Đã hai ngày kể từ khi xuất viện. Anh trai của Lý Tiểu Huyên cùng Hạ Vũ Toàn, Đồ Du chỉ chơi ở thôn Linh Khê được hai ngày thì buộc phải trở về. Hai ngày nay Cô Tô Tiêu Hành cũng rất có tâm không tăng thêm nhiệm vụ cho Tô Ngọc và Mục Khải Nguyệt, nhưng đây chỉ là tạm thời mà thôi...
"Oa... Khụ khụ..." Tiểu Thải đứng trên cửa sổ phòng ngủ của Tô Ngọc hắng giọng. Bên dưới, Tiểu Thổ, Tráng Tráng và mấy nhóc con ngồi thành một hàng. Tiểu Nguyệt Nha, Bạch Nhị và Tiểu Kim cũng đứng phía sau, đồng loạt ngẩng đầu nhìn lên Tiểu Thải và Thỏ Ông Già.
"Gâu gâu..." Tỷ tỷ dậy đi!
"Bộp bộp..." Thỏ Ông Già giẫm giẫm lên bệ cửa sổ, nhìn vào bên trong qua lớp kính, đáng tiếc bị rèm cửa che khuất nên chẳng thấy gì.
"Tránh ra, để chim thể hiện. Ta cũng không tin ma âm của chim không đ.á.n.h thức được cô ấy!" Tiểu Thải ưỡn bộ n.g.ự.c đầy thịt, dõng dạc nói.
"Anh tém tém lại chút đi. Thỏ Ông Già anh tốt nhất nên tránh ra, kẻo lát nữa tên này gào lên thì có anh chịu khổ đấy." Hồng Cô bay lượn trên không trung không chút lưu tình đả kích.
"Bà xã, sao em có thể nói chim như vậy? Giọng của chim vẫn rất hay mà, tuy rằng có hơi cao một chút, nhưng như vậy mới có bản sắc chứ. Nhớ năm xưa anh chính là ca vương đ.á.n.h bại mọi loài chim thiên hạ vô địch thủ, ai gặp chim mà chẳng điên cuồng xin chữ ký?" Tiểu Thải vẻ mặt khoe khoang c.h.é.m gió.
"Chi chi... Thôi đi ông tướng, đừng tưởng tôi không biết mấy chuyện xấu hổ của ông trong rừng. Đi hỏi xem con nào thấy ông mà chẳng chạy mất dép, sợ bị ma âm rót vào tai. Chém gió cũng không sợ rách da trâu. Còn nhiệt tình xin ông chữ ký á? Người ta là tìm ông đ.á.n.h nhau đấy, chỉ là lúc đ.á.n.h nhau dẫm móng vuốt lên người con khác, sao qua miệng ông lại thành ký tên thế hả?" Nghe thấy Tiểu Thải lại c.h.é.m gió, Tiểu Kim vội vàng bóc mẽ.
"Vãi, Tiểu Kim mày không nói thì c.h.ế.t à!" Tiểu Thải vác cái thân hình mập mạp vỗ cánh định xông lên đ.á.n.h nhau.
Thỏ Ông Già tung một cước đá bay nó: "Chim béo, làm chính sự đi, mày muốn biến thành món ăn trên bàn à?"
"Biết rồi, giục cái gì mà giục. Tiểu Kim mày đợi đấy cho chim, chờ chim xong việc sẽ xử lý mày. Đừng tưởng có vợ rồi là vạn sự đại cát nhé!" Tiểu Thải vỗ cánh, hai chân ngắn cũn đứng trên bệ cửa sổ vận khí.
Thỏ Ông Già vội vàng chạy vào một góc, cụp hai tai xuống che lại, đôi mắt to tròn xoe nhìn nó với vẻ mặt xem kịch vui.
"Khụ... Ta bắt đầu đây! Tỷ tỷ chị đừng trách em nhé!" Chuẩn bị xong xuôi, Tiểu Thải mở miệng dưới sự chứng kiến của bao đôi mắt.
"Sông lớn chảy về đông a, các ngôi sao trên trời tham Bắc Đẩu oa. Hây hây tham Bắc Đẩu oa, sinh t.ử chi giao một bát rượu oa, nói đi là ta đi oa, ngươi có ta có tất cả đều có oa. Hây hây tất cả đều có oa..."
Trong phòng, Tô Ngọc bực bội trở mình, nhưng tiếng hát của Tiểu Thải cứ văng vẳng bên tai. Cô dứt khoát trùm chăn kín đầu.
"A! Đệt, Tiểu Thải mày c.h.ế.t chắc rồi!" Thật sự không chịu nổi nữa, Tô Ngọc ném gối đi, vò đầu bứt tai, nổi giận đùng đùng xuống giường.
"Thấy chuyện bất bình một tiếng gầm oa, nên ra tay thì phải ra tay oa, xông pha ngang dọc khắp Cửu Châu oa... Khụ... Nghỉ tí đã." Tiểu Thải ho khan lấy giọng, chờ cảm thấy đỡ hơn rồi lại há miệng chuẩn bị hát tiếp. "Nên..."
"Rầm..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Đừng đừng... Chim vẫn còn ở đây mà, tỷ tỷ chị thục nữ chút đi!" Tiểu Thải bị cánh cửa sổ Tô Ngọc đẩy mạnh hất văng ra, rơi xuống được một nửa vội vàng vỗ cánh bay đi. "Tỷ tỷ không phải chim nói chị đâu, tính tình chị thật là càng ngày càng tệ. Đây này, bọn em vì chị mà tốn bao tâm huyết, nhìn xem giờ đã muộn thế nào rồi mà chị vẫn còn ngủ, nên dậy rèn luyện đi thôi, không là sẽ béo lên đấy."
"Ha hả, nói như vậy bổn cô nương còn phải cảm ơn mày đúng không?" Tô Ngọc cười như không cười nhìn nó.
"Đâu có đâu có, đây đều là việc chim nên làm, không cần cảm tạ. À thì, chim còn có việc không làm phiền chị nữa, chị vẫn là nhanh ch.óng dậy đi thôi. Con thỏ to xác kia dậy sớm luyện võ rồi đấy, người ta chăm chỉ hơn chị nhiều. Ái chà mẹ ơi... Sao nói chuyện lại động thủ thế này, đây không phải biểu hiện nên có của con gái đâu. Người ta nói quân t.ử động khẩu không động thủ, tuy rằng chỉ có phụ nữ và tiểu nhân là khó nuôi, nhưng chị tốt xấu gì cũng thục nữ chút đi chứ, suốt ngày ném rác lung tung còn ra thể thống gì nữa." Né tránh quyển sách Tô Ngọc ném ra, Tiểu Thải tiếp tục lải nhải thuyết giáo.
"Cút, con chim béo c.h.ế.t tiệt, trước khi nói người khác thì nhìn lại mình đi. Đừng quên tao còn có một đám chim cơ quan đấy, đừng chọc tao điên lên tao vặt sạch lông mày đem hầm bây giờ." Tô Ngọc tức tối đóng cửa sổ lại.
"Má ơi, coi như qua rồi, trái tim bé nhỏ của chim không chịu nổi hù dọa như thế đâu. Lần sau đứa nào lên?" Tiểu Thải đậu trên cây vỗ n.g.ự.c, nhìn mấy đứa đang trốn một bên xem kịch.
"Ngao ngao..." Mấy nhóc con liên tục lắc đầu. Chúng nó mới không thèm, tỷ tỷ có tật gắt ngủ, bị đ.á.n.h thì không hay đâu.
Thỏ Ông Già ép sát người vào tường, trượt xuống khi Tô Ngọc đóng cửa sổ, thả hai cái tai đang bị móng vuốt bịt c.h.ặ.t ra, cuối cùng cũng yên tĩnh.
"Gâu, Tiểu Thải vẫn là mày lên đi, tiếng của bọn tao vô dụng. Dù sao da mày cũng dày, ngã riết rồi quen thôi. Haizz, thực ra thì bây giờ vẫn còn sớm lắm mà, thật không hiểu sao con người lại muốn dậy sớm học tập như thế, còn đọc mấy quyển sách phức tạp kia nữa. Hôm đó tao liếc qua quyển sách tỷ tỷ đọc, hoa cả mắt." Tiểu Nguyệt Nha vẻ mặt chán ghét nói.
"Cho nên mới nói con người thông minh biết dùng những thứ bên ngoài để làm bản thân mạnh mẽ hơn. Đây đều là có nguyên nhân cả đấy, giống như bổn chim đây này, thấy nhiều thứ hơn các ngươi, biết cũng tự nhiên nhiều hơn các ngươi, cạc cạc cạc..."
"Chim thối, c.h.ế.t vì khoe khoang." Tiểu Kim ném một cái hạt về phía nó. Tiểu Thải đang đắm chìm trong sự tự luyến không chú ý bị ném trúng, ngã nhào từ trên cây xuống.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Hồng Cô dùng cánh vỗ trán, nhìn con vẹt béo đang nằm dưới đất lắc đầu. Sao lúc trước nó lại đồng ý lời cầu hôn của tên này chứ?
Tô Ngọc rửa mặt bằng nước lạnh, cũng tỉnh táo hơn nhiều, vừa rửa tay vừa lầm bầm: "Bác Tiêu cũng thật là, vì muốn gọi mình dậy mà phái Tiểu Thải đến ca hát, thật mệt cho bác ấy nghĩ ra được."
"Haizz, một ngày học tập lại bắt đầu rồi. Vốn tưởng tốt nghiệp đại học là có thể không cần đi học nữa, ông trời tại sao lại đối xử với tôi như vậy?" Tô Ngọc nhìn khuôn mặt đau khổ của mình trong gương, nghiến răng kèn kẹt.
Lề mề đi xuống lầu, Cô Tô Tiêu Hành đang ngồi trên ghế sô pha uống trà, liếc mắt nhìn người nào đó đang đi xuống: "Rốt cuộc cũng chịu xuống rồi à? Vẫn đến muộn, xem ra lần sau phải bảo Tiểu Thải bọn nó đi gọi sớm hơn chút nữa mới được. Đây là nhiệm vụ hôm nay của cháu, cố lên nhé."
Ông đưa một quyển sách đóng bằng chỉ cho Tô Ngọc. Trang giấy đã ố vàng nhưng được bảo quản rất tốt, chữ viết bên trên toàn là chữ Tiểu Triện.
"Mấy ngày nay cháu nhận mặt chữ cũng coi như kha khá rồi, giờ bắt đầu thử đọc hiểu văn chương đi. Không biết chỗ nào có thể đến hỏi ta, cũng có thể hỏi ông Mạc, ông ấy dù sao cũng là cây đại thụ trong giới văn học. Học hỏi thêm những thứ này giúp ích rất nhiều cho cháu. Buổi sáng đọc xong, buổi chiều chúng ta sẽ tập viết chữ bằng b.út lông. Tuy tuổi này cháu mới luyện tập thì hơi muộn, nhưng thà muộn còn hơn là ngay cả tư thế cầm b.út cũng không biết."
"Nhiều thế này ạ?" Tô Ngọc khóc không ra nước mắt. Sáng sớm đã phải đọc quyển sách dày cộp này, cô còn rất nhiều chữ không biết đâu. Buổi chiều còn luyện viết b.út lông nữa, a! Thật mệt tim.
"Thế này mà tính là nhiều à? Mau đi tập thể d.ụ.c buổi sáng trước đi. Mục Khải Nguyệt 5 giờ rưỡi đã dậy rồi, cháu ngủ đến giờ này còn muốn kêu ca gì. Sau này phải đúng giờ, rèn luyện thói quen tốt."