Tùy thân Không Gian Điền Viên Sơn Cư

Chương 267: Đây là mèo của cậu ấy, thật tốt (1)



Hơn một tiếng sau, Nguyễn Kiến Quốc cuối cùng cũng theo chân Thịt Thịt chạy một mạch đến một con hẻm nhỏ trên thị trấn, tìm thấy Hứa Tư đã ngất xỉu vì mất m.á.u quá nhiều. Cách đó không xa, Tiểu Bạch vẫn đứng nhìn từ xa, thấy Thịt Thịt dẫn Nguyễn Kiến Quốc đến, cái thân hình vẫn luôn dựng thẳng tắp của nó mới đổ sụp xuống, đè lên một cuộn rắn dài màu vàng.

 

Rừng núi trù phú, nhân sâm cũng nhiều, nhưng muốn tìm được một cây nhân sâm ngàn năm lại chẳng phải chuyện dễ dàng.

 

Cộng thêm con rắn vàng hay đi theo Tiểu Bạch, bọn họ chia làm bốn đường, tìm kiếm suốt năm ngày mới thấy cây nhân sâm này. Nhân sâm mọc ở chỗ dốc núi âm u, vốn dĩ để Tiểu Bạch nhổ là tốt nhất, nhưng Hứa Tư sợ nó ngoạm một cái sẽ làm hỏng độ nguyên vẹn của củ sâm, hoặc chỉ tha được một nửa ra, không đủ cho Nguyễn Kiều Kiều dùng, nên cậu tự mình xuống dốc đào.

 

Năm ngày gần như không ăn không uống, không ngủ không nghỉ, cơ thể Hứa Tư đã suy nhược đến cực hạn. Khi đào được nhân sâm, có lẽ vì quá vui mừng nên nhất thời lơ là, cậu trượt chân lăn thẳng từ trên dốc xuống.

 

Hậu quả là giờ trên người cậu chỗ nào cũng là vết thương, còn có vài vết rách đang rỉ m.á.u. Cậu không còn sức để đi về, lại sợ lỡ mất thời gian tốt nhất, nên bảo Thịt Thịt ngậm nhân sâm về trước.

 

Nhìn Hứa Tư như vậy, trong lòng Nguyễn Kiến Quốc rất xót xa. Trước kia cứ nghĩ thằng nhóc sói con này rắp tâm bất chính, suốt ngày chỉ nhăm nhe cây cải thìa nhà ông.

 

Giờ mới biết, không có thằng nhóc sói con rắp tâm bất chính này, ông đến cây cải thìa cũng chẳng nuôi sống nổi.

 

Thôi thì thôi vậy.

 

Nguyễn Kiến Quốc thầm thở dài trong lòng, cải thìa sống được là tốt rồi, quản chi đứa nào gặm chứ!

 

Nghĩ đến đây, Nguyễn Kiến Quốc cúi người vác thằng nhóc sói con lên vai. Nửa đường sói con tỉnh lại một lần, ánh mắt cực kỳ sắc lạnh nhìn sang, có lẽ phát hiện ra đây là cha của cải trắng, liền nằm xuống lại. Lần này nằm xuống là ngất lịm một mạch về đến nhà họ Nguyễn.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

Bên kia Thư Khiết đã cho Nguyễn Kiều Kiều ngậm lát nhân sâm, trái tim cuối cùng cũng được thả lỏng, phần còn lại cẩn thận cất giữ bảo quản.

 

Sau đó cô ôm cục bông trong chăn đứng ở cửa chờ nhóm Nguyễn Kiến Quốc trở về.

 

Mấy lần giữa chừng, mấy cậu con trai đều ghé qua xem, ngặt nỗi mèo con ngủ rồi, chẳng thèm tương tác gì với họ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Mãi đến khi xe của Nguyễn Kiến Quốc chạy vào, Thư Khiết mới lập tức ôm mèo con lao ra, sau đó nhìn thấy Hứa Tư người đầy m.á.u me được vác xuống.

 

Cô nhíu mày, đau lòng không thôi: "Ông không biết bế à?"

 

"..." Nguyễn Kiến Quốc.

 

Bế kiểu gì? Bế ngang? Hay bế dựng?

 

Nó đứng lên sắp cao bằng ông rồi, bế thế coi sao được?

 

"Để thằng hai đi mời bác sĩ, giờ vẫn chưa về. Tiểu Lỗi, cháu mau đi xem giúp bác đi." Thư Khiết lại nói, thấy Hứa Tư thực sự bị thương đầy mình, không yên tâm nổi. Cô quay đầu định đưa mèo con trong lòng cho Thư Vi vừa từ trên lầu xuống bế tạm.

 

Thư Vi cũng đã vươn tay dài ra, chỉ chờ được bế.

 

Lại thấy Hứa Tư đang nằm trên vai Nguyễn Kiến Quốc đột nhiên tỉnh lại, ngẩng đầu, cố sức nhìn mèo con trong lòng cô: "Dì ơi, cho cháu Kiều Kiều."

 

"Cháu bị thương thế này, hay là cứ khám trước đi..."

 

"Dì ơi, cháu cầu xin dì." Hứa Tư chớp mắt, khóe mắt còn vương vệt m.á.u, dáng vẻ đó khiến người ta nhìn mà đau lòng.

 

Thư Khiết lập tức chẳng còn chút lập trường nào, gật đầu lia lịa: "Được được được, cho cháu, cho cháu, cháu nằm xuống ghế sofa trước đi đã."

 

Sau khi Nguyễn Kiến Quốc đặt Hứa Tư xuống ghế sofa, Thư Khiết lập tức đặt mèo con sang, Hứa Tư cẩn thận đón lấy.

 

Cậu cúi đầu, nhìn cục bông nhỏ xíu ấy, khóe miệng khẽ nhếch lên. Đây là mèo của cậu, thật tốt.