Tùy thân Không Gian Điền Viên Sơn Cư

Chương 185: Trần Trường Ca hái hoa



 

Một bàn tay gầy guộc tái nhợt vươn ra cầm lấy tấm ảnh. Dưới ánh đèn, nụ cười rạng rỡ của Tô Ngọc trên ảnh hiện lên rõ mồn một.

 

“Vẫn chưa có tin tức gì sao?” Tại thôn Linh Khê, Tô Ngọc cúi người đưa tay ra, T.ử Lưu Ly lập tức quấn lên, sau đó lắc đầu. Nó đã hỏi rất nhiều động vật trong rừng, hoàn toàn không có chút tin tức nào về rắn đỏ.

 

Tô Ngọc thất vọng nhìn về phía rừng rậm. Chẳng lẽ thực sự không có ở đây sao? Cô cũng đã đăng một số thông tin tìm kiếm rắn đỏ lên mạng, bình luận bên trong thì hoa hòe hoa sói, nhưng lại chẳng có tin tức nào hữu ích.

 

“Ngọc Ngọc, đừng sợ.” Mục Khải Nguyệt lặng lẽ ôm lấy Tô Ngọc. Hắn cũng không biết mình mắc bệnh gì mà Ngọc Ngọc vất vả tìm kiếm thứ kia vì hắn như vậy.

 

“Ừ, em không sợ. Thỏ Trắng nhỏ, thời gian qua anh có chỗ nào không thoải mái không?” Tô Ngọc nghiêng đầu mổ nhẹ lên khuôn mặt trắng nõn của hắn.

 

“Không có, cơ thể Nguyệt Nguyệt khỏe lắm.” Nói rồi sợ Tô Ngọc không tin, hắn còn vỗ vỗ n.g.ự.c mình.

 

“Vậy là tốt rồi.” Bất tri bất giác họ đã đi đến vườn hoa. Phục Linh đang tận tụy chăm sóc từng đóa hoa, còn Lão Tiêu thì đội mũ rơm ung dung nằm dưới gốc cây hóng mát ngủ khò.

 

Tô Ngọc: “...”

 

Tính tình ông già này kỳ quặc, đặc biệt là đôi khi ánh mắt nhìn cô cứ khiến cô sởn gai ốc, nhưng không có ác ý nên Tô Ngọc cũng lười quản.

 

Nhưng không thể không nói ông chăm sóc hoa rất giỏi. Từng khóm hoa nhìn qua không chỉ to hơn hoa bên ngoài mà cánh hoa còn dày dặn no đủ, màu sắc rực rỡ, nhìn thôi đã thấy tâm trạng tốt lên hẳn.

 

“Cô chủ Tô Ngọc.” Phục Linh nhìn thấy Tô Ngọc và Mục Khải Nguyệt, vẫy tay chào rồi vui vẻ chạy tới.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

Phục Linh ở thôn Linh Khê ngoài thời gian làm việc thì rất nhát gan. Vì chuyện của Vương Nhị lần trước, ban đầu cứ đến nửa đêm là cô bé lại cầm gậy ra vườn hoa đi tuần một vòng mới yên tâm, khiến Tô Ngọc dở khóc dở cười.

 

Nhưng trong lòng cô lại cảm thấy rất vui mừng. Rõ ràng là một cô gái nhát gan, nhưng vì trách nhiệm lại sẵn sàng nỗ lực bỏ qua nỗi sợ hãi trong lòng, điều này thật sự rất đáng quý.

 

Cuối cùng phải đợi cô khuyên can mãi cô bé mới từ bỏ hành vi đi tuần tra vườn hoa lúc nửa đêm.

 

Không giống bộ dạng gió thổi cũng bay lúc mới đến, hiện tại Phục Linh đã có da có thịt hơn, sắc mặt hồng hào, tính cách cũng cởi mở hơn. Trước kia nói chuyện đầu cũng không dám ngẩng, giờ đã tốt hơn nhiều, đặc biệt là...

 

“Phục Linh, Phục Linh... Bổn thiếu gia lại đến rồi, ha ha ha...” Trần Trường Ca tay xách cái giỏ tre giương nanh múa vuốt chạy tới, phía sau còn có một con ch.ó trắng lớn ngậm giỏ nhảy nhót đi theo.

 

Phục Linh vốn đang cười điềm đạm, trong nháy mắt như gặp đại địch. Cô chẳng màng Tô Ngọc có ở đó hay không, dang hai tay chặn đường Trần Trường Ca đang lao tới: “Không được! Anh không được vào!”

 

“Ấy! Tiểu Phục Linh sao em nỡ làm thế? Nhìn đôi mắt nhỏ đáng thương của anh này.” Trần Trường Ca ghé sát vào cô, nhìn với vẻ mặt tội nghiệp như một chú cún con, ý đồ tranh thủ sự đồng tình.

 

Thấy Trần Trường Ca ghé sát như vậy, Phục Linh lùi lại một bước nhỏ, nhưng vẫn kiên định lắc đầu: “Không được! Anh ra tay không biết nặng nhẹ, làm gãy không biết bao nhiêu hoa rồi, rất nhiều bông bị anh làm hỏng, không thể để anh vào được.” Nhìn những cành hoa bị Trần Trường Ca vặt trụi, cô đau lòng lắm.

 

“Thằng nhóc này không đi đấu đá với thú, giờ lại chuyển sang làm hái hoa tặc à! Biến thành hái hoa tặc từ bao giờ thế?” Tô Ngọc nhướng mày hỏi, đưa tay vuốt ve Tiểu Nguyệt Nha đang cọ cái đầu to vào người cô.

 

“Chít chít.” Hai chú hồ ly nhỏ trong giỏ cũng vui vẻ nhảy lên người Tô Ngọc, hai cái đuôi lông xù quấn quanh cổ trắng ngần của cô, trông như hai chiếc khăn quàng cổ xinh đẹp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

“Hái hoa tặc cái gì, có thể nói chuyện t.ử tế được không? Tôi làm thế này chẳng phải vì cái sản phẩm dưỡng da gì đó của các người sao? Vừa hay sư phụ có một số công thức làm đẹp, ông ấy thấy vô dụng nên vứt hết cho tôi. Giờ tôi chỉ cần chế biến chúng thành các loại kem dưỡng, nước hoa hồng mà các người cần là được.” Trần Trường Ca hí hửng khoe khoang.

 

“Ừ, vậy cậu cố lên. Đúng rồi nếu cậu đã nói là phương t.h.u.ố.c thì có cần thảo d.ư.ợ.c không?”

 

“Đương nhiên rồi, nhưng mấy loại thảo d.ư.ợ.c đó trong rừng đều có.”

 

“Ừ, cậu lấy nhiều giống thảo d.ư.ợ.c cần dùng về đây, tôi sẽ cho nhân giống trồng trọt nhân tạo, nếu không lượng cần dùng sẽ rất lớn, không thể cứ vào rừng tìm mãi được.”

 

Tô Ngọc buồn cười nhìn Phục Linh với vẻ mặt thấy c.h.ế.t không sờn đang đôi co với Trần Trường Ca. Tên này cũng giỏi thật, có thể ép một cô gái hay xấu hổ thành ra thế này.

 

“Tiểu Phục Linh, Phục Linh tốt bụng, em cho anh vào đi mà, anh đảm bảo không làm bừa đâu. Hay là em hái giúp anh nhé?”

 

Trần Trường Ca chắp tay trước n.g.ự.c cầu xin. Thực ra nếu hắn muốn vào hái hoa thì rất dễ dàng lách qua, thậm chí lén lút vào lúc Phục Linh không để ý, nhưng hắn chính là muốn trêu chọc cô bé hay đỏ mặt này.

 

“Mấy đứa sao cũng đến đây? Hùa theo Trần Trường Ca nghịch ngợm à?” Tô Ngọc ôm hai chú hồ ly béo vào lòng vò đầu bứt tai.

 

“Chít chít.” Mới không có đâu, bọn em đến tìm Tiểu Phục Linh chơi đấy chứ. Tiểu Hồng vẫy vẫy móng vuốt. Bánh Tiểu Phục Linh làm ngon lắm.

 

Cuối cùng Phục Linh cũng thỏa hiệp, nhưng cô cảnh cáo Trần Trường Ca chỉ được cầm giỏ đi theo cô, không được tự tiện động tay. “Tiểu Nguyệt Nha em không được vào, nếu không em đi qua chỗ nào là hoa rụng chỗ đó, huống chi em còn chẳng chịu ngồi yên.”

 

“Gâu gâu ~” Tiểu Nguyệt Nha vô tội cực kỳ. Nó to xác đâu phải lỗi của nó.

 

Tô Ngọc và Mục Khải Nguyệt định đi về. Tạm biệt Phục Linh, hai người lại tay trong tay tình tứ rời đi.

 

“Tiểu Kim, mày trả Nho Nhỏ lại cho tao!” Cố Hiên tức điên nhìn con khỉ vàng đang làm mặt quỷ trên cây với hắn. Trong tay nó còn ôm một con khỉ con ngoan ngoãn yên tĩnh. Con khỉ con đó béo hơn một vòng so với lúc Cố Hiên mới mang về, đôi mắt đen láy ầng ậc nước nhìn hắn.

 

“Chi chi.” Mới không trả, Nho Nhỏ giờ là vợ tao rồi. Hai tay ôm c.h.ặ.t cô vợ Tiểu Kim Ti Hầu xinh đẹp văn tĩnh trong lòng, Tiểu Kim linh hoạt nhảy đi mất.

 

“Mày đứng lại đó cho tao!” Vì thời gian này bận rộn nên Cố Hiên giao Nho Nhỏ cho Báo Ca chúng nó chăm sóc, không ngờ lại bị tên Tiểu Kim vô lại này bắt cóc mất.

 

Vì Nho Nhỏ ỷ lại vào mình, hắn cũng tận tâm chăm sóc nó, coi như con gái mình vậy. Cảm giác đứa con gái vất vả lắm mới nuôi lớn mềm mại đáng yêu bị cướp mất, hắn có thể không tức sao?

 

“Con gái bị bắt cóc à? Đáng đời!” Hoắc Vũ hả hê. Tên nhóc này không ít lần ôm Nho Nhỏ khoe khoang trước mặt bọn họ, giờ gặp báo ứng rồi chứ gì.

 

“Cút xa một chút! Cái tên Tiểu Kim thối tha kia, dám cướp con gái của ông. Không được, ông phải đi cướp lại, Nho Nhỏ yếu đuối như vậy, nhỡ bị nó dọa thì sao?” Nói xong lại hùng hổ đuổi theo.

 

Hoắc Vũ nhún vai, nhìn hai con báo đang nằm phơi nắng bên bờ sông, trong lòng cảm thán. Hiện tại thú cưng nhà Tô Ngọc độc thân cũng chỉ còn vài con, còn lại đều có đôi có cặp hết rồi.

 

Cách đây không lâu, dưới sự kiên trì tặng quả và màn “luyện giọng” tấn công của Tiểu Thải, cuối cùng Hồng Cô cũng bị nó cưa đổ. Nó còn vì vui sướng mà cõng Tô Ngọc chạy vào rừng trúc trộm mấy vò rượu ra. Ngày hôm sau nhìn thấy mấy tên say bí tỉ nằm la liệt trong sân cùng những ống trúc rỗng tuếch lăn lóc, nhóm Tô Ngọc và Hoa Tuân tức đến mức đuổi đ.á.n.h chúng chạy quanh ngọn núi mấy vòng.