Thư Lãng đưa Cố T.ử Tinh về xong, mang theo tâm trạng vừa phức tạp vừa cảm động trở lại nhà họ Nguyễn thì vừa vặn gặp một chiếc xe khác ở ngã tư.
Thư Lãng không vội nên nhường cho đối phương đi trước.
Sau đó thấy chiếc xe kia dừng trước cổng nhà họ Nguyễn, anh cũng dừng xe phía sau, tò mò thò đầu ra nhìn, liền thấy Nguyễn Hạo với vẻ phong trần mệt mỏi bước xuống xe.
Sau khi Nguyễn Hạo xuống, chiếc xe vẫn dừng tại chỗ một lúc, chưa có ý định rời đi.
Thư Lãng nghi hoặc bấm còi, bước xuống xe mình, đi đến bên ghế phụ lái hỏi: "Người anh em? Còn việc gì sao?"
"Hả? Cái túi của vị tiên sinh kia chưa lấy." Tài xế nói, chỉ vào cái túi ở ghế sau.
Thư Lãng gật đầu, cúi người lấy giúp ra. Tài xế vẫn chưa dám đi, đợi đến khi Thư Lãng lái xe vào sân nhà họ Nguyễn rồi mới lái xe rời đi.
Từ khi biết tin Nguyễn Kiều Kiều gặp chuyện, Nguyễn Hạo đã liên tục đi máy bay, đi tàu hỏa, đi ô tô, suốt năm ngày đường, giữa chừng chưa từng nghỉ ngơi một lần nào.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Vì là điện thoại gọi ra nước ngoài, Thư Khiết cũng không nói rõ ràng, chỉ bảo Nguyễn Kiều Kiều gặp chuyện, bảo cậu mau ch.óng trở về.
Suốt chặng đường lòng cậu nóng như lửa đốt. Vào cửa liền thấy tám đứa em trai đều đang ngồi trong phòng khách, dường như muốn nói gì đó, nhưng nhìn thấy cậu đều sững người lại.
"Đại ca, cuối cùng anh cũng về rồi." Nguyễn Lỗi bước tới trước, mắt vẫn đỏ hoe, mấy ngày nay vì khóc nhiều nên giọng cũng khàn đi.
"Em gái đâu?" Nguyễn Hạo hỏi, thấy mắt tám đứa em đều đỏ, tim cậu lập tức chùng xuống.
"Ở... trên lầu." Nguyễn Kiệt chần chừ một chút mới trả lời, thực sự là cậu vẫn chưa chấp nhận nổi chuyện em gái mình biến thành một con mèo, rốt cuộc phim truyền hình cũng không dám diễn như thế.
Trong đầu Nguyễn Hạo tràn ngập hình ảnh Nguyễn Kiều Kiều, cũng không để ý đến sự chần chừ của em trai, xoay người chạy lên lầu. Đẩy cửa phòng Nguyễn Kiều Kiều ra, cậu nhìn thấy cô bé đang nằm trên giường, mặt không còn chút m.á.u.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cậu tưởng cô bé bị bệnh nặng đang ngủ, bèn nhẹ bước đi tới. Cúi người, tay vừa chạm vào cánh tay để lộ ra ngoài của cô bé, sắc mặt cậu tức khắc trắng bệch.
Nhiệt độ cơ thể người sống và người c.h.ế.t khác biệt rất lớn. Nguyễn Kiều Kiều mặt không còn chút m.á.u, trời nóng thế này mà toàn thân cô bé lại lạnh băng?
Tim Nguyễn Hạo run rẩy, khi không cảm nhận được hơi thở của Nguyễn Kiều Kiều, cả người cậu loạng choạng lùi lại một bước lớn, trái tim như vỡ vụn thành ngàn mảnh, đau thấu tâm can!
Thư Khiết đã từ dưới lầu đuổi theo lên, vừa vặn nhìn thấy cảnh này, suýt chút nữa không kìm được lại rơi lệ.
Ngày Nguyễn Kiều Kiều xảy ra chuyện, cô kiểm tra hơi thở của con bé cũng y như vậy, quả thực không thể tin nổi, khoảnh khắc đó chỉ cảm thấy cả thế giới sụp đổ.
"A Hạo."
"Mẹ..." Nguyễn Hạo vừa quay đầu lại, nước mắt liền trào ra.
Thư Khiết lập tức chạy tới, biết cậu đã hiểu lầm, vội vàng giải thích: "A Hạo, Kiều Kiều không sao, con bé không sao cả, con bé chỉ tạm thời ngủ thôi. Con đi theo mẹ, mẹ đưa con đi gặp em nó."
Nguyễn Hạo chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, bị Thư Khiết kéo đi ra ngoài, cả người đờ đẫn.
Khi đi xuống lầu, Thư Lãng xách cái túi cậu mang về đi vào, vừa vặn thấy cảnh này. Biết cậu chắc hẳn chưa biết chân tướng nên anh tạm thời không lên tiếng, chỉ đặt cái túi sang một bên rồi đi theo.
Hôm đó đại sư đích thân đến dẫn hồn, chú mèo con kia là do Thịt Thịt tha về, bọn họ chỉ thấy một con mèo đang ngủ, cũng không biết hiện tại đã tỉnh lại chưa.
"Chị, Kiều Kiều tỉnh chưa?" Anh hỏi.
"Tỉnh rồi, cậu cũng vào xem đi." Thư Khiết nói.