Cự xà đen chỉ nằm bên rìa bãi cỏ, mà trên bãi cỏ, những con thú khác cũng đang nằm nhắm mắt nghỉ ngơi. Xem ra không chỉ cô mệt, mà đám thú này cũng mệt rồi.
Nhìn dáng vẻ chúng chung sống ở đây khá vui vẻ, Tô Ngọc thầm nghĩ, rồi kéo tay Mục Khải Nguyệt đi tới.
Có lẽ vì có thú lạ mới tới nên nếu không có Tô Ngọc, mấy ông già trong nhà không dám mạo hiểm qua bên này. Cho nên hiện tại nơi này ngoài đám thú ra thì không có ai khác, ngay cả Trần Trường Ca và Cô Tô Dực cũng không biết chạy đi đâu rồi.
"Ngao?" Nghe thấy động tĩnh, mấy con thú đều cảnh giác ngẩng đầu lên. Đây là bản năng cảnh giác được rèn luyện qua năm tháng sống nơi hoang dã. Bất quá khi nhìn thấy là ai, chúng đều vui vẻ vẫy đuôi, đứng dậy đi tới.
Giống như những chú mèo lớn, chúng vây quanh dụi dụi vào eo Tô Ngọc. Tô Ngọc vươn tay sờ sờ chúng, trong cổ họng chúng liền phát ra tiếng gừ gừ thoải mái, thậm chí còn nằm ngửa ra đất phơi cái bụng mềm mại, dùng móng vuốt khều khều tay Tô Ngọc đòi gãi ngứa.
"Tê tê..." Lưỡi rắn dài của đại xà thè ra rồi thụt vào rất nhanh, nó dần dần di chuyển thân thể.
Hai con thiên nga trong nước hoảng hốt chạy trốn. Tuy biết nó sẽ không ăn thịt mình, nhưng trong lòng vẫn không kìm được nỗi sợ hãi a!
"Đại xà, mày có gặp Tướng Quân nhà tao chưa? Nó chỉ nhỏ hơn mày một chút thôi, ha ha, hai đứa mày có thể làm anh em đấy." Tuy rằng cô cũng không biết nó là đực hay cái.
"Tê tê..." Cự xà nghiêng nghiêng đầu, tỏ vẻ không biết Tô Ngọc đang nói đến ai. Nó vừa mới chạy xuống sông tắm rửa, vốn dĩ định bò vào cái nhà kia nhưng con báo và con sói kia nói hiện tại không được vào.
"Tiểu Nguyệt Nha, vết thương của mày còn đau không? Hắc Phong đâu?" Tô Ngọc gỡ mấy cục bông trang sức trên người xuống, sau đó đi kiểm tra vết thương cho chúng.
"Gâu gâu..." Tiểu Nguyệt Nha thè lưỡi, cái đầu to cọ cọ vào người Tô Ngọc.
"Xem ra là không sao rồi. Tiểu Bạch đâu, nó thế nào rồi?" Cô nhìn một vòng cũng chưa thấy Tiểu Hồng và Tiểu Bạch.
"Tỷ tỷ, Tiểu Bạch về nhà cây rồi, Tiểu Hồng đang chăm sóc nó." Tiểu Thải bay đến đậu cái m.ô.n.g lên vai Tô Ngọc giải đáp thắc mắc. "Yên tâm đi, mọi người đều ổn cả. Tiểu Nguyệt Nha da dày thịt béo, sớm đã bắt đầu tung tăng nhảy nhót rồi. Nếu không phải vợ nó ngăn lại, có khi nó còn chạy vào rừng dạo một vòng rồi ấy chứ."
"Gâu gâu..." Tiểu Nguyệt Nha bất mãn nhe răng với nó. Con chim này đúng là mồm ch.ó không mọc được ngà voi.
"Những người đi cùng chúng ta về đâu rồi?" Tô Ngọc cười cười, tay nhéo tai Tiểu Nguyệt Nha.
"Bị chú Ngô Hạo mang sang ngọn núi bên kia chơi rồi. Chú ấy còn trộm hai vò rượu, bị anh Cố Hiên và anh Hoắc Vũ đuổi g.i.ế.c, bất quá hai tên đó quá thiếu rèn luyện, đuổi theo không bao lâu liền chạy không nổi nữa. Hừ hừ, thôn Linh Khê của chúng ta chính là làm người ta lưu luyến quên về. Mấy người kia hâm mộ chú Ngô Hạo lắm, đều muốn ở lại. Nhưng mà nằm mơ đi, trong nhà không có chỗ cho họ ở, trong thôn cũng không có." Tiểu Thải kiêu ngạo hừ hừ, nâng cái cằm nọng ngấn mỡ của nó lên, tuy rằng nó có cằm hay không cũng chẳng khác gì nhau.
Tô Ngọc buồn cười chọc chọc cái thân hình béo ú của nó, trêu chọc nói: "Chị nói này Tiểu Thải, em đây là lại béo lên rồi phải không! Khai mau, bao lâu rồi không tập luyện?"
"Ngao... Mới không có, Tiểu Thải ngày nào cũng tập bay mà." Bất quá độ tin cậy của lời này lại không cao lắm.
"Xùy..." Bạch Nhị phun mũi, phát ra một tiếng cười khinh bỉ. Tiểu Kim cõng Nhỏ Nhỏ ngồi trên lưng Sao Trời trợn trắng mắt.
"Mày có làm mất mặt loài chim không hả? Vừa bay ra khỏi tổ liền không phải đậu lên người này thì đậu lên người kia đòi đi nhờ, ăn rồi ngủ không béo mới là lạ." Hồng Cô dùng cánh che mặt, nó cũng bội phục độ lười biếng của Tiểu Thải.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Đâu có..." Tiểu Thải ủy khuất chọc chọc hai cái cánh vào nhau.
"Được rồi, ngày mai bắt đầu tự mình tập luyện đi. Hồng Cô em giám sát, tên này phải đ.á.n.h mới được, dù sao da cũng dày rồi." Tô Ngọc buồn cười, sau đó tóm lấy nó ném lên không trung: "Bay đi chim nhỏ phẫn nộ!"
"A!! Tỷ tỷ chị cư nhiên đ.á.n.h lén!"
"Bõm..." Thân hình béo ú của Tiểu Thải rơi xuống nước. Tiểu Nguyệt Nha và Bạch Nhị vui sướng chạy theo xem kịch vui.
Tô Ngọc nắm tay Mục Khải Nguyệt đi vào rừng đào. Công nhân được thuê hiện tại đang hái các loại trái cây khác trên núi, đào ở đây còn có thể để thêm hai ngày nữa. Xa xa nhìn thấy thấp thoáng bóng mấy con khỉ đang nhảy nhót trên cây.
Những con khỉ này từ khi không sợ người nữa, dường như đặc biệt thích chỗ náo nhiệt, thường xuyên chạy ra ngoài chơi cùng du khách. Hiện tại thì đặc biệt thích nhảy nhót chơi đùa cùng công nhân hái quả, có đôi khi còn giúp họ hái một ít, những người làm thuê cũng rất thích lũ khỉ con này.
Rừng đào vì sau mùa hoa đào không cho người vào, nên cỏ xanh bên trong mọc tốt nhất. Nai Con và Mẫu Giáo Bé, cũng chính là con hươu cái đi cùng nó về, thích nhất là vào trong này. Hiện tại lại có thêm một con linh dương.
Con linh dương này là con đực, sừng của nó rất dài, khoảng hơn mười centimet, uốn cong về phía sau. Đoạn giữa hai chiếc sừng đột nhiên cong vào sát nhau, sau đó lại vểnh ra ngoài.
Nó thấy Tô Ngọc tới, chớp chớp mắt, sau đó bỏ mặc con thỏ trắng mà nó đang nghiên cứu, bước những bước chân dài ưu nhã đi tới.
Tô Ngọc vốn đang ngạc nhiên sao trong này lại có thỏ, thấy nó đi tới liền vươn tay sờ sờ cặp sừng dài. Sừng của nó không trơn nhẵn mà có những đường vân xoắn ốc.
"Sừng của mày đẹp thật đấy, lại còn dài như vậy, Nai Con cũng chưa dài bằng mày." Tô Ngọc cảm thấy sừng Nai Con và sừng linh dương này đều đẹp như nhau, mỗi con một vẻ.
"Mee ~" Phảng phất như đang đáp lại lời Tô Ngọc.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
"Con thỏ này ở đâu chui ra vậy?" Con thỏ vừa rồi còn ở cách đó không xa thế mà chẳng sợ người chút nào, nhảy tưng tưng lại gần. Hai chân trước của nó còn ôm một quả đào bị gặm dở đứng thẳng lên, nhìn Tô Ngọc, còn đưa quả đào về phía trước, trong miệng phát ra tiếng "bộp bộp".
"Cho tao à?" Tô Ngọc không chắc chắn chỉ vào mình.
Con thỏ trắng gật đầu, ôm quả đào đi thẳng bằng hai chân đến gần cô hơn, sau đó đặt quả đào xuống đất, dùng một tay chọc chọc chân Tô Ngọc, rồi lại chỉ chỉ quả đào. Bất quá lúc này Tô Ngọc nhìn thấy sự không nỡ trong mắt nó.
Tô Ngọc có chút kinh ngạc. Cô chưa từng thấy động vật nhỏ nào có linh tính như vậy. Tuy rằng động vật nhỏ trong rừng rậm đều rất thông minh, nhưng đó là bản năng tìm lợi tránh hại, nhìn thấy Tô Ngọc cũng sẽ tự giác muốn đến gần, nhưng lại không có con nào linh động có thần như con này.
"Tiểu gia hỏa, mày từ đâu chui ra thế, đây là muốn thành tinh rồi à?" Cử chỉ hành động này y hệt con người.
Tô Ngọc bế nó lên, thỏ trắng cũng không giãy giụa, thậm chí còn ôm lấy tay Tô Ngọc, vẻ mặt hưởng thụ cọ cọ.
Con thỏ trắng này cũng không hẳn toàn màu trắng, tứ chi từ bàn chân đến khớp xương lại có một vòng lông đỏ rực, giống như đang đi bốn chiếc giày nhỏ vậy. Đôi mắt chiếm nửa khuôn mặt, như hai quả nho tím, đôi tai vừa dài vừa to rủ ra sau lưng. Mặt bụ bẫm, lông trên người rất xù, phía sau còn có một cái đuôi nhỏ không ngừng lúc lắc.
"Trời ơi, mày rốt cuộc là giống gì vậy, đáng yêu quá đi mất!" Cho dù trong nhà có rất nhiều thú cưng đáng yêu, nhưng cô vẫn bị tiểu gia hỏa này làm cho kinh ngạc, đặc biệt là đôi mắt to ngây thơ kia.