Trần Trường Ca nghe xong lời Tô Ngọc lập tức bỏ tay xuống: "Tôi không cần đâu, đã khỏe rồi." Hắn không muốn ngồi lên đó đâu, nhỡ không cẩn thận biến thành đồ ăn thì làm sao.
"Tôi... tôi cũng không cần." Cậu lính tên Lê run rẩy nói. Cô nương này làm việc sao mà kinh hãi thế.
"Không được, chúng ta phải tranh thủ thời gian." Tô Ngọc trực tiếp lờ đi.
Sau một hồi lâu cò kè mặc cả, con đại xà cuối cùng cũng đồng ý. Vì thế Lê, dưới ánh mắt vô cùng đồng cảm của đồng đội, bị ném lên thân rắn, cộng thêm một Cô Tô Dực đang hôn mê bất tỉnh.
Hoàn cảnh nơi này đại xà rất quen thuộc, người dẫn đường trực tiếp đổi thành nó, tốc độ tiến lên cũng nhanh hơn không ít.
Trên đường đi, Cô Tô Dực tỉnh lại một lần, cảm giác mình đang di chuyển: "Ưm... sao lại lắc lư thế này?"
"Hi..." Cậu lính tên Lê ngồi phía sau với biểu cảm vặn vẹo như sắp khóc chào hỏi Cô Tô Dực, sau đó 'hảo tâm' chỉ chỉ chỗ hắn đang ngồi cùng con rắn đang di chuyển.
"A!!!" Cô Tô Dực nhìn rõ ràng xong liền hoảng sợ hét toáng lên, sau đó lại vinh quang ngất xỉu.
Lê kịp thời đỡ lấy cậu ta, trong lòng gào thét: Tại sao tôi không ngất? Tại sao?
Những người đi phía sau cũng nghe thấy tiếng kêu t.h.ả.m thiết kinh người này, bọn họ trong lòng thắp nến cho Cô Tô Dực, đứa nhỏ này phỏng chừng sẽ có bóng ma tâm lý mất.
Tô Ngọc thì lại rất nghi hoặc, ở nhà Cô Tô Dực nhìn thấy Tướng Quân cũng đâu có phản ứng lớn như vậy.
Rốt cuộc cũng ra khỏi đầm lầy. Lê chân mềm nhũn lăn từ trên người đại xà xuống, sau đó vừa lăn vừa bò chạy về phía đội ngũ. Tô Ngọc cho người bế Cô Tô Dực xuống, chính mình cũng thực hiện lời hứa đưa cho nó mười mấy quả thú quả, ngọc linh quả và các loại quả khác.
"Chuột này, tên này lại ăn chay sao?" Tào Hổ trố mắt há hốc mồm, có chút vỡ mộng nhìn con rắn vui vẻ vây quanh đống trái cây Tô Ngọc đưa cho.
"Thú ở thôn Linh Khê đúng là rất thích mấy loại quả này, chắc là do quả thôi." Ngô Hạo ở thôn Linh Khê nhìn quen cảnh Báo Ca bọn nó thỉnh thoảng lại lôi mấy quả ra gặm, cho nên cũng không cảm thấy kỳ quái lắm.
Giải quyết xong vấn đề đại xà, bọn họ lại tiếp tục lên đường. Hiện tại mặc kệ là người của Mục Khải Chiến hay Nam Tư Bạch, nhìn Tô Ngọc bằng ánh mắt quả thực không thể sùng bái hơn. Cư nhiên đơn giản như vậy liền thu phục được con rắn khổng lồ như thế, giống như nằm mơ vậy.
Vừa ra khỏi đầm lầy không bao lâu, nhóm Báo Ca liền tìm tới chỗ Tô Ngọc. Cô ôm mấy tên nhóc này xoa nắn một trận, đem bùn đất trên tay mình bôi hết lên người chúng nó...
Đi tới ngọn núi phía sau hang động, nhưng nơi này rõ ràng đã tăng thêm nhân thủ, cả nhóm người và thú đều ẩn thân ở nơi khá xa.
"Báo Ca, anh và Nam Tư Bạch đi giải quyết những kẻ này." Mục Khải Chiến cầm ống nhòm quan sát một lát rồi nói. Anh và Nam Tư Bạch thân thủ tốt, Báo Ca trong đám thú có ưu thế lớn nhất là hòa mình vào bóng đêm sẽ không dễ bị phát hiện.
Hai người một thú vừa đi không bao xa liền hoàn toàn khuất dạng. Cho dù đám người canh gác sơn động có cảnh giác đến đâu cũng hoàn toàn không phát hiện ra có người đang tới gần.
"Xoẹt..." Lặng yên không một tiếng động đi tới phía sau bọn chúng, con d.a.o xương lóe lên ánh lạnh trong tay Mục Khải Chiến nhẹ nhàng lướt qua cổ một tên, hoàn toàn không dính chút m.á.u. Trong vài nhịp thở ngắn ngủi, tên đó vẫn chỉ đứng thẳng đờ ra.
"Phụt..." Máu tươi phun ra xối xả, đầu tên đó đã rơi xuống đất. Mục Khải Chiến nhìn con d.a.o xương trong tay, trong mắt hiện lên vẻ hưng phấn. Từ khi lấy lại con d.a.o này, anh vẫn luôn chưa từng dùng qua, không ngờ lần đầu tiên dùng liền cho anh kinh hỉ lớn như vậy.
Vừa rồi anh chỉ nhẹ nhàng cứa một cái, thậm chí nhẹ đến mức anh còn tưởng mình c.h.é.m hụt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đè nén sự kích động trong lòng, anh rất nhanh chuyển sang mục tiêu tiếp theo. Nam Tư Bạch cũng liếc thấy thanh d.a.o trong tay Mục Khải Chiến, trong mắt hiếm thấy hiện lên một tia hâm mộ. Bất quá anh rất nhanh thu hồi tâm thần, con d.a.o bạc nhỏ trong tay như có sự sống, thân ảnh lướt qua, kẻ địch còn đang giữ nguyên vẻ mặt mê mang liền ngã xuống.
Báo Ca thì đơn giản thô bạo hơn nhiều. Một móng vuốt giáng xuống, vài vết thương sâu tận xương như bị d.a.o c.h.é.m mạnh liền xuất hiện. Kẻ đó từ lúc nhìn thấy Báo Ca sợ đến mắt muốn nứt ra cho đến khi c.h.ế.t, ngay cả một tiếng kêu cũng chưa kịp phát ra.
Bên phía sơn động này biến thành bãi Tu La. Mà bên kia, sau khi phái đi vài nhóm người đều không phát hiện có kẻ xâm nhập, gã đàn ông mặt đầy dữ tợn mất kiên nhẫn: "Đại ca, tôi thấy là thằng nhãi kia quá nghi thần nghi quỷ thôi, không phải chỉ là hai con cáo sao? Rừng rậm này có đầy."
Âu Thần Phàm có chút nôn nóng. Hắn có cảm giác hai con cáo kia tuyệt đối là của Tô Ngọc, đâu ra sự trùng hợp như vậy. "Anh Diệp, trừ những chỗ anh đã lục soát, còn chỗ nào khác có thể tiến vào không?"
"Đâu còn chỗ nào nữa, cậu tưởng bọn tôi lúc trước chọn nơi này là vì cái gì..."
"Thôi được rồi." Gã đàn ông mặt đầy dữ tợn vừa lên tiếng thì giọng đặc biệt to, nhưng Trần Diệp vừa cất lời hắn cũng không dám ho he nữa, chỉ hung tợn trừng mắt nhìn Âu Thần Phàm.
Trần Diệp nheo mắt: "Nói thì đúng là còn một chỗ, bất quá nơi đó hẳn là không có khả năng. Đó là một vùng đầm lầy, bên trong còn có khí độc nguy hiểm."
Hắn trời sinh tính đa nghi, cho dù lời Âu Thần Phàm nói chỉ có chút manh mối hắn cũng phải đi điều tra một phen mới yên tâm.
Nghe được lời hắn nói, Âu Thần Phàm cũng rất muốn tin là mình đa nghi, nhưng nỗi bất an trong lòng lại càng ngày càng mãnh liệt.
"Đoàng đoàng..."
Vốn dĩ định từ bỏ tìm kiếm gọi người trở về, tiếng s.ú.n.g thình lình xảy ra làm tất cả mọi người cảnh giác cao độ.
"Chuyện gì vậy? Tiếng s.ú.n.g ở đâu?" Gã mặt sẹo hét lớn một tiếng.
"Gào..."
Nghe thấy tiếng thú gầm, sắc mặt Âu Thần Phàm trắng bệch. Điều hắn lo lắng vẫn là tới rồi. Dưới màn đêm, biểu tình hắn vặn vẹo dữ tợn, trong miệng phát ra tiếng gào rống oán độc: "Là cô ta, nhất định là cô ta! Tại sao cô ta mãi vẫn không c.h.ế.t!"
Hắn đã dùng bao nhiêu thủ đoạn, thế nhưng người phụ nữ này lại chẳng hề hấn gì, ngược lại còn g.i.ế.c c.h.ế.t những người hắn phái đi. Âu gia suy sụp đều là bắt đầu từ khi người phụ nữ này tham gia vào.
Hắn cũng chẳng nghĩ lại, nếu người Âu gia không trêu chọc Tô Ngọc, cô mới chẳng rảnh rỗi mà đi tìm Âu gia gây phiền toái.
"Cho anh em chuẩn bị sẵn sàng." Trần Diệp vẫn rất bình tĩnh phân phó. Đối với dã thú hắn không cảm thấy đáng sợ lắm, rốt cuộc bọn họ cũng làm nghề buôn lậu động vật hoang dã, loại thú dữ nào mà chưa từng thấy qua.
Chờ nhóm Mục Khải Chiến giải quyết xong đám người canh gác, đi vào trong hang động, Tô Ngọc nhìn cảnh tượng bên trong mà đỏ cả mắt.
Một bên là những chiếc l.ồ.ng sắt nhốt các loại động vật đang thoi thóp, có những con thú nhỏ đã bị đ.á.n.h c.h.ế.t vứt tùy tiện trong góc. Một tấm ván gỗ m.á.u tươi đầm đìa dùng để xẻ thịt động vật hoang dã.
Bên kia, một số phụ nữ và trẻ em bị xích sắt khóa tay chân. Phụ nữ trên người không mặc quần áo, làn da vốn dĩ trắng trẻo giờ đây lại khô gầy vàng vọt, chằng chịt những vết thâm tím. Các cô đều tinh thần hoảng hốt, cuộn tròn thân thể thành một đoàn, cố gắng giảm bớt sự tồn tại của mình.
Đám đàn ông theo bản năng quay đầu đi, nhưng sự phẫn nộ trên mặt làm cho đôi mắt họ đỏ ngầu.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.