Tùy thân Không Gian Điền Viên Sơn Cư

Chương 23: Báo đen - Anh Báo



"Ngọc Ngọc ~" Mục Khải Nguyệt nhíu mày, hình như có cái gì đó đang nhìn cậu và Ngọc Ngọc thì phải.

 

"Hả? Sao thế?"

 

"Có cái gì đó."

 

"..." Ý là sao?

 

"Ở kia." Mục Khải Nguyệt chỉ tay vào một gốc cây lớn. Cậu nhìn thấy rồi, là một con mèo lớn, làm sao bây giờ, bà nội bảo mèo lớn trong rừng nguy hiểm lắm.

 

Nhìn theo hướng tay Mục Khải Nguyệt chỉ.

 

"Vãi cả chưởng!" Thấy rõ là thứ gì, Tô Ngọc kéo tay Mục Khải Nguyệt quay đầu bỏ chạy.

 

Đáng tiếc, chỉ thấy một bóng đen lướt qua, thứ đó trong nháy mắt đã chặn trước mặt họ.

 

Lần này Tô Ngọc cứng đờ người, không dám động đậy. Mẹ kiếp, ai mà bị một con báo đen nhìn chằm chằm như hổ rình mồi mà dám lộn xộn chứ, cô muốn khóc quá đi mất.

 

"Ngọc Ngọc... đừng sợ... tôi... tôi bảo vệ... Ngọc Ngọc." Thấy Tô Ngọc sợ hãi, Mục Khải Nguyệt nhắm mắt đứng chắn trước mặt Tô Ngọc. Huhu, Nguyệt Nguyệt thực ra cũng sợ lắm, nhưng cậu phải bảo vệ Ngọc Ngọc.

 

Nhìn sắc mặt trắng bệch của Mục Khải Nguyệt mà vẫn cố đứng chắn phía trước, trong lòng Tô Ngọc ấm áp vô cùng. Tên ngốc này, rõ ràng sợ hãi như vậy mà còn muốn bảo vệ cô. Lại nhớ đến vẻ mặt nghiêm túc nói sẽ bảo vệ cô, cậu ấy thực sự đang cố gắng hết sức che chở cho cô.

 

"Không sao đâu, cứ xem tình hình thế nào đã." Vỗ vỗ vai cậu, cô vòng qua Mục Khải Nguyệt đứng lên phía trước.

 

"Ngọc Ngọc." Mục Khải Nguyệt nắm c.h.ặ.t t.a.y Tô Ngọc.

 

"Không sao, nếu có nguy hiểm chúng ta sẽ vào chỗ đó, sẽ không sao đâu." Vỗ vỗ tay cậu trấn an.

 

Tô Ngọc quan sát kỹ con báo đen trước mặt. Đây là một con báo đen trưởng thành, bộ lông đen bóng, dáng người thon dài, đôi mắt màu lục hổ phách, cơ bắp cuồn cuộn mạnh mẽ. Nhìn kiểu gì cũng thấy hy vọng chạy thoát thật mong manh.

 

Con báo đen nhìn thấy Tô Ngọc cũng ngồi xuống đ.á.n.h giá cô, cái đuôi quét lá cây trên mặt đất xào xạc. Nó vốn đang nghỉ ngơi trên cây, khi thấy con người này biến ra một chậu nước thì đã để ý đến cô. Nó rất muốn biết con người này biến ra đồ vật từ đâu.

 

Lúc đó nó chỉ đứng xa quan sát, trong không khí truyền đến một mùi hương mê người, nó biết mùi hương đó tỏa ra từ chậu nước kia, lập tức khơi dậy trí tò mò của nó, nên nó đi theo suốt, và trơ mắt nhìn họ biến mất. Vì tò mò nên nó lại gần xem thử nhưng không phát hiện được gì, thế là nó nhảy lên một cái cây gần đó, định bụng canh ở đây xem sao.

 

May mà không lâu sau hai con người kia đột ngột xuất hiện trở lại, nhưng mấy con hồ ly thì không thấy đâu. Lần này trí tò mò của nó càng lớn, bèn lén đi theo sau họ, không ngờ bị tên giống con gấu kia phát hiện. Nó dứt khoát không trốn nữa, khi họ định bỏ chạy thì quyết đoán chặn đầu. Đến gần nó mới phát hiện trên người cô gái kia dường như có thứ gì đó thu hút nó, khiến nó muốn lại gần rồi lăn lộn dưới chân cô. Nhưng nhìn vẻ đề phòng của cô thì thôi vậy, nhỡ chọc giận cô lại biến mất thì không vui.

 

Tô Ngọc thấy con báo hình như không có ý tấn công, liền lấy ra một ly nước không gian đặt xuống đất, kéo Mục Khải Nguyệt vừa lùi lại vừa quan sát động tĩnh của nó.

 

Báo đen ngửi ngửi trong không khí, lại là mùi hương đó, nhưng giờ ở gần mùi hương càng nồng đậm hơn, dụ dỗ nó. Nó đứng dậy một cách tao nhã, đi kiểu mèo đến bên ly nước, nhìn Tô Ngọc bọn họ một cái rồi mới cúi đầu uống.

 

Thấy nó bắt đầu uống nước không gian, để không làm kinh động đến nó, Tô Ngọc kéo Mục Khải Nguyệt lùi ra xa từ từ, đợi cảm thấy đủ xa rồi mới co giò chạy biến.

 

"Hộc hộc... mệt c.h.ế.t chị rồi, chạy nước rút trăm mét ở thế vận hội cũng chưa từng chạy nhanh thế này. Thỏ Trắng Nhỏ anh vẫn... vẫn ổn chứ?" Tô Ngọc dựa vào gốc cây, thở hổn hển.

 

"Vẫn... vẫn ổn. Ngọc Ngọc, tại sao chúng ta phải chạy?" Mục Khải Nguyệt nhìn Tô Ngọc, chớp chớp mắt tỏ vẻ không hiểu.

 

"Đương nhiên là..." Tô Ngọc ngẩng đầu lên, tức khắc ngẩn ngơ. Thỏ Trắng Nhỏ nhà cô trông quyến rũ quá đi mất. Có lẽ do vừa chạy nhanh, khuôn mặt trắng nõn của cậu ửng hồng như thoa phấn, đôi mắt ướt át nhìn cô, cô nhìn rõ hình ảnh mình phản chiếu trong đồng t.ử cậu.

 

"Ngọc Ngọc?" Sao không nói gì thế?

 

"Khụ, đương nhiên là để trốn con báo đen kia rồi." Xấu hổ ho một tiếng. Mẹ ơi, cái này không trách cô được, ai bảo Ngọc Ngọc nhà cô quá quyến rũ cơ chứ.

 

"Con mèo lớn kia á?"

 

"Ừ... đúng, chính là con mèo lớn." Dù sao cũng đều là động vật họ mèo mà.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Nhưng mà, con mèo lớn đó vẫn luôn đi theo chúng ta mà." Mục Khải Nguyệt rối rắm, con mèo lớn đó đi theo suốt sao phải chạy nhanh thế làm gì.

 

"Cái... cái gì?" Tô Ngọc líu lưỡi, kinh ngạc nhìn Mục Khải Nguyệt. Ý là sao, vẫn luôn đi theo?

 

Quay đầu nhìn lại, quả nhiên, con báo kia đang ngồi chễm chệ bên kia nhàn nhã nhìn họ. Choáng váng, con báo kia có ý gì vậy, không tấn công họ, chỉ đi theo, không phải muốn theo họ về nhà đấy chứ? Đừng mà, mày theo về thì tao biết làm sao?

 

"Anh Báo à, chúng ta thương lượng chút nhé, rốt cuộc mày muốn thế nào, tốt xấu gì cũng cho chút gợi ý đi chứ." Tô Ngọc khóc không ra nước mắt kêu t.h.ả.m.

 

"Gâu?" Báo đen nhìn cô một cái, sau đó đi về phía cô. Mục Khải Nguyệt vội vàng giấu Tô Ngọc ra sau lưng.

 

Báo đen cũng mặc kệ cậu, đi tới rồi tao nhã ngồi xuống, l.i.ế.m l.i.ế.m móng vuốt. Haizz, mấy người này sao lại sợ nó thế nhỉ, nó có làm gì đâu.

 

Tô Ngọc quan sát, thấy con báo chỉ nhìn mình, c.ắ.n răng thu nó vào không gian. Không gian là của cô, mọi thứ bên trong đều do ý niệm của cô điều khiển, cho dù con báo đen này muốn hại người cũng phải xem cô có đồng ý hay không.

 

Con báo đen thấy thay đổi địa điểm, chỉ khựng lại một chút, rồi bình tĩnh đứng dậy bước đi tao nhã về phía con sông. Tô Ngọc tấm tắc khen lạ, thảo nào người ta bảo báo là loài động vật tao nhã, nhìn con báo đen này đi mà cô cảm giác như đang xem một quý công t.ử đi dạo vậy.

 

Thấy nó chơi vui vẻ trong nước, Tô Ngọc đi tới ho một tiếng: "Khụ, anh Báo à, nếu mày đã vào không gian của tao, thì tao nói trước nhé, không được làm hại các con vật khác giống mày ở đây, cá ở đây mày có thể ăn, còn nữa không được sang bên đầm nước kia, biết chưa?"

 

Báo đen liếc nhìn về phía đầm nước. Báo ăn cá sao? Người này có kiến thức thường thức kiểu gì vậy? Nhưng cá trong đầm kia nhìn cũng ngon đấy, người này đã không cho sang thì thôi vậy, nó cũng không muốn vì ăn mấy con cá mà bị con người này đuổi ra ngoài. Hay là bảo con người này kiếm chút gì ăn được vào đây? Nhưng biểu đạt thế nào bây giờ, báo đen tỏ vẻ khó xử. Thôi kệ, cứ tạm chấp nhận thế đã, nó gật đầu với Tô Ngọc tỏ vẻ đã hiểu.

 

Thấy nó ngoan ngoãn như vậy, Tô Ngọc đ.á.n.h bạo sờ đầu nó, thấy nó không phản đối lại gãi gãi cằm nó. Báo đen được Tô Ngọc gãi thoải mái nheo mắt lại, cổ họng phát ra tiếng rừ rừ.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

Giờ không sợ nó nữa, nhìn thế nào cũng thấy con báo đen này đẹp, trời ơi, mình thế mà lại được sờ một con báo đen to lớn hung mãnh xinh đẹp thế này, nghĩ thôi đã thấy phấn khích.

 

Mục Khải Nguyệt đứng bên cạnh thấy Tô Ngọc vuốt ve rất thoải mái, thế là cậu cũng đặt tay lên đầu báo đen.

 

Báo đen liếc cậu một cái. Thôi được rồi, miễn cưỡng cho ngươi sờ một cái vậy.

 

"Chí chí." [Con báo thối.] Đột nhiên một tiếng kêu ch.ói tai vang lên làm Tô Ngọc giật mình.

 

Báo đen liếc nhìn con hồ ly đỏ một cái, thu hồi tầm mắt tiếp tục hưởng thụ Tô Ngọc vuốt lông, thấy Tô Ngọc không động đậy liền dùng móng vuốt cào nhẹ cô một cái.

 

Tô Ngọc hoàn hồn xoa đầu nó, nhìn về phía Đỏ Thẫm: "Đỏ Thẫm à, sau này các em là hàng xóm rồi, phải yêu thương nhau nhé."

 

"Chí chí." [Ai thèm yêu thương nhau với nó, đồ không biết xấu hổ.]

 

"Gâu." [Mày cần mặt mũi làm gì, chẳng phải tao cướp đồ ăn của mày có mấy lần thôi sao? Đánh không lại tao thì trách ai?]

 

"Chí chí." Đỏ Thẫm xù lông. [Mày cướp đồ ăn của tao mà còn lý sự à?]

 

"Gâu." [Biết thế nào là cá lớn nuốt cá bé không?]

 

"..." Đỏ Thẫm tức đến dựng cả lông, đồ mặt dày.

 

Tô Ngọc nhìn con này rồi lại nhìn con kia, sao cảm giác hai đứa này có gian tình thế nhỉ.

 

"Được rồi, ai cũng không được làm hại ai. Sau này tao gọi mày là anh Báo nhé, thế nào, nghe khí thế không?"

 

Báo đen ủi ủi tay cô, tỏ vẻ đồng ý.

 

"Vậy anh Báo, các em cứ chơi ở đây nhé, chị phải ra ngoài đây. Lát nữa chị kiếm ít gà rừng vào cho các em ăn thêm."

 

Đỏ Thẫm nghe thấy Tô Ngọc muốn kiếm gà rừng vào, cũng chẳng thèm để ý đến báo đen nữa, quay sang làm nũng với Tô Ngọc. Phải biết hồ ly thích ăn gà nhất.

 

Báo đen cũng hài lòng l.i.ế.m móng vuốt, nghĩ thầm con người này cũng biết điều đấy chứ.