Tùy thân Không Gian Điền Viên Sơn Cư

Chương 180: Thánh Nông Y đến



 

"Bớt nói nhảm, thằng nhóc thối kia đâu rồi? Không phải bảo bị bắt sao? Chỗ này làm gì có chút nào giống nơi giam giữ kẻ bắt cóc. Nói mau, có phải ngươi lại lừa ông già này không? Lại còn dám lấy bảo bối của ta ra uy h.i.ế.p ta nữa chứ!" Thánh Nông Y một tay tóm lấy Hồng Cô, nghiến răng nghiến lợi trừng mắt nhìn nó.

 

"Không có, tuyệt đối không lừa ông đâu! Ta lừa ông thì có lợi lộc gì chứ! Ông cũng biết mà, trên người thằng nhóc thối đó ngoài mấy cây t.h.u.ố.c của ông ra thì chẳng còn cái gì đáng giá, hắn lấy đâu ra bản lĩnh để sai khiến ta lừa ông?"

 

Hồng Cô đảo mắt, nó cũng không tính là nói dối. Trần Trường Ca quả thực không có gì, nhưng Tô Ngọc thì có rất nhiều thứ hay ho.

 

"Tốt nhất là như vậy, bằng không ông đây sẽ biến hai đứa bây thành con nhím!" Thánh Nông Y hừ một tiếng, tiếp tục đi theo Hồng Cô.

 

"Vãi cả chưởng, Tiểu Thải mi quá thâm hiểm! Có giỏi thì đơn đả độc đấu với ông, lớn đầu rồi còn học thói mách lẻo với bố mẹ, mặt khỉ của mi còn dày hơn cả đ.í.t khỉ ấy... Á đù!" Mắt thấy vô số hạt quả bay về phía mình, Tiểu Thải vội vỗ cánh né tránh.

 

Tiểu Thải chưa bao giờ nghĩ tới ở thôn Linh Khê, ngoài nó ra còn có con chim nào dám bay loạn xạ không kiêng nể gì như thế, cho nên...

 

Hồng Cô trơ mắt nhìn một con chim béo ú đang lao về phía mình với tốc độ cực nhanh, muốn tránh cũng không kịp nữa rồi.

 

"Bốp!"

 

"Á!!" Hai tiếng hét ch.ói tai vang lên, tiếp đó là hai con chim đ.â.m sầm vào nhau, mất kiểm soát rơi tự do xuống đất.

 

"Ối mẹ ơi! Cái đồ không có mắt nào..." Tiểu Thải ngẩng đầu định c.h.ử.i ầm lên, nhưng ngay sau đó nó ngẩn người nhìn chằm chằm Hồng Cô, cảm thấy tim mình đập thình thịch như có con chim nhỏ đang nhảy loạn xạ trong l.ồ.ng n.g.ự.c.

 

Hồng Cô hoàn hồn sau cú va chạm, liền nhìn thấy một con vẹt ngốc nghếch đang nhìn mình chằm chằm. Tức điên người, Hồng Cô biết ngay đây là thủ phạm đ.â.m vào mình.

 

Nó hùng hổ lao tới, giẫm thẳng lên mặt Tiểu Thải.

 

"Mi bay không có mắt à! Bay loạn xạ thế không biết luật giao thông là gì sao? Lại còn dám đ.â.m vào bà đây! Nhìn cái thân hình béo ú của mi xem, đ.â.m cho đầu óc bà quay cuồng hết cả rồi!" Nói xong còn giẫm thêm mấy cái lên mặt Tiểu Thải cho hả giận rồi mới bay lên vai Thánh Nông Y.

 

"Ngươi xem ngươi ra thể thống gì, thảo nào già đầu rồi mà vẫn ế chỏng chơ. Ế thì thôi đi, đằng này trong núi cứ con gì có cánh nhìn thấy ngươi là chạy mất dép, ngươi còn ra dáng con chim không hả..." Thánh Nông Y lải nhải mắng, bóng dáng một người một chim dần đi xa.

 

Tiểu Thải nằm hình chữ đại (大) trên mặt đất hình như vẫn chưa hoàn hồn. Lông lá trên người nó rối bù, đặc biệt là trên mặt, vài cọng lông dựng đứng cả lên. Nếu là bình thường chắc chắn nó đã xù lông lên gào thét rồi, nhưng hôm nay lại im lìm lạ thường.

 

Tiểu Kim gãi đầu, nhìn theo bóng dáng một người một chim đã đi xa rồi lại nhìn Tiểu Thải đang nằm bẹp dí, tên này không phải bị đ.á.n.h đến ngốc rồi chứ?

 

Nó lại gần, giơ chân khều khều Tiểu Thải. Không nhúc nhích? Lại khều thêm cái nữa, vẫn im re.

 

"Chít chít!" Chim ngu, ngốc rồi à!

 

"A! Đẹp quá! Chim chưa bao giờ thấy con chim nào đẹp hơn thế! Bộ lông đỏ rực như lửa kia quả thực quá rực rỡ, còn cả tính cách nóng nảy kia nữa, lúc nàng tức giận trông thật đáng yêu! Chim đâu rồi? Con chim xinh đẹp kia bay đi đâu rồi? Đợi anh với!" Tiểu Thải vỗ cánh phành phạch bay theo hướng Hồng Cô vừa đi.

 

Tiểu Kim cảm thấy gió thổi lạnh thấu xương, nó cảm giác con chim thối kia bị đ.á.n.h đến hỏng não thật rồi!

 

Bên này, Tiểu Thải đuổi theo Hồng Cô, lập tức bắt đầu màn lải nhải tiếp thị bản thân: "Tiểu thư xinh đẹp, chào em, anh là Tiểu Thải, là một con vẹt vô cùng anh tuấn và rực rỡ sắc màu đây!

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ấy, mọi người định đi đâu thế? Hay để anh dẫn đường cho nhé, thôn Linh Khê này là địa bàn của anh, chỗ nào có mấy cái hang chuột anh cũng biết tuốt.

 

Cô em chim đỏ năm nay bao nhiêu tuổi rồi, đã có người yêu chưa? Em thấy anh thế nào? Đừng nhìn anh hơi béo một tí, nhưng ngay cả diều hâu trong rừng cũng không phải đối thủ của anh đâu nhé. Không chỉ thế, anh còn trên thông thiên văn dưới tường địa lý, tuyệt đối đa tài đa nghệ..."

 

"Câm mồm đi cái đồ chim béo c.h.ế.t tiệt, ồn ào c.h.ế.t đi được!" Hồng Cô đang bay trên không trung tung một cước đá về phía Tiểu Thải, nhưng kỳ tích là Tiểu Thải lại né được. Lần này không chỉ nó mà ngay cả Thánh Nông Y cũng có chút ngạc nhiên. Phải biết tốc độ của Hồng Cô không phải dạng vừa, hồi ở trong núi chưa từng có con vật nào né được đòn của nó, con chim béo này cũng có chút bản lĩnh đấy chứ.

 

"Ấy da đừng nóng giận thế tiểu thư xinh đẹp, không tốt cho da dẻ đâu. Tuy da dẻ của loài chim chúng ta giấu dưới lớp lông vũ, nhưng vẫn ảnh hưởng đến màu sắc của lông đấy. Cô em chim đỏ đừng có không tin, em nhìn lông của anh có phải rất đẹp không? Chính là nhờ tâm thái bình thản đấy.

 

Đúng rồi, lát nữa đến nhà anh chơi nhé, muốn ăn gì cứ nói với anh, Quả Ngọc Linh, Quả Hỏa Diệm hay Quả Thú Linh? Anh nghĩ em chắc là ăn Quả Thú Linh rồi, mấy loại quả kia mùi vị cũng không tồi, nhưng năng lượng trong Quả Thú Linh rất tốt cho động vật chúng ta, bla bla..."

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

Lần này Hồng Cô bắt đầu đ.á.n.h giá con chim béo này. Mấy loại quả nó nói Hồng Cô chưa từng nghe qua, nhưng lại khiến nó nhớ ngay đến cô gái xinh đẹp thơm tho kia. Nó đảo mắt: "Ngươi có quan hệ gì với Tô Ngọc?"

 

"Ủa, em biết chị của anh à? Không thể nào! Nếu không sao anh chưa từng gặp em? Cô ấy là chị của anh, có phải rất xinh đẹp không? Nhưng mà cũng hơi bạo lực đấy. Mấy loại quả đó đều do anh giúp trồng đấy, em đã ăn chưa..."

 

"Tiểu Nguyệt Nha mi đứng lại đó cho tiểu gia, xem tiểu gia không châm cho mi một kim đến liệt dương luôn! Mi đền quần cho ta, ông đây chỉ có mỗi cái này thôi!" Trần Trường Ca mặt đỏ bừng vì xấu hổ và giận dữ, một tay giữ quần, một tay cầm kim châm cứu vừa chạy vừa hét đuổi theo Tiểu Nguyệt Nha phía trước.

 

Mấy du khách đi ngang qua chỉ trỏ vào bộ dạng buồn cười của hắn, nhưng người nào đó da mặt dày, chỉ lo đuổi theo Tiểu Nguyệt Nha.

 

"Gâu gâu..." Đứng lại mới là đồ ngốc! Tiểu Nguyệt Nha chạy càng nhanh hơn. Đáng đời, ai bảo ngươi không thành thật cứ nhảy nhót lung tung.

 

"Trần Trường Ca!!!" Tiếng gầm giận dữ đầy nội lực vang lên. Trần Trường Ca vội phanh gấp, quay đầu lại nhìn với vẻ mặt hoảng sợ rồi cắm đầu chạy tiếp.

 

"Cứu mạng! Lão già đến rồi!"

 

Thánh Nông Y: "..."

 

Hồng Cô: "..." Ta khinh, thằng nhóc thối này định hãm hại ta bất nghĩa đây mà!

 

"Hồng Cô, ngươi vừa nói cái gì cơ?" Hắn biết ngay mà, hai đứa này chắc chắn đang ủ mưu tính kế gì đó.

 

"Cái đó... tôi còn có việc đi trước nhé!" Nói xong vỗ cánh bay vèo một cái mất dạng, phía sau còn có một con chim béo lẽo đẽo theo sau.

 

Thánh Nông Y chân như bôi mỡ đuổi theo Trần Trường Ca. Hôm nay không đ.á.n.h c.h.ế.t thằng nhóc thối này thì ông không mang họ Thánh nữa.

 

"Ông Mạc, ông Mục, tới rồi tới rồi, lão già đến rồi! Mau giúp cháu chặn lại với, cháu đi tìm Tô Ngọc!" Hét xong hắn lẩn nhanh như chạch.

 

Hai ông lão nhìn nhau, bẻ ngón tay răng rắc, cuối cùng cũng tìm được cái lão già kia rồi.

 

"Báo Ca, Sao Trời, lát nữa chặn người lại, tên nhóc đó trơn như chạch, không thì ông sợ hai ông già này không bắt được hắn. Cũng không thể để hắn chạy mất, Khải Nguyệt nhà các cháu còn cần hắn chữa bệnh đấy."

 

Báo Ca vẫy đuôi, gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, cùng Lam, Sao Trời, Tiểu Nhu Mễ mấy con nằm phục một bên chờ thời cơ.