây lát, nhưng ngay sau đó lại trở nên hùng hồn. Cố Hiên khoác vai Trần Trường Ca ra vẻ anh em tốt: “Ai bảo cả đám chúng ta mỗi cậu biết y thuật, trời giáng sứ mệnh cho người tài mà, cho nên, cậu chính là anh hùng, đi đi!”
“Vãi chưởng, các cậu đừng hố tôi thế chứ. Hai người họ giờ này không chừng còn đang ngủ hoặc làm mấy chuyện trẻ em không nên thấy, bắt tôi đi quấy rầy, Tô Ngọc không xử đẹp tôi mới lạ! Không đi, đ.á.n.h c.h.ế.t cũng không đi!” Trần Trường Ca ôm c.h.ặ.t ghế sô pha giở thói ăn vạ.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Nhóm Hoắc Vũ liếc nhau, xông lên ôm c.h.ặ.t hắn lôi ra ngoài: “Tục ngữ có câu cậu không vào địa ngục thì ai vào địa ngục, sớm c.h.ế.t muộn c.h.ế.t đều phải c.h.ế.t. Anh em, chúng tôi sẽ ủng hộ cậu về mặt tinh thần, cho nên cậu cứ khoác áo choàng... à nhầm, áo giáp lên chiến trường đi!” Nhận lấy cái hòm t.h.u.ố.c Vạn Tường đưa, Hoắc Vũ nhét vào người hắn rồi khiêng hắn định đi lên lầu.
“Tôi không đi! Các người là lũ vô nhân tính, chỉ biết bắt nạt người mới! Cứu mạng với! Cưỡng ép trai nhà lành a!” Trần Trường Ca liều mạng giãy giụa, hai chân đạp loạn xạ, bắt đầu gào thét ầm ĩ.
“Mọi người đang làm gì thế?” Tô Ngọc xuất hiện, trên người treo bốn cục bông, hai tay dắt hai đứa trẻ, phía sau còn có gấu nâu nhỏ lẽo đẽo theo sau. Sáng sớm cô đã bị đám thú cưng vây kín rồi.
Mấy người đang làm trò nghe tiếng cô thì cứng đờ người, đồng thời buông tay ném Trần Trường Ca ra: “Tô Ngọc em xuống rồi à? Không... không sao chứ?”
Cố Hiên nói xong còn nhìn ra sau lưng cô, lạ thật, không thấy cái tên Thỏ Trắng lớn hay bám dính lấy cô đâu.
“Bịch!”
“Ái da!” Vốn dĩ trọng lượng cơ thể Trần Trường Ca dồn hết lên người mấy tên đang khiêng hắn, họ vừa buông tay, hắn liền ngã sấp mặt xuống đất một cách ngoạn mục.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tô Ngọc nhướng mày: “Tôi thì có chuyện gì được? Nhưng giờ hắn có chuyện đấy.”
“Đậu má, ông đây trêu gì chọc gì các người hả? Lũ vô lương tâm, chờ đấy, có giỏi thì đừng có bệnh, bằng không ông đây hành cho c.h.ế.t!” Bò dậy từ dưới đất, Trần Trường Ca ôm cái m.ô.n.g đau ê ẩm nhe răng trợn mắt la hét.
“Xì, chúng tôi bị bệnh không biết tìm bác sĩ khác à?” Cố Hiên khinh thường liếc hắn một cái. Nếu Tô Ngọc đã xuống rồi thì họ cũng chẳng thèm dây dưa với Trần Trường Ca nữa.
“Ngọc nha đầu, Khải Nguyệt thế nào rồi?” Bà Mục vội vàng hỏi.
“Bà Mục đừng lo lắng, Thỏ Trắng nhỏ tỉnh rồi ạ. Cháu sợ anh ấy mệt nên bảo anh ấy nghỉ ngơi thêm chút nữa, cháu đi nấu chút đồ ăn sáng cho anh ấy.” Tô Ngọc mỉm cười trấn an bà Mục, gỡ mấy tiểu gia hỏa đang bám trên người xuống. “Ngoan ngoãn nghe lời biết không?”
“Ngao ngao.” Bốn tiểu gia hỏa đồng loạt gật cái đầu lông xù, Tô Ngọc cười xoa đầu chúng.
“Làm nhiều nhiều chút, tôi cũng muốn ăn!” Trần Trường Ca vội vàng đuổi theo, chuyện ăn uống sao có thể thiếu phần hắn được.
Ăn sáng xong, ai làm việc nấy, Tô Ngọc đỡ Mục Khải Nguyệt ra phòng khách, nằm mãi trên giường cũng không tốt.
“Meo ô ~” Tiểu Nhu Mễ nhảy lên người Tô Ngọc, vẫy đuôi đi lại trong lòng cô.
Sao Trời đặt vật ngậm trong miệng xuống đất, mở to đôi mắt đen láy nhìn Tô Ngọc, cái đuôi phía sau vẫy tít mù.
Tô Ngọc vuốt ve bộ lông ánh xanh của Sao Trời, dụi đầu vào cái đầu to của nó: “Sao Trời càng lớn càng đẹp trai ra nha.”
Quả thực, thời gian qua Sao Trời lớn nhanh như thổi, giờ đã to hơn cả Báo Ca. Lông nó không quá dài, cơ bắp rắn chắc và thân hình hoàn hảo lộ rõ, chỉ có bờm lông quanh cổ như sư t.ử đực. Hơn nữa lông nó sờ vào cực kỳ mềm mượt, nhìn lại bóng bẩy, nếu không phải vẻ ngoài đúng là ch.ó thì Tô Ngọc còn tưởng mình nuôi sư t.ử.
“Gâu ô ~” Sao Trời vẫy đuôi càng hăng, đôi mắt đen như hắc diện thạch chớp chớp thể hiện tâm trạng rất tốt.
Chơi với Tiểu Nhu Mễ và Sao Trời một lúc, Tô Ngọc mới nhặt vật Sao Trời tha về lên. Đó là hai chai t.h.u.ố.c độc, một chai t.h.u.ố.c diệt cỏ chuyên dụng và một chai t.h.u.ố.c trừ sâu DDVP cực mạnh.
Trong mắt Tô Ngọc lóe lên hàn quang, nhìn chai t.h.u.ố.c độc cười lạnh: “Chúng ta cùng xem ai chơi lại ai.”
Vì t.h.u.ố.c Vương Nhị mua là dạng lỏng nên Tô Ngọc đã tráo đổi t.h.u.ố.c độc bên trong thành nước không gian.
“Tiểu Nhu Mễ em lại đây.” Tô Ngọc vẫy tay gọi Tiểu Nhu Mễ. Mèo con trắng muốt nhảy nhót chạy tới, nhảy lên người Tô Ngọc lăn lộn. Nó thích nhất là lăn lộn cọ xát trên người chị chủ.
“Này, chị đã đổi đồ bên trong rồi, nhưng mùi cũng đổi, cho nên em để mắt kỹ Vương Nhị nhé. Đợi lúc hắn ra tay thì tạo ảo giác cho hắn, đừng để hắn nghi ngờ, biết chưa?” Tô Ngọc gãi gãi bụng nhỏ mềm mại của Tiểu Nhu Mễ dặn dò.
“Meo meo meo ~” Tiểu Nhu Mễ thoải mái hưởng thụ sự phục vụ của Tô Ngọc, đương nhiên cũng không quên trả lời cô.
Tô Ngọc nhìn thân hình nhỏ bé của Tiểu Nhu Mễ mà phát sầu. Tuy tư tưởng của Tiểu Nhu Mễ đã rất trưởng thành, lông trên người cũng không còn thưa thớt lộn xộn như lúc nhỏ, nhưng cơ thể thì bé quá, sau này tìm bạn đời kiểu gì đây?
Tiểu Nhu Mễ đâu biết nỗi lo của Tô Ngọc. Nó và Sao Trời ở lại chơi với Tô Ngọc một lúc rồi ngậm hai chai t.h.u.ố.c độc rời đi. Vương Nhị chắc chắn sẽ ra tay trong một hai ngày tới, phải canh chừng cẩn thận mới được.