Tùy thân Không Gian Điền Viên Sơn Cư

Chương 245: Đặt tên



"Ngao..." Chờ tay hắn vươn tới, con thỏ không do dự c.ắ.n một cái, sau đó vội vàng nhả ra, còn rất nhân tính hóa nghiêng đầu "phì phì phì", bộ dạng muốn bao nhiêu ghét bỏ có bấy nhiêu ghét bỏ.

 

"Ái chà ~ Vãi chưởng, tao còn chưa kêu đau đâu mà mày đã dám ghét bỏ tao à?" Cố Hiên không thể tin nổi chỉ vào nó, tiểu gia hỏa này cũng quá đáng ghét rồi.

 

"Bộp bộp..." Con thỏ một chân đạp lên quả đào, đứng thẳng người chống nạnh trừng mắt nhìn hắn, đừng nói chứ trông cũng có khí thế ra phết.

 

Những người khác nhìn mà tấm tắc lạ kỳ: "Động tác của tiểu gia hỏa này cũng quá giống người đi, kiếm đâu ra thế?"

 

"Ở ngay rừng đào, cháu cũng không biết nó từ đâu chui ra, tóm lại là rất kỳ quái." Tô Ngọc kéo kéo hai cái tai dài rủ xuống phía sau của nó, trông như hai cái b.í.m tóc vậy.

 

Trận chiến này kéo dài hai tiếng đồng hồ, cuối cùng kết thúc khi trời hoàn toàn tối đen. Kẻ thua cuộc là Tướng Quân. Theo Tô Ngọc thấy thì kết quả này cũng không bất ngờ, con hắc xà kia vốn to hơn Tướng Quân một chút, hơn nữa tính cách Tướng Quân lại hiền lành hơn. Núi rừng thôn Linh Khê tuy nhiều thú dữ, nhưng thức ăn cũng phong phú, Tướng Quân không tốn bao nhiêu sức lực là có thể bắt được con mồi.

 

Nhưng hắc xà thì khác, khu rừng nơi nó sống cạnh tranh khốc liệt hơn nhiều. Không chỉ phải cạnh tranh với mãnh thú trong rừng mà còn phải cẩn thận tránh né con người, cho nên kinh nghiệm chiến đấu của nó phong phú hơn Tướng Quân.

 

Tướng Quân thua trận có chút ủ rũ nằm bò bên bờ sông. Hắc xà dùng đuôi chọc chọc nó, trong mắt hiện lên vẻ vui sướng. Tuy rằng đ.á.n.h nhau một trận, nhưng nó vẫn cảm thấy vui vì tìm được một người bạn giống mình.

 

"Bốp..." Tướng Quân hất văng đuôi nó ra. Hắc xà cũng không giận, tiếp tục chọc, sau đó lại bị hất ra, cuối cùng Tướng Quân phiền quá nên mặc kệ nó.

 

Tô Ngọc thấy chúng đ.á.n.h xong liền đi tới. Nước sông bị chúng làm b.ắ.n lên bờ không ít, cỏ ướt sũng.

 

Tướng Quân tủi thân nhìn Tô Ngọc, hơi ngẩng đầu bò về phía cô, quấn lấy cô. Cái đầu rắn to lớn nhẹ nhàng đặt lên vai cô cọ cọ, đôi mắt tràn đầy ủy khuất cầu an ủi.

 

Tô Ngọc vuốt ve đầu nó: "Được rồi, em xem nó to hơn em một chút, chắc chắn là con rắn già sống lâu hơn em rồi. Em đừng so đo với nó, chờ nó già đến mức không cử động nổi nữa thì em có thể đ.á.n.h bại nó thôi."

 

Hắc xà vốn đang chậm rãi bò theo sau Tướng Quân nghe vậy thì khựng lại, có chút u oán thè lưỡi rắn. Nó già sao? So với con rắn kia cũng đâu có lớn hơn bao nhiêu đâu chứ.

 

"Về sau đều là người một nhà, hai đứa đừng có đ.á.n.h nhau nữa, động tĩnh lớn quá đấy." Cũng may tuy rằng vừa rồi hai tên này đ.á.n.h nhau làm mặt đất rung chuyển khá mạnh, nhưng tiếng động phát ra thật sự không quá lớn, hơn nữa trời cũng đã muộn nên không thu hút sự chú ý của du khách bên ngoài.

 

Sư t.ử đã quen sống trên thảo nguyên nên không chạy vào sân sau mà chỉ khi nào khát nước mới vào uống nước hồ sen pha nước không gian. Những lúc khác chúng vẫn thích hoạt động ở bãi cỏ bên ngoài hơn. Con linh miêu Xá Lợi cũng vậy, thích lười biếng nằm trên cỏ hoặc tảng đá phơi nắng. Hai con báo tuyết thì tùy tiện tìm cái cây nào đó là có thể nghỉ ngơi. Còn ba con hạc trắng, chúng làm hàng xóm với hồ ly, bắt đầu xây tổ trên cây đào cổ thụ trong sân.

 

Đám thú mới đến rất nhanh đã thích nghi với cuộc sống nơi đây. Tô Ngọc cũng từng hỏi xem chúng có muốn về nơi ở cũ không, chúng đều lắc đầu tỏ ý không muốn, vì thế Tô Ngọc lại phải đau đầu đặt tên cho chúng.

 

"Để chị nghĩ đã." Tô Ngọc nhìn đám thú lớn nhỏ bên cạnh mà phát sầu. Nhiều như vậy, cô biết đặt tên thế nào đây! Đặc biệt là ba con hạc kia, trong mắt cô chúng trông y hệt nhau, đặt tên xong cũng chẳng nhớ nổi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

"Ba đứa bay, từ nay về sau tên là Hạc Một, Hạc Hai, Hạc Ba, tự mình nhớ kỹ nhé! Sau này chị gọi tên thì tự đáp lại." Tô Ngọc chỉ vào ba con hạc trắng đang đứng thành hàng từ trái sang phải nói.

 

"Còn đằng ấy, sau này tên là Hắc Lân." Chỉ vào cự xà, Tô Ngọc có chút chua xót. Hôm qua cô mới biết Tướng Quân là rắn cái, chuyện này cũng không thể trách cô được a! Cô đâu phải động vật, làm sao phân biệt được con nào đực con nào cái, dù sao cũng lỡ rồi, cùng lắm thì coi như nữ tướng quân vậy.

 

"Còn hai đứa nữa, Đại Tuyết, Tiểu Tuyết." Lần này là hai con báo tuyết, cả hai đều là cái, hơn nữa nhìn dáng vẻ thì vẫn còn là hai chị em chưa trưởng thành, cũng không biết sao lại xui xẻo rơi vào tay bọn độc ác kia.

 

"Ngao..." Hai chị em nằm rạp xuống đất phơi cái bụng trắng như tuyết ra, dùng hai móng vuốt móc móc tay phải Tô Ngọc đòi gãi.

 

Tô Ngọc cũng híp mắt gãi cho chúng. Hai con mèo lớn lông xù, sờ vào cảm giác rất thoải mái. Cô cảm thấy mùa đông mà được rúc vào mấy cục bông này chắc chắn sẽ không lạnh.

 

Lại nhìn con linh miêu Xá Lợi đang ngồi phía trước ngoan ngoãn nhìn cô, Tô Ngọc nghĩ nghĩ rồi nói: "Mày tên là Tiểu Li đi, đơn giản dễ nhớ."

 

"Linh dương thì tên là Tiểu Toàn." Tô Ngọc đã chụp ảnh con linh dương này gửi cho Viện trưởng Ngô nhờ xem giúp chủng loại, biết được đây là linh dương sừng xoắn (Kudu).

 

Hai con thiên nga đen trắng Tô Ngọc đặt tên là Hắc Vô Thường và Bạch Vô Thường. Còn về sư t.ử, cô vốn định đặt tên con sư t.ử đực là Tân Ba, nhưng nghĩ lại không biết có bao nhiêu người đặt tên sư t.ử là Tân Ba rồi. Cô dung hòa một chút, đặt tên sư t.ử đực là Sư Tân, sư t.ử cái tên là Tiểu Tĩnh, bởi vì cô nàng này thật sự rất văn tĩnh.

 

"Bộp bộp..." Thấy Tô Ngọc đặt tên cho các con thú khác mà bỏ qua mình, con thỏ không vui, tự mình nhảy qua chọc chọc Tô Ngọc. Nó tuy nhỏ nhưng cũng không thể bỏ qua sự tồn tại của nó chứ.

 

"Phụt, không quên mày đâu. Tên của mày tao đã sớm nghĩ xong rồi, gọi là Thỏ Ông Già, thế nào, có phải rất khí phách không?" Tô Ngọc gãi gãi cằm nó.

 

Thỏ con làm bộ làm tịch nghiêng đầu suy nghĩ, sau đó gật gật đầu.

 

Vấn đề tên gọi đã được giải quyết. Tô Ngọc chụp cho mỗi con một tấm ảnh riêng để đăng lên mạng. Nhìn thân ảnh to lớn khí phách của Hắc Lân, Tô Ngọc có chút do dự, nhưng nghĩ lại dù sao trước đó đã có Tướng Quân rồi, thêm một con nữa chắc cũng không sao.

 

Số lượng người hâm mộ trên Weibo của cô đã vượt quá 5 triệu. Tô Ngọc rất ít cập nhật Weibo, cô đoán những fan này đều là vì nể mặt mấy con thú cưng mới theo dõi cô. Bất quá Tô Ngọc cũng không để ý, dù sao cô chỉ cần cho người ngoài biết cô có những con thú cưng này, để du khách nhìn thấy sẽ không sợ hãi là được.

 

Trước khi đăng ảnh, cô lướt xem bình luận và tin nhắn, hầu như đều là giục Tô Ngọc cập nhật Weibo. Sau khi Lý Tiểu Huyên đi, mọi người rất ít khi biết được tình hình của đám thú cưng, chỉ có thể xem đi xem lại những video hình ảnh cũ.

 

Tô Ngọc có chút chột dạ thè lưỡi, sau đó đăng ảnh mới lên. Nghĩ nghĩ lại đăng thêm hai cái video. Một cái là cảnh năm con thú nhỏ trong nhà lăn lộn đùa giỡn với nhau, nhìn Tiểu Thổ bị đè ở dưới cùng, bên trên là mấy nhóc con xếp chồng lên nhau như tháp La Hán, không thể không nói cảnh này nhìn rất chữa lành. Tiếng kêu non nớt của chúng truyền ra từ màn hình, Tô Ngọc cảm thấy tim mình như tan chảy.

 

Cái video còn lại là cảnh mấy con ngựa tuấn tú cùng một con ch.ó trắng lớn chạy băng băng trên đồng cỏ. Phạm vi đồng cỏ có hạn nên chúng chạy vòng tròn, tốc độ rất nhanh. Lúc quay video này Tô Ngọc đang ngồi trên lưng Tiểu Tinh Nhi. Lúc này hai con ngựa con đã lớn phổng phao, chẳng bao lâu nữa sẽ to bằng Bạch Nhị, tốc độ cũng miễn cưỡng theo kịp Bạch Nhị và Tiểu Nguyệt Nha.