Tô Ngọc vòng tay ôm eo Mục Khải Nguyệt, dịu dàng an ủi: "Tiểu bạch thỏ đừng sợ, Ngọc Ngọc sẽ bảo vệ anh."
Lý Tiểu Huyên đã tức điên lên: "Vị hôn phu của người khác liên quan gì đến cô, cô có tư cách gì mà đứng đây nói ra nói vào? Thật là ch.ó chui gầm chạn còn sủa ông ổng, phí hoài cái mặt đẹp, chỉ biết giả vờ bạch liên hoa, tâm địa còn độc hơn cả bọ cạp."
"Tôi... tôi làm sao chứ? Xin lỗi, tôi không cố ý, tôi chỉ bất bình thay cho tiểu thư Tô Ngọc thôi mà, chẳng lẽ tôi nói sai gì sao?" Âu Tinh Nhu vội vàng nhận lỗi với Tô Ngọc, dáng vẻ thành khẩn y như thật sự không biết mình vừa nói gì sai.
Hạ Vũ Toàn ghét nhất bộ dạng này của cô ta: "Lại nữa rồi, cô có thấy phiền không hả? Lần nào rõ ràng là cố ý cũng làm ra vẻ vô tội để cầu xin sự đồng tình của mấy gã đàn ông mù mắt. Ngoài giả vờ đáng thương vô tội ra cô còn biết làm gì nữa không?"
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Tô Ngọc vẫn đang an ủi Mục Khải Nguyệt, nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo như băng. Mạc Vân Khuynh cũng nheo mắt, nhìn Âu Tinh Nhu với ánh mắt lạnh nhạt.
"Tiểu thư Âu Tinh Nhu cũng chỉ là nói sự thật thôi mà, đâu có nói gì sai." Trong đám đông vây xem có một giọng nam lên tiếng bênh vực cô ta.
"Bộp bộp..." Thỏ Ông Già liếc nhìn gã đó một cái, sau đó ném miếng bánh kem trong tay đi, chuẩn xác không sai lệch đập trúng người gã đàn ông vừa lên tiếng.
"Á! Con súc sinh này dám ném tao!" Gã đàn ông trung niên bụng phệ vội vàng gạt đống kem trên người xuống, nhìn Thỏ Ông Già như muốn ăn tươi nuốt sống nó.
Tô Ngọc phóng ánh mắt đầy sát khí sang, gã đàn ông lập tức sợ hãi im bặt. Phải biết Tô Ngọc là người từng g.i.ế.c người thật sự, bị nhìn như vậy trong nháy mắt mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
"Âu tiểu thư, đừng có tự tô vẽ mình cao thượng như vậy. Âu gia đang loạn cào cào lên, cô cứ thế chạy ra ngoài quyến rũ đàn ông tìm đường lui e là không hay đâu. Nếu tôi nhớ không nhầm thì Âu Na Na hình như cũng thích Nam Tư Bạch đấy, nếu để cô ta biết người nào đó trăm phương ngàn kế chạy đến tiệc nhà họ Nam, không biết có xảy ra chuyện gì đặc sắc không nhỉ? Vốn dĩ ấy mà, tôi cũng chẳng định so đo với cô làm gì, nhưng con người tôi ấy hả, lòng dạ hẹp hòi lắm. Nếu ai dám làm tổn thương tôi và người bên cạnh tôi, vậy thì phải gánh chịu cơn thịnh nộ của tôi đấy."
Tô Ngọc nói những lời này với nụ cười trên môi, nhưng ai cũng nhận ra cô đang tức giận. Đặc biệt là Âu Tinh Nhu đang ở trung tâm cơn bão lửa, cô ta chỉ cảm thấy mình như bị mãnh thú nhắm vào, cả người mềm nhũn.
"Tôi... tôi..." Cô ta chột dạ muốn nói gì đó, nhưng Tô Ngọc lại cắt ngang.
"Cô nói không sai, vị hôn phu của tôi đúng là có bệnh, nhưng đó cũng là chuyện của tôi, chưa đến lượt cô xen vào. Đừng có giở cái giọng điệu 'vì muốn tốt cho tôi' ra đây, tôi không nhớ quan hệ giữa tôi và cô tốt đến mức ấy bao giờ. Muốn nói thực sự có quan hệ gì thì đó cũng là quan hệ kẻ thù. Tô Ngọc tôi và Âu gia các người có thù!
A! Đúng rồi, chuyện Âu Na Na thuê người đến thôn Linh Khê định hạ độc e rằng cũng là do cô bày mưu tính kế nhỉ? Cô ta làm gì có cái đầu óc đó. Còn nữa, đừng suốt ngày ảo tưởng mình ưu tú đến mức đàn ông cả thế giới này đều phải quay quanh cô, đừng coi mọi người là kẻ ngốc. Ít nhất Tư Bạch ca ca thân yêu của cô sẽ không thích loại phụ nữ tâm cơ thâm trầm lại ác độc như cô đâu. Cô tưởng bộ mặt thật của cô Nam Tư Bạch không biết sao..."
Những lời cuối cùng Tô Ngọc ghé vào tai Âu Tinh Nhu thì thầm. Những lời này tựa như ma âm, chấn động đến mức cô ta đứng ngây ra tại chỗ.
Tô Ngọc lại nhìn về phía đám đông vây quanh, cười lạnh một tiếng, nắm c.h.ặ.t t.a.y Mục Khải Nguyệt: "Người đàn ông của tôi, quản hắn có ngu dại hay không, chỉ cần tôi thích là được. Bổn cô nương đây vui lòng nuôi anh ấy đấy!"
"Ngọc Ngọc, thích." Mục Khải Nguyệt cong mắt cười, lộ ra hai chiếc răng nanh đáng yêu. Cậu hôn chụt một cái lên má Tô Ngọc, thầm nghĩ Ngọc Ngọc thật tốt, vĩnh viễn đều sẽ che chở cho cậu.
Đứng ngoài đám đông, hốc mắt Mục Tri Lăng đỏ hoe, trong lòng càng thêm cảm kích Tô Ngọc: "Ngọc nha đầu là đứa tốt, không ngờ con bé lại bảo vệ Khải Nguyệt như vậy."
"Ông biết đủ đi, thật ghen tị với ông, tìm được cô cháu dâu như thế." Mạc Vũ nhìn cô gái vẫn bình tĩnh đối đáp trước bao nhiêu người vây xem, còn khiến đối phương cứng họng không nói nên lời, trong lòng thật sự hâm mộ lão bạn già bên cạnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Xảy ra chuyện gì thế?" Nam lão gia t.ử uống xong hai ly rượu trúc tía liền cất kỹ, nhìn thấy nhiều người vây quanh Ngọc nha đầu như vậy, ông nhíu mày hỏi.
"Không có gì, cô ấy giải quyết được." Nam Tư Bạch nhàn nhạt nhìn tình hình bên trong nói. Người phụ nữ kia nếu chút chuyện cỏn con này cũng không ứng phó được thì sống uổng phí rồi.
"Nói cái lời khỉ gió gì thế! Con bé bị uất ức mà còn không mau đi giúp nó chống lưng?" Nam lão gia t.ử trừng mắt hổ, hận sắt không thành thép nhìn thằng cháu mình. Haizz, cái thằng không hiểu nhân tình thế thái này, bao giờ ông mới được thấy nó kết hôn sinh con đây?
Nam Tư Bạch ừ một tiếng, chậm rãi bước tới.
"Đang làm gì đấy?" Giọng nói lạnh băng vang lên. Những người có mặt rùng mình, sau đó nhanh ch.óng tản ra.
Âu Tinh Nhu như nhìn thấy cứu tinh. Cô ta hoàn toàn không tin lời Tô Ngọc vừa nói, con tiện nhân kia nhất định là ghen tị với cô ta mới nói vậy.
"Tư Bạch ca ca, Tô Ngọc... em còn chưa nói gì, cô ấy liền nói những lời ác độc như vậy với em." Âu Tinh Nhu bước nhỏ chạy tới, lắp bắp nhìn Nam Tư Bạch, hy vọng anh đòi lại công đạo cho mình.
Bước chân Nam Tư Bạch khựng lại, liếc mắt nhìn cô ta, trong mắt hiện lên sự chán ghét không hề che giấu. Bất quá người nào đó đang cúi đầu thẹn thùng lại không nhìn thấy. Ngay lúc Âu Tinh Nhu đang vui sướng tưởng rằng Nam Tư Bạch đang thâm tình nhìn mình, câu nói tiếp theo của anh lại khiến cô ta suýt đứng không vững.
"Tôi nhớ mình từng nói tôi không có em gái, cô lấy đâu ra cái mặt mũi đó?" Nói xong anh không thèm nhìn cô ta lấy một cái, đi thẳng về phía nhóm Tô Ngọc, sau đó lại mở ra chế độ độc miệng.
"Đối phó với loại người này mà tốn nhiều thời gian thế, đúng là phế vật."
Tô Ngọc liếc xéo anh một cái, cười lạnh: "Ha hả, nếu không phải tại anh, cô ta có thể dăm ba bữa lại tìm tôi gây sự sao? Anh còn mặt mũi mà chỉ trích tôi à?"
"Tại tôi?" Nam Tư Bạch nhíu mày, rõ ràng không hiểu tại sao. Tiếp theo anh lại nhìn Tô Ngọc nghiêm túc nói: "Tôi không quen cô ta." Cho nên không thể nào là tại anh được.
Mọi người: "......"
Tô Ngọc: "......" EQ của tên này chắc bị IQ hấp thụ hết rồi.
Âu Tinh Nhu quả thực có thể dùng từ thất hồn lạc phách để hình dung. Cô ta không dám tin nhìn Nam Tư Bạch: "Sao có thể chứ? Em là Âu Tinh Nhu mà, Tư Bạch ca ca anh nhìn kỹ lại em đi, sao anh có thể không nhớ em được? Em yêu anh như vậy, anh nhất định là lừa em đúng không?"
Toàn trường ồ lên. Ai cũng không ngờ tới Âu Tinh Nhu thế nhưng lại tỏ tình ngay tại đây. Hạ Vũ Toàn suýt chút nữa phun hết đồ trong miệng ra. Âu Tinh Nhu hôm nay não bị úng nước rồi à? Ngay cả cô cũng biết tỏ tình ở trường hợp này, nếu Nam Tư Bạch không đồng ý thì ngày mai chắc chắn ả này sẽ lên hot search, chẳng còn mặt mũi nào lăn lộn trong giới nữa.
Những cô gái thích Nam Tư Bạch càng là phóng ánh mắt hình viên đạn về phía cô ta, hận không thể nuốt sống cô ta. Con tiện nhân này có tư cách gì mà tỏ tình với đại thiếu gia? Đại thiếu gia là của mọi người!
Nam Tư Bạch đẹp trai, gia thế tốt, quả thực là người đàn ông độc thân kim cương, là người tình trong mộng hàng đầu của hầu hết các cô gái ở thành phố S. Âu Tinh Nhu lần này coi như chọc vào tổ ong vò vẽ rồi.