Tùy thân Không Gian Điền Viên Sơn Cư

Chương 273: Tai nạn xe cộ kinh hoàng



"Ừ hử, nhưng rượu tích trữ không còn bao nhiêu, hiện tại đang ủ mẻ mới." Tô Ngọc nhỏ giọng nói với hai người. Trò chuyện một lúc, cô cảm thấy rất thích hai cô gái này.

 

"Em muốn đi em muốn đi! Chị Tô Ngọc đến lúc đó nhất định phải lấy rượu ra chiêu đãi bọn em nhé! Ba em từng mua rượu của Linh Khê Tửu Nhưỡng, em nhân lúc ông ấy không chú ý đã lén uống một chút, giờ nghĩ lại vẫn còn thèm nhỏ dãi. Đáng tiếc lượng đặt hàng ở đó đã xếp đến tận năm sau rồi, ba em giấu hai vò còn sót lại trong nhà kỹ quá, em tìm mãi không ra."

 

Hạ Vũ Toàn kéo cánh tay Tô Ngọc oán thán, mắt trông mong nhìn cô: "Chị Tô Ngọc nhà chị còn không? Em muốn uống quá đi."

 

Đồ Du ở bên cạnh gật đầu: "Chị cũng muốn." Cô cũng từng uống qua một ít, nhưng rượu của Linh Khê Tửu Nhưỡng thật sự quá khó mua, trong nhà cũng chỉ có vài vò, cũng bị ông cụ giấu nhẹm đi rồi.

 

"Được thôi, còn một ít chôn dưới đất đấy, đến lúc đó các em đến nhà chị cùng đi đào nhé. Bất quá chắc không đào được nhiều đâu, nếu không sẽ bị đuổi g.i.ế.c mất." Số còn lại đúng là không nhiều, trong không gian của cô thì còn một ít, hay là lấy từ trong không gian ra nhỉ.

 

"Không thành vấn đề, chỉ cần có rượu uống là OK rồi. Em chỉ muốn nếm thử lại, đến lúc đó khoe với ba em một chút, cho ông ấy biết tay vì tội giấu rượu không cho em uống, hừ."

 

Bữa tiệc này ngoại trừ chút chuyện bực mình lúc đầu thì mọi thứ đều khá tốt, đặc biệt là kết giao được hai người bạn mới. Chờ bọn họ về nhà thì đã là 8-9 giờ tối.

 

"Ông Nam, chúng cháu về đây ạ." Tô Ngọc uống chút rượu nên hơi say, đỏ mặt vẫy tay chào Nam lão gia.

 

"Bộp bộp..." Thỏ Ông Già nghiêng ngả dựa vào cánh tay Tô Ngọc, thấy cô vẫy tay cũng đứng lên vẫy vẫy cái chân nhỏ, sau đó ngã vào lòng Tô Ngọc ngủ khì khì, cái bụng nhỏ phập phồng trông vô cùng đáng yêu.

 

"Phụt..." Lý Tiểu Huyên bị nó chọc cười, đưa tay chọc chọc cái bụng nhỏ. Có lẽ vì khó chịu bị quấy rầy giấc ngủ, Thỏ Ông Già tung ra cú liên hoàn cước, hai chân nhỏ màu đỏ đạp loạn xạ, cho đến khi không còn ai làm phiền mới dừng lại.

 

"Cái tên nhóc này, ngủ cũng không yên." Lý Tiểu Huyên nhéo nhéo tai nó.

 

"Đi thôi, xe của ông Mục bọn họ cũng đi rồi." Vì mọi người đều uống rượu nên Nam Tư Bạch đặc biệt phái hai chiếc xe đưa họ về thôn Linh Khê.

 

Chờ xe của nhóm Tô Ngọc chạy đi không bao xa, đột nhiên từ trong bóng tối lao ra một chiếc ô tô con màu xám bạc với tốc độ cực nhanh đ.â.m thẳng về phía họ.

 

Ánh đèn ch.ói mắt chiếu tới, tim Tô Ngọc thót lên. Cô bất chấp tất cả nghiêng người che chở Mục Khải Nguyệt vào trong lòng, vốn định trốn vào không gian, nhưng ngay sau đó một trận choáng váng ập đến, đầu óc cô trống rỗng, hoàn toàn không biết mình đang làm gì.

 

Trong bóng tối, Mục Khải Nguyệt đột nhiên bộc phát phản ứng lực chưa từng có. Thân thể cậu xoay một cái, Tô Ngọc vốn đang che chở cậu bị cậu đè ngược xuống dưới ghế xe, dùng toàn bộ thân mình che chắn cho cô.

 

"Rầm..." Một trận trời đất quay cuồng. Hai chiếc xe đ.â.m vào nhau tạo ra lực va chạm rất lớn. Xe của nhóm Tô Ngọc lộn vài vòng, sau đó đập vào lan can bảo vệ ven đường mới dừng lại.

 

Sự việc xảy ra quá nhanh, chờ đến khi Tô Ngọc phản ứng lại, bên tai chỉ nghe thấy tiếng thở dốc nặng nề. Cô hiện tại chỉ cảm thấy lưng đau rát.

 

"Tiểu... Tiểu bạch thỏ?" Không gian bị chèn ép quá nhỏ, Tô Ngọc căn bản không cử động được. Cô đưa tay sờ người đang ôm mình, trời tối đen như mực, căn bản chẳng nhìn thấy gì.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Xúc tu là chất lỏng dinh dính, mũi ngửi thấy mùi m.á.u tươi. Đầu óc Tô Ngọc trống rỗng, nước mắt không ngừng tuôn rơi: "Tiểu bạch thỏ... Mục Khải Nguyệt, Mục Khải Nguyệt anh có sao không? Mau trả lời em đi!"

 

Tô Ngọc sờ mặt cậu, giọng run rẩy gọi: "Làm sao bây giờ? Em phải làm sao bây giờ? Mục Khải Nguyệt anh mau trả lời em một tiếng đi được không? Cầu xin anh..."

 

"Tiểu Huyên, Lý Tiểu Huyên!" Tô Ngọc cựa quậy thân mình, bất chấp cơn đau xé rách ở lưng, dùng sức đẩy ghế xe đang đè trên người mình ra một chút.

 

"Đúng rồi, không gian!" Nhìn thấy chiếc vòng tay trên cổ tay, Tô Ngọc vội vàng tập trung tinh thần đưa cả mình và Mục Khải Nguyệt vào trong không gian.

 

Lúc này cô mới nhìn rõ tình trạng của Mục Khải Nguyệt. Trên mặt cậu toàn là m.á.u, hơn nữa m.á.u đều chảy ra từ trên đầu. Cánh tay cậu cũng có một vết thương lớn, hiện tại m.á.u tươi đang thi nhau trào ra ngoài.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

"Tiểu bạch thỏ, anh tỉnh lại đi!" Tô Ngọc quỳ trên mặt đất, không dám động vào cậu, cô sợ mình chạm vào sẽ làm cậu chảy m.á.u nhiều hơn.

 

Cô nghiêng ngả lảo đảo cầm một cái cốc chạy đến bên hồ múc nước, định rót cho Mục Khải Nguyệt uống, nhưng hầu như đều chảy hết ra ngoài. Tô Ngọc cuống lên tự mình uống một ngụm, sau đó cúi người mớm từ từ vào miệng cậu.

 

Cô lại vội vàng cởi quần áo cậu ra. Lúc cởi áo cho Mục Khải Nguyệt, Thỏ Ông Già đang choáng váng rơi từ trên người cậu xuống. Bộ lông trắng muốt ban đầu giờ bị m.á.u tươi nhuộm đỏ ướt nhẹp dính bết vào nhau.

 

"Bộp bộp..." Nó choáng váng lắc đầu, sau đó nước mắt lưng tròng nhìn Tô Ngọc, nhưng Tô Ngọc hiện tại không có thời gian để ý đến nó.

 

Cô dùng nước không gian lau sạch vết thương trên người cậu. Cũng may mấy hôm trước vì chữa thương cho nhóm Tiểu Nguyệt Nha nên cô đã xin chút t.h.u.ố.c trị thương và cầm m.á.u từ chỗ Trần Trường Ca bỏ vào không gian.

 

Lau sạch vết thương cho Mục Khải Nguyệt xong, Tô Ngọc vội vàng ôm một đống chai lọ ra bôi t.h.u.ố.c cho cậu. Máu đã ngừng chảy, hơi thở cũng không còn gấp gáp như vừa rồi. Tô Ngọc cẩn thận vuốt ve khuôn mặt Mục Khải Nguyệt, lặng lẽ rơi lệ. Đều tại cô, nếu phản ứng nhanh hơn một chút, trốn vào không gian trước khi va chạm thì tiểu bạch thỏ của cô sẽ không ra nông nỗi này.

 

"Bộp bộp..." Như để an ủi cô, Thỏ Ông Già nhảy lên vai Tô Ngọc, dùng móng vuốt quệt lung tung lên mặt cô.

 

"Thỏ Ông Già, mày có sao không?" Tô Ngọc dùng mu bàn tay lau nước mắt, bế Thỏ Ông Già lên kiểm tra. Cũng may trên người nó không có vết thương nào, m.á.u trên lông chắc là của Mục Khải Nguyệt.

 

"Mày ở đây trông chừng, tao ra ngoài xem sao." Tô Ngọc đặt nó cạnh Mục Khải Nguyệt, sau đó lóe mình trở lại hiện thực. Lúc vào thế nào thì giờ ra vẫn thế ấy, nhưng đã di chuyển Mục Khải Nguyệt đi rồi nên không gian ở đây rộng hơn một chút. Ghế xe bị đ.â.m méo mó, vừa rồi cô và Mục Khải Nguyệt bị kẹt giữa các ghế, giờ chỉ còn mình cô nên cũng dễ hoạt động hơn.

 

Lưng đau rát, nhưng cô đã theo bản năng bỏ qua những điều đó, vội vàng bò dậy xem tình hình của Lý Tiểu Huyên.

 

Cũng may hai người phía trước đều thắt dây an toàn, hơn nữa lúc xe va chạm túi khí đã bung ra. Tuy nhiên dù vậy hai người phía trước vẫn bị thương. Lý Tiểu Huyên đã hôn mê bất tỉnh, chân cô dường như bị kẹt. Người tài xế đầu đập vào vô lăng, có thể do lực va chạm quá mạnh nên trán anh ta bị rách một mảng lớn.

 

"Tiểu Huyên... Tiểu Huyên..." Tô Ngọc cố sức nhoài người lên, nhẹ nhàng vỗ mặt cô bạn, đưa ngón tay vào miệng cô nhỏ nước không gian cho uống. Sau đó cô lại kéo vai tài xế để anh ta dựa vào ghế, đưa tay kiểm tra hơi thở, may mắn là vẫn còn thở.