Tùy thân Không Gian Điền Viên Sơn Cư

Chương 236: Cự xà trợ giúp



Bất luận là Tô Ngọc hay người của đối phương đều trợn tròn mắt kinh ngạc.

 

Tô Ngọc thầm nghĩ: "Vãi chưởng, tên kia sức lực thế mà lại lớn như vậy." Người của đối phương hiển nhiên cũng bị móng vuốt sắc bén khác thường của Báo Ca làm cho kinh hãi.

 

Một người một báo vừa tách ra lại lao vào đấu tiếp. Tên kia đã g.i.ế.c đỏ cả mắt, vung đại đao c.h.é.m loạn xạ. Báo Ca học khôn, không đối đầu trực diện với hắn mà vờn như mèo vờn chuột. Hắn c.h.é.m tới thì Báo Ca lập tức né tránh, nhưng sẽ chạy vòng quanh và thỉnh thoảng quất cho hắn một đuôi.

 

"Ngao ô..." Tiểu Tinh Nhi đã c.ắ.n c.h.ế.t không ít người, hiện tại môi trên của nó hếch lên, lộ ra hàm răng trắng ởn dính m.á.u, bộ dáng hung ác khiến người ta thót tim.

 

Đánh đến cuối cùng, người của hai bên đều hỗn chiến thành một đoàn. Tô Ngọc xoay người tước s.ú.n.g của một kẻ gần nhất, sau đó tung một cước quét ngã hắn. Tuy nhiên tên này hiển nhiên cũng không phải dạng vừa, hắn đỡ được cú đá rồi hung hăng đ.á.n.h trả.

 

Mục Khải Chiến và Nam Tư Bạch đối phó nhẹ nhàng hơn một chút. Mục Khải Chiến phối hợp cùng Hoa Tuân, đao kiếm một đen một đỏ trong tay hai người như có sinh mệnh. Phàm là nơi bọn họ đi qua, kẻ địch không cụt tay cụt chân thì cũng đứt cổ...

 

Khiến Tô Ngọc bất ngờ nhất chính là Cô Tô Dực. Ngoại trừ lần nhận nhiệm vụ ám sát cô và thả khói độc vào phòng, những lúc còn lại cậu ta đều mang bộ dáng ngoan ngoãn, thậm chí đôi khi còn đặc biệt hay xấu hổ.

 

Nhưng hiện tại thì sao? Vừa bắt đầu g.i.ế.c người, cậu ta như hoàn toàn biến thành một người khác. Vẫn là gương mặt đó, nhưng cả người toát ra sát khí lạnh thấu xương khiến người khác không dám nhìn thẳng.

 

"Dừng tay!" Trần Diệp gầm lên như một con dã thú. Một tay hắn tóm c.h.ặ.t lấy Tiểu Bạch đang không ngừng giãy giụa, tay kia cầm s.ú.n.g dí vào đầu nó.

 

Trái tim Tô Ngọc thắt lại, đầu óc trống rỗng trong giây lát. Nén sự lo lắng trong lòng xuống, hiện trường tức khắc yên tĩnh lại.

 

"Chi chi..." Tiểu Bạch giãy giụa muốn c.ắ.n Trần Diệp, nhưng ngay sau đó đã bị hắn bóp cổ xách lên.

 

"Muốn cái mạng nhỏ của con vật này thì thả bọn tao ra, bằng không tao sẽ kéo nó chôn cùng." Trần Diệp điên cuồng nhìn bọn họ, bàn tay đang tóm Tiểu Bạch càng siết c.h.ặ.t hơn.

 

"Chi chi..." Tiểu Hồng gấp đến đỏ cả mắt. Đám thú nhìn Trần Diệp bằng ánh mắt như thể sắp phát điên bất cứ lúc nào.

 

Nhưng Trần Diệp lại cao hứng cười lớn: "Ha ha ha... Căng thẳng sao? Sợ hãi sao? Thế là đúng rồi, tao nếu có c.h.ế.t cũng phải khiến chúng mày sống không yên ổn."

 

"Đừng!" Tô Ngọc run rẩy kêu lên. "Đừng, bọn tôi không động đậy nữa, anh đừng làm hại nó."

 

"Ha hả, không ngờ các người lại để ý con súc sinh nhỏ này đến thế. Mục Khải Chiến, Nam Tư Bạch, chỉ cần các người đáp ứng tao một vài điều kiện, tao sẽ thả nó, nếu không thì..." Những lời còn lại hắn không nói, nhưng ai cũng hiểu ý hắn muốn biểu đạt là gì.

 

"Điều kiện gì?" Mục Khải Chiến lạnh lùng nhìn hắn, tay nắm c.h.ặ.t thành quyền, gân xanh nổi lên.

 

"Ha hả, rất đơn giản, thả bọn tao ra, hơn nữa phải sắp xếp một chiếc trực thăng cho bọn tao."

 

"Sếp!" Đám người Ngô Hạo, Tào Hổ nhìn Mục Khải Chiến, trong mắt lộ vẻ không cam lòng. Bọn họ vất vả lắm mới tìm được đám người này, hiện tại lại phải thất bại trong gang tấc. Nhưng họ cũng không muốn con cáo nhỏ c.h.ế.t, rốt cuộc tìm được đám người này cũng là nhờ công lao của mấy con thú nhỏ đó.

 

Mục Khải Chiến không nói gì. Tô Ngọc lo lắng nhìn Tiểu Bạch đã bắt đầu ủ rũ. Hai bên đều giương s.ú.n.g cảnh giác lẫn nhau.

 

"Meo ~" Tiểu Nhu Mễ nhẹ nhàng kêu một tiếng bên tai Tô Ngọc, đôi mắt nhìn chằm chằm vào khu rừng tối đen.

 

Tô Ngọc không có tâm trí để ý đến nó, nhưng Tiểu Nhu Mễ cứ vỗ vai cô, ra hiệu cho Tô Ngọc nhìn về một hướng. Vì nhóm Trần Diệp đang căng thẳng giằng co nên không phát hiện ra động tác nhỏ bên này.

 

Tô Ngọc ngẩng đầu nhìn lại, sau đó chạm phải một đôi mắt to lạnh băng. Nhưng lúc này, Tô Ngọc lại cảm thấy như thắp lên hy vọng.

 

Không sai, là con cự xà kia. Nó ăn mấy quả Tô Ngọc cho vài miếng là hết, cảm thấy chưa đã thèm nên đã lần theo hơi thở nhóm Tô Ngọc để lại mà đuổi theo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Chờ lúc nó tới nơi thì ở đây đã bắt đầu hỗn chiến, không biết xảy ra chuyện gì nên nó cứ quấn quanh một cái cây lớn quan sát tình hình.

 

Tô Ngọc lặng lẽ thì thầm vài câu vào tai Tiểu Nhu Mễ, sau đó Tiểu Nhu Mễ nhân lúc mọi người không chú ý liền biến mất.

 

Có cách đối phó, Tô Ngọc dần dần bình tĩnh lại: "Được, chúng tôi có thể đồng ý với anh."

 

Tô Ngọc bước lên trước hai bước nhìn Trần Diệp, nhân lúc ánh mắt mọi người đều tập trung vào mình, tay cô ra dấu sau lưng vài cái. Loại thủ thế này là do Mục Khải Chiến dạy bọn họ, không ngờ hiện tại lại có lúc dùng tới.

 

Mục Khải Chiến và Hoa Tuân đều nhìn thấy, bất động thanh sắc dời tầm mắt đi chỗ khác. "Có thể, bất quá muốn không kinh động đến quân đội thì tôi cần thời gian để liên hệ."

 

"Mày tốt nhất đừng giở trò gì." Trần Diệp nheo mắt.

 

Tô Ngọc liếc mắt nhìn về phía cự xà, chắc là đã thương lượng xong với Tiểu Nhu Mễ, nó bắt đầu di chuyển. Tim Tô Ngọc như nhảy lên tận họng, cô sợ tiếng động khi cự xà di chuyển quá lớn sẽ khiến bọn chúng chú ý.

 

Cũng may thân thể cự xà tuy khổng lồ nhưng nó không đi dưới đất mà bò lên cây lớn, trườn sang cái cây gần đó, hơn nữa không phát ra tiếng động gì. Trái tim Tô Ngọc tức khắc hạ xuống.

 

Mãi cho đến khi cự xà vòng ra sau lưng bọn chúng, ngoại trừ những người bên phía Tô Ngọc đang đối diện với nó, nhóm người Trần Diệp hoàn toàn không nhận ra điều gì.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

Trong mắt Mục Khải Chiến và Nam Tư Bạch hiện lên vẻ kinh ngạc, nhưng hai gương mặt lạnh tanh vẫn làm như không có chuyện gì xảy ra. Những người khác cũng may là đã từng gặp qua nó nên nỗ lực nín nhịn, không để đối phương phát hiện ra sự khác thường trên nét mặt.

 

Chỉ có Cô Tô Dực mặt trắng bệch, nhưng đã được Tiểu Tinh Nhi nghiêng người che khuất.

 

Tiếng xé gió truyền đến. Đám người Trần Diệp còn chưa kịp phản ứng, chỉ cảm thấy ngũ tạng lục phủ của mình đã lệch vị trí, ngay sau đó liền nằm rạp trên mặt đất, cả người đầy m.á.u run rẩy.

 

Cự xà khống chế phương hướng và lực đạo rất tốt. Khi Tiểu Bạch bị hất văng lên không trung, nó vươn cái đuôi ra cuốn lấy.

 

Tô Ngọc vội vàng chạy tới gỡ cái đuôi của nó ra. Tiểu Bạch ủ rũ, cô đỏ hoe mắt cẩn thận ôm nó lên.

 

"Tiểu Bạch ngoan, không sao rồi!" Tay cô run run lấy nước không gian từ trong không gian ra cho nó uống, lại lấy thêm Ngọc Linh Quả bóp nát trong tay, nhỏ nước ép cho nó từ từ uống.

 

"Chi chi..." Tiểu Hồng nhảy lên vai Tô Ngọc, không dám quấy rầy cô nên chỉ đành mắt trông mong nhìn Tiểu Bạch. Cha mẹ chúng thì canh giữ ngay bên cạnh Tô Ngọc.

 

Chờ hô hấp của Tiểu Bạch dần ổn định lại, Tô Ngọc nhẹ nhàng thở ra một hơi, đưa tay xoa đầu Tiểu Hồng: "Không sao rồi."

 

"Chi chi..." Mắt Tiểu Hồng ngập nước. Tô Ngọc sửng sốt, tên nhóc này thế mà lại khóc.

 

"Ngoan, đừng khóc." An ủi mấy con thú đang lo lắng một lát, Tô Ngọc lúc này mới nhìn về phía đại xà: "Cảm ơn mày, nhưng số quả đã hứa chắc phải lần sau mới đưa được rồi."

 

Số quả trong túi đã ăn hết, cô không thể lấy ra thêm nhiều như vậy được, nếu không sẽ bị lộ tẩy.

 

Mấy tên bị đuôi rắn của cự xà quét trúng đã bị gãy xương dập nát, hơn nữa nội tạng e là cũng chẳng còn nguyên vẹn.

 

Trần Diệp và gã đàn ông trung niên nằm rạp trên mặt đất hộc m.á.u, đầu vẫn không cam lòng ngẩng lên nhìn chằm chằm cự xà.

 

Tô Ngọc ôm Tiểu Bạch, đi tới đạp một cước lên bàn tay vừa bóp cổ Tiểu Bạch của hắn, trong mắt lạnh lẽo như băng.