Tùy thân Không Gian Điền Viên Sơn Cư

Chương 294: Chân tình



T.ử Lưu Ly quất một đuôi hất văng nó sang một bên. Kim Điêu nhìn T.ử Lưu Ly với ánh mắt kinh hãi, không ngờ một con rắn nhỏ như vậy lại mạnh mẽ đến thế. Hơn nữa nó bị c.ắ.n một cái, giờ đầu óc bắt đầu choáng váng quay cuồng.

 

Kim Điêu vô lực nằm bên tổ chim, cánh giãy giụa vài cái, che chở hai viên đá trắng tròn bên trong. Hai viên đá đó to bằng kích thước của Kim Vũ và Bạch Vũ lúc còn là trứng bị Tô Ngọc lấy đi.

 

Kim Điêu chỉ cảm thấy mí mắt nặng trĩu, khóe mắt chảy ra một giọt lệ. Canh giữ bao lâu nay, rốt cuộc vẫn phải đi sao? Nhưng mà, nó vẫn chưa tìm lại được trứng của mình, con của mình.

 

Kim Điêu cố sức mở mắt, nhìn chằm chằm hai con điêu nhỏ chạy tới. Chúng nó có phải là con của mình không? Trông giống mình và A Tuyết y hệt.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

"Chíp chíp... Chíp..." Kim Vũ Bạch Vũ dùng thân thể nhỏ bé hơn Kim Điêu vài lần nỗ lực đỡ lấy nó, miệng nôn nóng kêu gọi Tô Ngọc.

 

"Hồng Ngọc, mau đi giải độc!" Tô Ngọc sững người một chút rồi vội vàng ra lệnh. Có lẽ cô đã hiểu lầm gì đó, con đại điêu này vừa rồi không phải muốn làm hại Kim Vũ.

 

"Tê tê..." Hồng Ngọc ngoan ngoãn bò qua c.ắ.n Kim Điêu một cái. Vì năng lực của nó không bằng T.ử Lưu Ly nên giải độc khá chậm, trong lúc đó Kim Điêu đã ngất đi.

 

Lúc ngất đi nó vẫn cố sức muốn che chở hai con điêu nhỏ dưới thân mình, mặc kệ chúng có phải con của nó hay không, nó đều muốn bảo vệ.

 

Kim Điêu là bá chủ bầu trời vùng này. Khi sắp trưởng thành, từ bên ngoài bay tới một con Tuyết Điêu, nó vừa gặp đã yêu, từ đó bắt đầu con đường theo đuổi vợ.

 

Với loài thú mạnh mẽ như nó, việc sinh sản con nối dõi vốn vô cùng khó khăn. Nó và Tuyết Điêu ở bên nhau 5 năm, Tuyết Điêu mới sinh hạ được hai quả trứng. Đối với hai đứa con này, vợ chồng chúng hết mực nâng niu, tìm nơi làm tổ tốt nhất, dùng loại gỗ chắc chắn nhất để xây tổ. Mỗi lần thay lông nhung, chúng đều cẩn thận lót quanh hai quả trứng.

 

Gia đình vốn đang hạnh phúc lại bị kẻ thù thiên nhiên bất ngờ phá vỡ. Hôm đó, nó vừa săn mồi trở về liền thấy vợ mình đang đại chiến với ba con hắc mãng. Nhìn dáng vẻ cuộc chiến đã diễn ra một thời gian, vợ nó vừa che chở trứng vừa chiến đấu với ba kẻ địch, đã thương tích đầy mình.

 

Kim Điêu giận dữ, vứt bỏ con mồi rít lên một tiếng lao vào. Tuyết Điêu thấy thế thở phào nhẹ nhõm, nhưng nó đã sắp không xong rồi. Ba kẻ kia không chỉ to lớn mà còn có nọc độc, nó cũng đã trúng độc.

 

Kim Điêu ra sức dây dưa với chúng, cuối cùng quấn lấy chúng cùng rơi xuống vách núi. Tuyết Điêu ngã gục xuống đất, trong lòng lo lắng không thôi, nhưng cánh bị thương nặng, căn bản không thể bay, đi lại cũng khó khăn, chỉ có thể gian nan nâng cánh lên che chở hai quả trứng.

 

Cứ như vậy qua hai ngày, Kim Điêu vẫn chưa trở về. Bạch điêu hoàn toàn tuyệt vọng. Trong lúc chờ đợi, nó hàng đêm kêu rên, tiếng kêu như rỉ m.á.u, động vật trong rừng nghe thấy đều cảm nhận được nỗi bi thương vô tận.

 

Chờ khi Kim Điêu thương tích đầy mình bay về thì đã muộn. Vợ nó đã c.h.ế.t, con cũng không thấy đâu. Nó như phát điên tìm kiếm khắp nơi, lật tung cả vách núi lên nhưng vẫn không tìm thấy con.

 

Nó ở trong hang canh giữ xác Tuyết Điêu, đêm nào cũng than khóc. Mãi đến khi xác Tuyết Điêu sắp thối rữa, nó mới mang xác vợ tìm một hang động trong rừng núi đặt vào. Sau đó mỗi ngày đều đến bên ngoài hang động đó ở một lúc để lưu lại mùi của mình, tránh cho loài vật khác xâm nhập, rồi lại tiếp tục tìm kiếm con.

 

Trong quá trình tìm kiếm, nó tìm được hai hòn đá to bằng con mình mang về ấp. Dù biết làm vậy sẽ không có kết quả, nhưng nó vẫn dùng cách này để tự an ủi mình.

 

Loài điêu của chúng rất chung thủy, cả đời chỉ có một vợ một chồng. Cho dù c.h.ế.t đi cũng sẽ canh giữ di hài đối phương đến hết đời hoặc bi thương đi theo bạn đời. Kim Điêu cũng từng nghĩ đến việc đ.â.m đầu vào vách núi đi theo Tuyết Điêu, nhưng mỗi khi nhìn thấy hai hòn đá trong tổ, nó lại nghĩ đến những đứa con mất tích, lại không cam lòng, lựa chọn sống tiếp, sống để tìm con...

 

"Chíp chíp..." Tiếng chim non lảnh lót bên tai. Kim Điêu chậm rãi mở mắt, nhìn thấy hai tiểu gia hỏa đang canh giữ bên cạnh. Đôi mắt vốn sắc bén của nó lập tức trở nên dịu dàng đến không thể tin nổi, nhìn chúng nó kêu khẽ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Nguyệt, nó chắc là bố của Kim Vũ Bạch Vũ rồi." Tô Ngọc ngồi một bên nhìn màn kịch cảm động này chớp mắt nói.

 

"Nhìn dáng vẻ thì chắc là vậy, để anh đi hỏi xem." Mục Khải Nguyệt bước tới.

 

"Đợi em với." Tô Ngọc nắm tay Mục Khải Nguyệt mượn lực đứng dậy, Thỏ Ông Già nhảy nhót theo sau hai người.

 

Thấy hai người và T.ử Lưu Ly trên tay Tô Ngọc đến gần, Kim Điêu lập tức cảnh giác kêu lên cảnh cáo, giãy giụa dùng cánh che chở cho Kim Vũ và Bạch Vũ.

 

"Này anh bạn đừng hoảng, bọn tôi sẽ không làm hại chúng đâu, chúng là do tôi nuôi lớn đấy." Tô Ngọc nhẹ giọng trấn an. "Kim Điêu tiên sinh, tôi muốn hỏi một chút, xác con bạch điêu ở đây đâu rồi?"

 

Nghe Tô Ngọc hỏi, Kim Điêu lập tức kích động, nó rít lên ch.ói tai, dường như đang hỏi Tô Ngọc biết được gì.

 

"Anh bình tĩnh chút đi, nghe tôi nói từ từ được không?" Tô Ngọc nói lớn, nhưng tiếng của cô đều bị tiếng rít của nó át đi, căn bản không nghe thấy gì.

 

Mục Khải Nguyệt ôm Tô Ngọc nhíu mày, mất kiên nhẫn quát khẽ: "Câm miệng!"

 

Lời vừa thốt ra, lệ khí ngưng tụ quanh người anh phát tán ra ngoài, nhiệt độ trong hang lập tức giảm xuống vài độ, tiếng kêu của Kim Điêu cũng đột ngột im bặt.

 

Tô Ngọc cũng hơi ngẩn ra, đầu dựa vào n.g.ự.c Mục Khải Nguyệt không nhúc nhích. Cô chưa từng thấy Mục Khải Nguyệt như thế này bao giờ, khí thế quả thực dọa người.

 

Mục Khải Nguyệt cảm nhận được người trong lòng cứng đờ trong giây lát, bàn tay to vuốt dọc theo tóc Tô Ngọc xuống dưới: "Sợ anh sao? Hửm?"

 

Giọng nói trầm thấp mang theo sự mê hoặc say lòng người, ghé vào tai cô nói khiến không khí trở nên ái muội không rõ.

 

Tô Ngọc vội lắc đầu, ôm c.h.ặ.t eo anh: "Không sợ, Nguyệt sẽ không làm hại em."

 

"Ngọc Ngọc thật tốt." Mục Khải Nguyệt cười nói. Câu này làm cô nhớ tới lúc Mục Khải Nguyệt còn ngốc nghếch, câu anh thích nói với cô nhất chính là câu này. Cô càng ôm anh c.h.ặ.t hơn.

 

"Chíp chíp..." Kim Vũ Bạch Vũ chui ra từ dưới thân Kim Điêu, ngẩng đầu nhìn Kim Điêu cao lớn kêu chíp chíp.

 

Tô Ngọc hoàn hồn, quay sang nhìn Kim Điêu: "Tôi từng đến đây, lúc đó thấy một con bạch điêu đã c.h.ế.t nằm trên mặt đất, còn có hai quả trứng." Tô Ngọc chỉ vào tổ chim.

 

"Chíp..." Kim Điêu lập tức kích động bước tới hai bước, làm Kim Vũ Bạch Vũ đứng cạnh bị đụng ngã ngửa ra đất, sau đó ngơ ngác bò dậy.

 

"Lúc đó tôi tưởng cái tổ này không còn con chim nào khác, rốt cuộc con bạch điêu kia đã c.h.ế.t được hai ngày rồi, nên tôi liền mang hai quả trứng đi, hứa với bạch điêu sẽ ấp hai đứa bé nở ra. Chính là hai tiểu gia hỏa bên cạnh anh đấy." Tô Ngọc nói ra đáp án mà Kim Điêu mong chờ trong ánh mắt hy vọng của nó.

 

"Chíp chíp..." Kim Điêu cúi đầu, ánh mắt ôn hòa nhìn Kim Vũ và Bạch Vũ. Nếu nhìn kỹ sẽ thấy trong mắt nó loang loáng nước.