Tùy thân Không Gian Điền Viên Sơn Cư

Chương 221: Tướng Quân lột xác (2)



Những con thú khác cũng vây quanh lại đây, chúng cùng Tô Ngọc đứng ở một nơi khá xa chăm chú nhìn Tướng Quân. Theo mỗi tiếng gầm đau đớn của Tướng Quân, trái tim của chúng cũng như thắt lại.

 

Tiếng gào của Tướng Quân lớn như vậy, đương nhiên những người khác trong thôn Linh Khê cũng nghe thấy. Một số người trực tiếp chạy tới, trưởng thôn sợ xảy ra chuyện ngoài ý muốn nên đã tổ chức dân làng ngăn cản những du khách hiếu kỳ muốn chạy sang xem náo nhiệt, thuận tiện phái người vào xem rốt cuộc bên trong đã xảy ra chuyện gì.

 

Tất nhiên cũng khó tránh khỏi có vài con cá lọt lưới. Tiểu Vương là phóng viên của một tòa soạn báo nhỏ, trong khoảng thời gian này hắn vẫn luôn ở lại thôn Linh Khê tìm kiếm tin tức nên thường xuyên chạy qua con đường này. Kỳ thực, bản thân hắn cũng là một người yêu thích phong cảnh.

 

Dạo trước, hắn biết được nơi này qua mạng, liền mặt dày mày dạn cầu xin chủ biên cho hắn đến đây. Vị chủ biên kia cũng cảm thấy mặc kệ nơi này có tin tức lớn hay không, nhưng phong cảnh quả thực không chê vào đâu được, dù sao tòa soạn nhỏ của bọn họ cũng không bận rộn lắm, vì thế liền đồng ý.

 

Hiện tại nghe được tiếng gầm rung trời này, với bản năng nhạy bén của một phóng viên, hắn ngửi thấy mùi "có biến", vì thế nhân lúc mọi người còn chưa kịp phản ứng, hắn đã vui vẻ chạy tót vào.

 

Thở hổn hển chạy đến nơi, hắn liền nhìn thấy thân hình khổng lồ của Tướng Quân đang quay cuồng trên mặt đất, mà Tô Ngọc vừa lo lắng đứng nhìn, vừa ra hiệu cho đám thú trong nhà đi tìm đá tảng ném về phía Tướng Quân.

 

Đương nhiên, nhìn thấy cảnh tượng này còn có các dân làng đến tìm hiểu tình hình, cùng với bốn năm thanh niên lén lút lẻn vào đang dùng điện thoại chụp ảnh liên tục.

 

Hai người dân trong thôn không thèm để ý đến mấy người kia, vội vàng chạy đến bên cạnh Tô Ngọc hỏi han, dĩ nhiên đi theo họ còn có mấy thanh niên không mời mà đến kia.

 

"Ngọc nha đầu, Tướng Quân bị làm sao vậy?"

 

"Gào..." Tướng Quân cọ mạnh thân mình lên những tảng đá vừa được ném tới, cuối cùng cũng thoải mái hơn một chút, nhưng nỗi đau đớn khi lột da vẫn không hề thuyên giảm.

 

Tô Ngọc nôn nóng đi đi lại lại tại chỗ, nghe bọn họ hỏi, nàng cười khổ: "Tướng Quân đang lột xác, cũng không biết khi nào mới kết thúc."

 

"Hóa ra là lột xác! Tướng Quân trông có vẻ đau đớn quá." Tiểu Vương đã đi tới, trên cổ đeo chiếc máy ảnh ống kính đơn phản xạ nhắm thẳng vào Tướng Quân. Hắn hiện tại cũng biết điều không hỏi Tô Ngọc câu nào, bằng không chắc chắn sẽ bị ném ra ngoài.

 

Giữa sân đá đã chất rất nhiều, Báo Ca cùng những con thú khác từ nơi khá xa cũng hợp sức lăn về không ít. Hiện tại chúng đều lấm lem bùn đất, đứng một bên khẩn trương nhìn Tướng Quân, thỉnh thoảng lại gầm nhẹ như muốn cổ vũ cho nó.

 

"Tướng Quân, Tướng Quân, em phải cố lên nhé! Mọi người đều rất lo lắng cho em. Em hiện tại có muốn gì không? Có muốn ăn chút thú quả không, bọn chị có thể giúp em đi hái? Còn cần đá nữa không? Hay là để chim hát một bài cổ vũ nhé, hoặc là ngâm một bài thơ?" Tiểu Thải bay lượn giữa không trung cách Tướng Quân không xa, miệng liến thoắng một tràng, nói xong thật sự còn e hèm lấy giọng định hát.

 

Đáng tiếc chưa đợi nó hát, đã bị Hồng Cô tung một cước đá bay. Hồng Cô rung rung cái chân nhỏ xíu của mình: "Bà đây nghe hết nổi rồi, mày không thể yên tĩnh một chút được sao? Còn không trị được mày à!"

 

Mọi người: "..." Hồng Cô thật uy v.ũ k.h.í phách.

 

Bầu không khí vốn dĩ đang căng thẳng, bị chúng nó quậy một trận như vậy cũng thả lỏng hơn không ít. Lớp da rắn trên người Tướng Quân cũng đã lột xuống được một đoạn khoảng bảy tấc.

 

Quá trình lột xác vẫn đang tiếp tục. Bên người, trên chân, trên người Tô Ngọc và Mục Khải Nguyệt đều treo lủng lẳng mấy nhóc tỳ. Hiện trường không còn ai nói chuyện nữa, tất cả đều nín thở nhìn Tướng Quân.

 

Một cô gái trẻ giơ cao điện thoại, cô cũng chăm chú nhìn Tướng Quân, trong lòng thầm lặng cổ vũ cho nó, thậm chí quên mất mình đang bật phát sóng trực tiếp. Sau đó, hình ảnh Tướng Quân lột xác được càng ngày càng nhiều người biết đến.

 

"Trời ơi, Tướng Quân bị bệnh hay là sao vậy? Trông đau đớn quá, mau gọi thú y đi! Tại sao cứ đứng trơ ra đó?"

 

"Lầu trên câm mồm, không thấy lớp da rắn nhăn nheo trên người Tướng Quân sao? Đây là Tướng Quân đang lột xác, chỉ có thể để nó tự lột thôi. Mà nói chứ, đã lớn thế này rồi còn muốn lớn nữa à, kiểu này sợ là muốn nghịch thiên rồi."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Tôi cảm giác mấy con thú nhà bác chủ Tiểu Ngọc đều thành tinh hết rồi, con nào con nấy đều thông minh. Tại sao thông minh, uy vũ, khí phách đều là thú nhà người ta thế? Các bảo bối mau đến trong lòng chị này, chị nhất định sẽ đối xử tốt với các em."

 

"Lầu trên cút ngay, chúng nó rõ ràng là bảo bối của tôi. Tiểu Hồng với Tiểu Bạch kìa, cái dáng vẻ mũm mĩm lông xù ấy nhìn chỉ muốn ôm vào lòng mà chà đạp thôi ~"

 

"Lạc đề rồi, đang nói Tướng Quân cơ mà! Nhìn nó lột xác đau đớn như vậy cảm thấy lo quá! Tướng Quân cố lên, khổ tận cam lai, sau này em sẽ trở nên uy v.ũ k.h.í phách hơn xưa."

 

"Tướng Quân lớn đến mức này chắc phải trải qua bao nhiêu lần đau đớn như vậy rồi! Thật đau lòng, Tướng Quân cố lên, mày nhất định làm được."

 

"Đây là ai đang livestream vậy? Em gái ơi, em có thể giơ cao lên chút không? Không nhìn thấy toàn cảnh! Anh thưởng cho em nhiều nhiều, điện thoại giữ thẳng chút đi!"

 

"Đúng đấy đúng đấy! Tôi nhìn mà mỏi cả cổ."

 

"Lầu trên ngốc thật, không biết nghiêng điện thoại thì nghiêng cái cổ theo à?"

 

"Tôi đoán em gái này giờ chỉ lo nhìn Tướng Quân, không rảnh để ý chúng ta đâu."

 

"Chuẩn rồi, có cái để xem là tốt lắm rồi. Tôi phải cổ vũ cho Tướng Quân, nó khổng lồ thế kia lột da chắc lâu lắm. Cố lên Tướng Quân, mày mãi mãi là uy vũ nhất."

 

"Bảo bối nhà tôi giờ đang ôm điện thoại khó chịu đây này. Nhớ hồi ở thôn Linh Khê, Tướng Quân còn từng dẫn bảo bối nhà tôi đi chơi. Ai da, bảo bối khóc rồi, tôi đi trước đây."

 

"Bảo bối nhà tôi cũng thế. Ai mà ngờ được Tướng Quân nhìn bề ngoài đáng sợ như vậy nhưng lại là một chàng trai ôn nhu hiền huệ. Hồi mới đến thôn Linh Khê nhìn thấy Tướng Quân, tôi thấy có rất nhiều trẻ con chơi cùng nó, lúc ấy mặt tôi dọa trắng bệch ra. Sau đó lơ là một chút thì con mình cũng chạy tới, thật sự sợ đến mức suýt ngất xỉu. Nhưng nhìn Tướng Quân cẩn thận chơi đùa với từng đứa nhỏ, thật sự không nói rõ trong lòng là cảm giác gì, cảm giác Tướng Quân còn quan tâm trẻ con hơn cả người làm mẹ như tôi."

 

"Cảm động quá. Trước kia tôi đặc biệt sợ rắn, nhưng lại duy độc cảm thấy Tướng Quân và T.ử Lưu Ly nhà bác chủ Tiểu Ngọc một con thì đáng yêu, một con thì xinh đẹp. Hu hu... có phải tôi bị bệnh rồi không?"

 

"Lầu trên không chỉ có mình bạn đâu. Đau lòng Tướng Quân, cố lên!"

 

"Đau lòng Tướng Quân, cố lên!"

 

"..."

 

"Haizz! Tôi hiện tại đang ở thôn Linh Khê đây, tiếc là bị dân làng chặn không cho vào, tôi cũng muốn đi xem quá."

 

"Các người tốt nhất đừng vào, hãy cho Tướng Quân một hoàn cảnh yên tĩnh để lột xác. Người đông sẽ ồn ào, ai biết được có ảnh hưởng đến Tướng Quân hay không."

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

"Đúng vậy, mọi người cứ thầm chúc phúc trong lòng là được, ngàn vạn lần đừng quấy rầy Tướng Quân."

 

Không ít người ở thôn Linh Khê cũng đang xem buổi phát sóng trực tiếp này. Nhìn thấy những bình luận bên dưới, những người vốn định xông vào xem đều trầm mặc, họ tự giác không đòi hỏi được vào trong nữa.

 

Người biết chuyện thì nói với người bên cạnh một tiếng, khuyên giải an ủi một hồi thì những người chưa biết tình hình cũng không còn ầm ĩ nữa. Mọi người sôi nổi cầm lấy điện thoại xem livestream, một đồn mười, mười đồn trăm, đám du khách náo nhiệt dần dần yên tĩnh lại. Ai nấy đều cầm điện thoại, thầm lặng cổ vũ cho Tướng Quân.

 

Tô Mộc gãi gãi đầu đầy nghi hoặc, vừa rồi ông còn đang vò đầu bứt tai không biết làm sao, bây giờ đám du khách này lại tự nhiên yên tĩnh hẳn. Mặc kệ thế nào, đây tóm lại là một hiện tượng tốt.