Tùy thân Không Gian Điền Viên Sơn Cư

Chương 210: Phục Linh xin nghỉ



 

Bên kia, Phục Linh thấy Lão Tiêu nói chuyện với Tô Ngọc xong, c.ắ.n răng chần chừ mãi mới bước tới.

 

“Cô... cô chủ.” Phục Linh c.ắ.n môi cúi đầu, ngón tay lo lắng xoắn góc áo.

 

“Sao thế? Có chuyện gì cứ nói đi, tôi đâu có đáng sợ thế.” Tô Ngọc buồn cười nhìn cô bé. Cô phát hiện Phục Linh cũng khá xinh đẹp, giờ da dẻ trắng trẻo hơn chút, mái tóc khô vàng giờ cũng đen nhánh hơn nhiều, khuôn mặt hơi bánh bao nhìn rất đáng yêu.

 

“Tôi... tôi có thể xin... xin nghỉ phép không ạ? Tôi muốn về thăm bố và em trai.” Nhắc đến bố và em trai, đôi mắt đang rủ xuống của Phục Linh đỏ hoe, người toát ra vẻ bi thương.

 

“Được chứ.” Tô Ngọc vỗ vai cô. “Chuyện này cô cứ nói thẳng với tôi là được, tôi đâu phải người không nói lý lẽ. Có thể kể cho tôi nghe chuyện gia đình cô không?”

 

Cô thật sự không tưởng tượng nổi tại sao có người lại gầy đến mức đó, lúc Phục Linh mới đến trông như cơn gió cũng thổi bay được vậy.

 

“Tôi...” Trong mắt Phục Linh lóe lên ánh nước, giọng nhỏ như muỗi kêu. Cô nhìn Tô Ngọc, không biết tại sao mũi cay cay, nước mắt cứ thế rơi xuống.

 

“Nhà tôi trước kia cũng trồng hoa, bố trồng rất nhiều hoa ở vườn, đẹp lắm.” Phục Linh sụt sịt kể.

 

“Nhưng mà... năm tôi mười ba tuổi, bác cả lừa bố, sau đó vườn hoa cũng mất, bố còn bị đ.á.n.h gãy chân, mẹ cũng... cũng bỏ đi rồi...” Nước mắt Phục Linh càng chảy càng nhiều.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

Tô Ngọc trong lòng có chút khó chịu. Cô xoa đầu Phục Linh. Khi đó cô bé cũng chỉ là một đứa trẻ con thôi mà. Cô nhớ Phục Linh từng nói mình còn một đứa em trai, trụ cột gia đình tàn phế, mẹ không còn, một cô bé không chỉ phải chăm sóc bố, còn cả em trai, lại thêm bao nhiêu người thân cực phẩm, có thể tưởng tượng được cuộc sống khó khăn thế nào.

 

“Cô chủ... Tôi thật sự rất vui khi được làm việc ở chỗ cô. Trước kia... những ông chủ trước kia đều rất dữ, có khi còn trừ tiền của tôi nữa.” Trong lòng cô, Tô Ngọc là người cô tôn kính nhất.

 

“Về thăm họ đi. Đúng rồi, nếu cô muốn cũng có thể đón họ đến đây. Nhưng mà phải thu tiền thuê nhà đấy nhé. Nếu có khả năng thì cô cũng có thể mua căn nhà đó, giá cứ tính theo giá nhà thôn Linh Khê lúc chưa khai phá. Chỉ cần cô muốn ở đây mãi thì giá nhà tôi sẽ không tăng đâu.”

 

Cô không thiếu chút tiền ấy, chỉ là để Phục Linh yên tâm thôi, cô vẫn rất thích cô bé Phục Linh này.

 

Phục Linh không dám tin ngẩng đầu lên, kích động nhìn Tô Ngọc, cẩn thận hỏi: “Cô... cô chủ, tôi... tôi thật sự có thể... đón bố và em trai đến đây sao?”

 

“Ừ.” Tô Ngọc gật đầu. “Căn nhà đó là nơi tôi từng ở, dù sao để không cũng chẳng ai ở, cho cô thuê đấy.”

 

“Cảm ơn cô chủ... Cảm ơn cô.” Phục Linh kích động cúi rạp người chào Tô Ngọc.

 

“Bao giờ cô về?” Tô Ngọc kéo cô dậy, phản ứng của cô bé này cũng lớn quá đi.

 

“Tôi... tôi muốn ngày mai về luôn có được không ạ?” Phục Linh lau nước mắt trên mặt hỏi.

 

“Được, mai đi thì báo tôi một tiếng là được.”

 

“Vâng.” Phục Linh gật đầu lia lịa.

 

“Phục Linh, anh đến tìm em chơi này!” Trần Trường Ca nhảy nhót từ xa chạy tới, trong lòng còn ôm hai chú hồ ly béo.

 

“Ủa, Tiểu Ngọc cô cũng ở đây à! Phục Linh sao em lại khóc? Có phải có ai bắt nạt em không? Tên nào to gan dám bắt nạt người bổn thiếu gia bảo kê, mau nói cho anh biết anh đi dạy dỗ hắn giúp em!”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Trần Trường Ca thấy Phục Linh mắt đỏ hoe còn khóc, lập tức xù lông, nhét hồ ly béo vào lòng Tô Ngọc, chạy quanh Phục Linh an ủi.

 

“Không có, mọi người đều rất tốt với em mà, sao có thể bắt nạt em được.” Phục Linh đẩy hắn ra.

 

“Vậy cô chủ tôi đi làm việc trước đây.”

 

Tô Ngọc gật đầu với cô. Phục Linh xách giỏ đi về phía vườn hoa, phía sau Trần Trường Ca bám sát gót không ngừng hỏi han.

 

“Phục Linh tốt bụng, em cứ nói cho anh đi, bị bắt nạt cũng không thể không nói, nếu không tên đó sẽ càng ngày càng kiêu ngạo...”

 

“Ai da anh có phiền không, đã bảo không có ai bắt nạt em mà...”

 

Tô Ngọc vuốt ve hai chú hồ ly béo ú đang nằm trong lòng mình, đăm chiêu nhìn hai người dần đi xa. Hai người này quan hệ tốt thế từ bao giờ vậy, chẳng lẽ là tình bạn nảy sinh từ việc hái hoa...

 

“Chít chít.” Tiểu Hồng dùng đệm thịt vỗ vỗ tay Tô Ngọc, hai móng vuốt ôm tay cô ấn vào người mình, đôi mắt hồ ly mong chờ nhìn cô.

 

Giờ khó khăn lắm mấy tên đáng ghét kia mới đi hết, chị chủ mau vuốt lông cho Tiểu Hồng đi mà.

 

Tô Ngọc nhếch môi vuốt ve bộ lông của hai đứa nhỏ, cảm giác cực thích. Lông thú cưng nhà cô sờ đều rất đã, đặc biệt là vào mùa đông, quả thực là lò sưởi di động.

 

Hiện tại hoa trong vườn đã bắt đầu đưa vào sản xuất. Nhóm Hoa Tuân thuê một số người hái hoa trong và ngoài thôn, nhiều nhất là người trong thôn hoặc người ở mấy thôn dưới chân núi, mỗi ngày đều có xe chuyên đưa đón.

 

“Tô Ngọc, hai ngày nay cậu chạy đi đâu thế? Tớ chẳng thấy cậu và Tiểu Ngốc... Mục Khải Nguyệt đâu cả.” Tô Linh xách cái giỏ vui vẻ chạy tới, trong vườn hoa đã có không ít người bắt đầu hái hoa.

 

“Hai hôm nay có việc không ở nhà. Sao cậu cũng đến đây? Ở nhà không bận à?”

 

“Bận chứ!” Tô Linh ném cái giỏ sang một bên, vươn tay vuốt ve lông hai chú hồ ly nhỏ. “Bố và ông nội nhận nhiều việc lắm, nhưng tớ cũng chẳng giúp được gì nên ra ngoài làm việc khác.”

 

“Tiểu Ngọc Ngọc tớ ghen tị với cậu thật đấy, ngày nào cũng có mấy cục bông mềm mại vây quanh.” Tô Linh nhìn cô đầy ghen tị.

 

“Nhưng mà rốt cuộc cậu làm thế nào vậy? Báo Ca, Tiểu Tinh Nhi chúng nó tớ chỉ dám nhìn thôi, cũng không dám lại gần quá.”

 

“Ừ, bọn nó không thích thân cận với người lạ. Nhưng cậu có thể đi tìm Tướng Quân chơi mà!” Tô Ngọc trêu chọc.

 

“Eo ơi ~ Thôi khỏi, nhìn thấy Tướng Quân tớ đã sợ rồi, tóm lại tớ không có gan đi tìm Tướng Quân chơi đâu. Thôi không nói nữa tớ phải nhanh đi hái hoa kiếm tiền của cậu đây.” Lưu luyến buông hồ ly ra, Tô Linh xách giỏ đi mà cứ ngoái lại nhìn.

 

Hai ngày trôi qua, giờ người trong thôn đều biết sau m.ô.n.g Tô Ngọc lúc nào cũng có một đàn chim lạ đi theo. Khi biết đó đều là chim làm bằng gỗ thì ai nấy đều chạy đến xem cho thỏa tò mò.

 

Mặc cho họ tưởng tượng thế nào cũng không ra đồ làm bằng gỗ mà lại biết cử động, đặc biệt là ông cố và hai người con trai của ông. Họ vốn thích làm đồ mộc, nhìn thấy những con chim gỗ của Tô Ngọc thì thích mê, ngày nào cũng tranh thủ thời gian đi theo Tô Ngọc quan sát tỉ mỉ.

 

Nhưng mà... cái kiểu chỉ được nhìn không được sờ là đáng ghét nhất. Dù tay ngứa ngáy không chịu được nhưng lại không thể chạm vào mấy tiểu gia hỏa này một cái, tay họ đều bị cào mấy đường rướm m.á.u rồi.

 

Hai ngày nay Tô Ngọc bị họ nhìn chằm chằm bằng ánh mắt oán niệm, cô cũng bất lực lắm a! Khổ nỗi mấy người này không nhớ đời, nhìn thấy chim gỗ là ngứa tay muốn chạm vào, sau đó lại là một trận gà bay ch.ó sủa. Cũng may khi cô tự mình đi bắt thì những con chim gỗ này vẫn rất nghe lời.