Hai bên cửa, nhân viên thu ngân mồ hôi đầy đầu vội vàng thu tiền trả lại, trong lòng vừa đau khổ vừa vui sướng. Rốt cuộc người đông thì họ được trích phần trăm cũng nhiều, nhưng mà cứ đà này thì hôm nay tay có bị chuột rút không đây!
"Ta lạy trời, mới có bao lâu mà đã nhiều người như vậy rồi?" Vạn Tường cùng Hoắc Vũ vừa lúc tới thị sát xem tình hình tiêu thụ ở đây thế nào, sau đó liền nhìn thấy cảnh tượng khoa trương như vậy. Bọn họ cũng không biết hình dung nội tâm phức tạp của mình lúc này ra sao.
Hoắc Vũ nuốt nước miếng: "Thôi khỏi cần xem nữa, chúng ta về đi, kẻo tôi lo hai thằng mình cũng bị chen bẹp ruột." Nhìn dòng người điên cuồng chạy vào cửa hàng bên ngoài, hắn nhanh ch.óng quyết định kéo Vạn Tường chạy lẹ.
Hiệu quả và lợi ích của cửa hàng rau quả tất nhiên không cần phải bàn cãi. Trong khi đó, dòng sản phẩm làm đẹp lại đi theo lộ trình cao cấp. Nhắc đến chuyện này, lúc ở nhà đặt tên cho những sản phẩm làm đẹp này, mọi người đã cãi nhau một trận to, thậm chí suýt thì đ.á.n.h nhau. Cuối cùng vẫn là Tô Ngọc nhanh ch.óng quyết định đặt tên cho dòng sản phẩm này là 'Khê Nhan'. Không còn cách nào khác, tên mà ba người Hoắc Vũ, Trần Trường Ca, Cố Hiên đặt thực sự quá khó nghe, còn Hoa Tuân cùng Vạn Tường lại là những kẻ bất tài trong khoản đặt tên.
Sớm từ lúc bắt đầu sản xuất, mấy người Hoắc Vũ liền thường xuyên xuất nhập các loại yến tiệc, sau đó tìm cơ hội tặng một ít 'Khê Nhan' cho những quý phu nhân, tiểu thư.
Về bao bì, Tô Ngọc nghĩ tới nghĩ lui vẫn là dùng trúc xanh trong rừng trúc chế thành hũ nhỏ. Trải qua phương pháp xử lý đặc thù, những hũ trúc này rất chắc chắn, hơn nữa bên trên điêu khắc các loại đồ án, nhìn vừa tươi mát lại vừa lịch sự. Bên trong, hương trúc nhàn nhạt trung hòa cùng hương thơm của d.ư.ợ.c sương khiến cả nam lẫn nữ đều rất thích.
Hơn nữa hiệu quả của những loại d.ư.ợ.c sương này lộ rõ mồn một. Lại thêm các phu nhân, tiểu thư nhà giàu thích nhất là các loại ganh đua, vì thế bộ sản phẩm này của bọn họ rất nhanh đã nổi danh trong giới thượng lưu. Rất nhiều người đều muốn mua, ngặt nỗi còn chưa đưa ra thị trường.
Vì thế bọn họ tìm đủ các loại quan hệ, muốn từ tay bọn Hoa Tuân mua, cho dù là một lọ cũng được, đáng tiếc cũng chưa ai thành công. Cứ như vậy, 'Khê Nhan' do bọn họ chế tác càng thêm khó có được, giá trị càng được nâng cao.
Tuy rằng không đến mức giống cửa hàng rau quả bị đám đông chen chúc, nhưng lợi nhuận cũng vô cùng khả quan. Hơn nữa những tiểu thư, phu nhân này lôi kéo chồng hoặc cha mình, mua một lần là vài bình, dù sao các nàng cũng không thiếu tiền, mua nhiều đem tặng người khác cũng được mà.
Hết thảy đều phát triển theo hướng tốt đẹp. Công ty do nhóm Hoa Tuân tổ chức mới vừa đưa ra thị trường, đồ vật bán bên trong liền được khen ngợi nhiệt liệt, càng ngày càng được thị dân yêu thích. Đây là còn chưa lấy ra loại rượu do Tô Ngọc sản xuất, bọn họ nhất trí tin tưởng nếu rượu của Tô Ngọc đưa ra thị trường sẽ càng được hoan nghênh hơn. Rốt cuộc thứ đó không chỉ uống ngon mà còn tốt cho thân thể, hơn nữa theo kiểm tra của Thánh Long Y thì còn có hiệu quả làm đẹp.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Tương phản với công ty của nhóm Hoa Tuân chính là Âu gia. Mấy ngày nay Âu gia vẫn luôn ảm đạm, nguyên nhân không gì khác ngoài việc tập đoàn Âu thị vì thời gian dài không tung ra sản phẩm kiểu mới, cũng không làm ra thành tích gì lớn, ngược lại vài chỗ đầu tư đều lỗ không ít.
Cổ phiếu liên tục sụt giảm, vài khách hàng cố định đều giải trừ quan hệ hợp tác với tập đoàn Âu thị. Cố tình lúc này lại lòi ra một cổ đông nắm giữ 30% cổ phần Âu thị, chỉ đứng sau số cổ phiếu trong tay Âu Chấn Thiên. Hơn nữa vị cổ đông đột nhiên xuất hiện này còn thường xuyên đối đầu với cha con Âu gia, làm cho bọn họ hận thấu xương.
"Gã kia rốt cuộc có lai lịch gì?" Trong văn phòng của Âu Chấn Thiên, sắc mặt hắn vặn vẹo, gạt phăng toàn bộ đồ đạc trên bàn xuống đất.
"Vẫn đang tra, nhưng thân phận người này rất thần bí. Tôi cho người điều tra đã lâu đều không có chút manh mối hữu dụng nào, cứ như thể hắn từ trên trời rơi xuống vậy." Âu Thần Phàm sắc mặt khó coi. Trong khoảng thời gian này, đây là nguy cơ lớn nhất hắn gặp phải từ khi đến Âu thị.
Trước kia bọn họ còn có những phi vụ ngầm để bù đắp những khoản thiếu hụt này, nhưng hiện tại lại không được nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Không được thì trực tiếp g.i.ế.c!" Trong mắt Âu Chấn Thiên hiện lên sát ý âm ngoan. Nghĩ đến gã thanh niên trẻ tuổi luôn đối đầu với hắn ở hội đồng quản trị, hắn chỉ hận không thể g.i.ế.c c.h.ế.t gã ngay lập tức. Đáng giận nhất chính là những cổ đông đang chế giễu kia, thật là nuôi một đám bạch nhãn lang.
"Không được, thân phận người này còn chưa điều tra rõ, hơn nữa cổ phiếu chúng ta thả ra phân tán như vậy mà đều bị hắn gom lại được, có thể thấy thế lực phía sau hắn cũng không tầm thường." Âu Thần Phàm trực tiếp cự tuyệt. Tuy rằng hắn cũng muốn g.i.ế.c người nọ, nhưng hắn chưa đến mức mất hết lý trí giống như Âu Chấn Thiên.
Hai cha c.o.n c.uối cùng cũng không bàn ra được kế sách gì, đành quyết định tĩnh quan kỳ biến. Bất quá khoản tiền thiếu hụt này dù sao cũng phải bù vào, bằng không những cổ đông kia càng ngày càng bất mãn, cái ghế chủ tịch của hắn chỉ sợ cũng chẳng giữ được bao lâu.
"Con đi liên hệ bọn Trần Diệp. Hắc đạo thành phố S không được chẳng lẽ hắc đạo thành phố khác cũng không được? Bảo bọn chúng đi làm vài phi vụ làm ăn, nhất định phải đem tiền thiếu hụt bù vào." Âu Chấn Thiên nghiến răng nghiến lợi nói. Bọn họ Âu gia giúp Trần Diệp đ.á.n.h yểm hộ lâu như vậy, tổng phải bắt hắn bỏ chút thành ý ra chứ.
"Đã biết."
Một tuần trôi qua, trong không khí thôn Linh Khê phảng phất hương thơm trái cây. Người tới du lịch thường xuyên hỏi dân làng xem quả trên núi khi nào chín, bọn họ đã bị mùi hương này câu dẫn đến không chịu nổi rồi.
Mà những người sống ngay tại vườn quả thì thật có phúc, đặc biệt là Trần Trường Ca. Mỗi ngày hắn đều ôm Tiểu Thổ chạy loạn trên núi, chỗ này ăn chút mận, chỗ kia ăn chút đào, chơi đến vui vẻ vô cùng.
"Được rồi, hôm nay chúng ta đi đào rượu lên đi. Hôm qua đã tìm được một số người tới hái đào, còn cần một số người đi c.h.ặ.t tre. Tuy nói những loại quả khác ngâm rượu không ngon bằng nho, nhưng cũng không tệ." Tô Ngọc ném hạt đào sang một bên, vỗ vỗ tay, dẫn theo một đám thú và một đám người đi vào trong thôn.
Những người tìm được hôm qua đã tụ tập lại cùng nhau, đa số là người trong thôn. Nàng cần nhiều người, mà dân cư thôn Linh Khê vốn dĩ không nhiều, hơn nữa hiện tại việc buôn bán nhỏ của họ càng ngày càng khấm khá, cho nên số người có thể ra giúp hái đào cũng không nhiều. Bởi vậy nàng liền đăng tin tuyển dụng thêm nhân thủ trên mạng. Hôm nay hình như vừa đúng chủ nhật nên học sinh sinh viên đến cũng rất đông.
"Tam thúc, tam thẩm, đều đến đông đủ chưa ạ?" Tô Ngọc vẫy vẫy tay chào mọi người sau đó đi thẳng đến bên cạnh Tô Mộc.
"Đủ rồi, chú đã bàn bạc với họ xong. Đàn ông đi c.h.ặ.t tre, phụ nữ cùng mấy đứa nhỏ thì đi hái đào." Tô Mộc cười ha hả nói. Đào nhà Ngọc nha đầu ông cũng đã ăn qua, hương vị kia thật sự làm người ta luyến tiếc dừng miệng.
Tô Ngọc gật gật đầu nhìn về phía đám người: "Mọi người trật tự một chút. Chờ lát nữa Trần Trường Ca và Cố Hiên sẽ dẫn người hái đào đi qua đó. Còn về phần c.h.ặ.t tre cũng không cần sợ, tôi sẽ cho Tiểu Tinh Nhi bọn nó dẫn các vị vào. Tuy nhiên tôi cũng hy vọng các vị không được tự ý chạy loạn, thú dữ trong rừng nhiều không phải chuyện đùa đâu. Chỉ cần không rời khỏi phạm vi chúng tôi chỉ định thì sẽ không có việc gì. Đương nhiên hiện tại ai không muốn đi có thể rút lui, tôi cũng sẽ không miễn cưỡng mọi người."
Đám người ong ong náo loạn lên. Tô Ngọc nhìn lướt qua, những người tới c.h.ặ.t tre đều là mấy đại hán mặt đen sạm, hơn nữa ăn mặc cũng không tốt lắm, hẳn là người sống dựa vào sức lao động. Nàng nghĩ số người rời khỏi sẽ không có mấy ai.
Quả nhiên, bọn họ bàn bạc một lát sau không có một ai rời khỏi. Điều này làm Tô Ngọc có chút kinh ngạc, bất quá trong lòng vẫn rất hài lòng.