“Tiết kiệm chút đi a! Ta chỉ có từng ấy thôi đấy!” Thánh Nông Y lưu luyến nhìn cái lọ trong tay Mục Khải Chiến.
Mục Khải Chiến không để ý đến ông, vê một ít bột phấn, trong bột trắng lẫn lộn chút ánh huỳnh quang xanh lục.
Rắc một ít lên đám cổ trùng gần nhất, vừa dính phải, đám cổ trùng trên mặt đất liền lăn lộn run rẩy, còn phát ra tiếng kêu t.h.ả.m thiết rợn người. Chỉ chốc lát sau trên người chúng bốc lên một làn khói, giống như bị thứ gì thiêu đốt.
Tô Ngọc mở to mắt. Thế là c.h.ế.t rồi à?
“Hừ, các người đừng có coi thường ông già này, ông biết nhiều thứ lắm đấy.” Thấy ánh mắt Tô Ngọc nhìn mình, Thánh Nông Y lập tức vênh mặt lên. Xem đi, vẫn là ông lợi hại nhất.
Tô Ngọc lặng lẽ quay đầu đi, lại còn khoe khoang nữa chứ.
T.ử Lưu Ly cũng xuống đất tham chiến. Chỉ thấy nó khống chế một vòng cổ trùng bất động, sau đó quất đuôi một cái là c.h.ế.t một mảng, m.á.u đen nhầy nhụa văng khắp nơi, nhìn buồn nôn vô cùng.
Tuy tốn chút thời gian nhưng cuối cùng đám sâu này cũng bị xử lý xong. Thánh Nông Y ôm cái lọ rỗng suýt khóc, bảo bối của ông a! Cứ thế mà dùng hết rồi.
“Ông Thánh Long đi nhanh lên, đừng có mặt đưa đám nữa.” Tô Ngọc kéo tay Thánh Nông Y đi theo sự chỉ dẫn của T.ử Lưu Ly.
Trời đã tờ mờ sáng. Nhìn khung cảnh quen thuộc xung quanh, Tô Ngọc không ngờ tên kia lại chạy vào rừng trúc. Tuy sương mù rất dày, gần như không thấy đường, nhưng dưới sự dẫn dắt của T.ử Lưu Ly, ba người vẫn thuận lợi tiến lên.
Sâu trong rừng trúc, người áo đen ôm n.g.ự.c, chỗ đó bị T.ử Lưu Ly quất trúng đau thấu tim gan.
“Khặc khặc... Bao lâu rồi không có ai làm ta bị thương, thú vị, thật là thú vị.” Hắn ngẩng đầu lên, dưới vành mũ đen là khuôn mặt đầy những đốm đen độc địa, trông thật ghê tởm. Đôi mắt tam giác âm độc giờ phút này như tẩm độc d.ư.ợ.c.
“Khặc khặc... Đuổi tới nhanh thật đấy. Bảo bối, nếu thức ăn đã dâng tận cửa thì mày cứ việc đi săn đi.” Bàn tay khô héo của hắn vỗ nhẹ lên cái hũ.
“Xè... gào...” Từ bên trong truyền ra tiếng kêu đáng sợ, vừa giống tiếng rắn, lại vừa giống tiếng thú gầm.
“Soạt soạt...” Một đôi mắt đỏ ngầu bạo ngược thò ra khỏi hũ, tiếp theo là thân thể. Nó bò về phía nhóm Tô Ngọc, nơi nó đi qua để lại một vệt đen dài, một cây trúc xanh bị chạm phải lập tức bị ăn mòn mất một mảng lớn.
Cho đến khi nó biến mất trong sương mù, khóe miệng người áo đen nhếch lên nụ cười quỷ dị: “Khặc khặc... Chỉ cần ăn thịt các ngươi, bảo bối của ta có thể thăng cấp thành Cổ Vương rồi.”
“Soạt soạt...” Nhóm Tô Ngọc cẩn thận từng bước giẫm lên lớp lá trúc khô vàng rơi rụng. Mục Khải Chiến và Tô Ngọc tay lăm lăm s.ú.n.g, cảnh giác quan sát tứ phía.
“Soạt soạt...” Trong rừng trúc truyền đến tiếng bò trườn.
Tô Ngọc và Mục Khải Chiến nhanh ch.óng chĩa s.ú.n.g về phía đó.
“Vút...” Một bóng đen nhanh ch.óng lướt qua trong màn sương dày đặc, sau đó mấy cây trúc xanh rào rào đổ xuống.
Ba người nhìn nhau, sau đó cẩn thận tiến lại gần. T.ử Lưu Ly trên vai Tô Ngọc, đôi mắt cảnh giác nhìn quanh, nó có thể cảm nhận được kẻ đến lần này không đơn giản.
Loài rắn của T.ử Lưu Ly khá đặc biệt, có thể sống đến mấy ngàn năm, có lẽ điều này đối với con người là không tưởng, nhưng sự thật là như vậy.
Nhưng tộc rắn của chúng cũng có một điểm yếu chí mạng, đó là số lượng cực kỳ ít ỏi. Tỷ lệ thụ t.h.a.i của rắn trưởng thành rất thấp, hơn nữa mỗi con rắn cả đời chỉ có thể sinh sản một lần, nhiều nhất là hai quả trứng.
Đây cũng là lý do người đời chưa từng thấy loài rắn như T.ử Lưu Ly. Hơn nữa nơi sinh sống của chúng đều là rừng sâu núi thẳm, trường hợp như T.ử Lưu Ly đi theo con người còn chạy ra ngoài lung tung là chưa từng có.
T.ử Lưu Ly căng cứng thân mình. Độc và huyết mạch của nó đúng là không loài động vật nào sánh bằng, nhưng đó là trong trường hợp đã trưởng thành. Hiện tại nó vẫn chỉ là một con rắn con, uy h.i.ế.p đối với những con cổ trùng kia cũng không lớn.
“Hít...” Tô Ngọc nhìn cảnh tượng trước mắt hít ngược một hơi khí lạnh. Chỉ thấy chỗ thân trúc gãy lìa giống như bị axit mạnh ăn mòn, cháy đen một mảng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hơn nữa thân trúc vốn đang xanh tốt hiện ra trạng thái vàng úa, lá cây cũng từ xanh chuyển dần sang vàng vọt. Có thể thấy thứ đó độc đến mức nào.
“Xè ~” T.ử Lưu Ly trên vai Tô Ngọc đột nhiên cong người lên, ngay sau đó lao v.út đi.
Mục Khải Chiến cũng phản ứng nhanh ch.óng b.ắ.n liên tiếp mấy phát về hướng đó. Tô Ngọc vội vàng xoay người, căng thẳng giơ s.ú.n.g lên.
“Bốp bốp...” Tiếng va đập liên tiếp vang lên, xen lẫn tiếng gầm rú kinh hoàng và tiếng trúc đổ rào rào.
Tô Ngọc trong lòng nóng như lửa đốt, cũng không biết T.ử Lưu Ly thế nào rồi. Cô nhấc chân định qua đó xem sao.
“Đừng qua đó! Thứ đó toàn thân là độc, lỡ không may chạm phải là mất mạng đấy.” Thánh Nông Y giữ c.h.ặ.t Tô Ngọc.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
“Nhưng mà... T.ử Lưu Ly...”
“Yên tâm đi, nó dù sao cũng được xưng là chí độc Cổ Vương, dù chưa trưởng thành thì so với một con Cổ Vương chưa thành hình vẫn dư sức.”
“Soạt soạt soạt...”
“Lại có cái gì tới nữa rồi, không phải lại thêm một đàn sâu nữa chứ?” Thánh Nông Y sắc mặt biến đổi, ông hết t.h.u.ố.c rồi.
“Sao nhiều thế này? Tên kia không phải trên người toàn là cổ trùng đấy chứ?” Tô Ngọc nghiến răng. Nếu không sao trên người hắn giấu được nhiều cổ trùng thế.
Không có sự uy h.i.ế.p của T.ử Lưu Ly, tốc độ đám trùng này nhanh hơn nhiều, chỉ chốc lát đã tới nơi.
Tô Ngọc quan sát địa hình, lấy bật lửa từ trong không gian ra: “Ông Thánh Long, bọn này có sợ lửa không?”
“Có loại sợ, có loại không, kệ đi cứ thử xem.”
Tô Ngọc lập tức châm lửa đốt lá khô trên mặt đất. Đàn trùng phát ra tiếng gào thét.
“Đi kiểm soát hướng cháy của lửa.” Tô Ngọc châm lửa xong liền chạy ra xung quanh, nhặt cành trúc khô khều lá khô vào đống lửa. Lá trúc lớp dưới hơi ẩm nên lửa không dễ cháy lan.
Mục Khải Chiến và Thánh Nông Y cũng làm theo, vừa có thể kiểm soát hướng lửa cháy lại không để lửa lan sang chỗ khác.
“Vút...” Một vật to bằng ngón tay cái bay về phía Tô Ngọc. Cô chỉ cảm thấy tê dại da đầu, hành động nhanh hơn suy nghĩ, nghiêng người né tránh.
Vật đó đập vào một cây trúc gần đó đột nhiên mượn lực quay lại, lao thẳng vào mặt cô.
Tô Ngọc linh cơ vừa động lách mình vào không gian, con sâu màu xanh lam to bằng ngón tay cái kia cũng biến mất theo.
Tô Ngọc rơi vào không gian xong lăn một vòng, con sâu xanh đi theo vào cũng rơi xuống đất.
“Xè... a...” Tiếng kêu t.h.ả.m thiết hoảng sợ vang lên. Tô Ngọc còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra thì chỉ thấy con cổ trùng kêu ré lên t.h.ả.m thiết, sau đó cơ thể nhanh ch.óng héo rũ.
Âm thanh ngày càng yếu ớt. Tô Ngọc mặt tái mét đứng nhìn từ xa. Tên này đột nhiên lao tới thật sự dọa cô sợ c.h.ế.t khiếp, may mà cô có không gian.
Đến khi tiếng kêu t.h.ả.m thiết biến mất hẳn, Tô Ngọc mới cẩn thận tiến lại gần. Trên người con cổ trùng bốc lên làn khói nhẹ như bị nướng cháy, c.h.ế.t không thể c.h.ế.t hơn được nữa.
“Chuyện gì thế này?” Cô nhặt đại một cành cây dài chọc chọc con sâu, thấy trên người nó phủ một lớp bột phấn giống như tro. Tình trạng này sao giống với t.h.u.ố.c bột của ông Thánh Long thế nhỉ?