Ngay lúc Tô Ngọc đang nhàn nhã chụp ảnh thác nước và bãi cỏ, tiếng sủa dồn dập của Tiểu Nguyệt Nha vọng lại từ phía trước. Tô Ngọc sợ Tiểu Nguyệt Nha xảy ra chuyện gì, liền vội vàng chạy tới.
"Tiểu Nguyệt Nha, em sao thế?" Nghe tiếng sủa đầy nội lực của Tiểu Nguyệt Nha, Tô Ngọc biết không có gì nguy hiểm.
"Gâu gâu." Nhìn thấy Tô Ngọc, Tiểu Nguyệt Nha vội sủa vài tiếng, sau đó kéo một vật gì đó bơi vào bờ.
"Em làm chị sợ c.h.ế.t khiếp, còn tưởng gặp phải cái gì chứ." Tô Ngọc đi tới, sự chú ý bị thu hút bởi vật mà Tiểu Nguyệt Nha đang kéo.
Tô Ngọc thấy Tiểu Nguyệt Nha kéo rất vất vả, cũng không biết là thứ gì, tò mò lại gần xem thử.
"Ái chà, sao lại là người thế này, mau lên, Tiểu Nguyệt Nha mau lên đây..." Tô Ngọc cũng chẳng màng gì nữa, nhảy xuống nước giúp Tiểu Nguyệt Nha một tay.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Một người một ch.ó kéo người nọ lên bờ, cô vội vàng đưa tay kiểm tra hơi thở người đó.
"Phù, vẫn còn thở." Dùng chút kiến thức sơ cứu đơn giản, Tô Ngọc ấn bụng hắn để ép nước hắn uống phải ra ngoài.
"Phụtttt..." Chỉ ấn vài cái hắn liền phun ra nước, có điều hắn ho khan vài tiếng rồi lại hôn mê bất tỉnh.
Thấy nước đã ra hết, giải trừ nguy hiểm, Tô Ngọc ngồi bệt xuống đất lúc này mới nghiêm túc đ.á.n.h giá người này.
Vừa nhìn qua mắt cô liền sáng lên. Người này rất cao, làn da màu lúa mạch, đường nét khuôn mặt góc cạnh tuấn tú. Hàng mi dài rủ xuống tạo thành bóng râm trên mắt, sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏng lạnh và khuôn mặt vì ngâm nước mà có chút tái nhợt.
Quần áo ướt sũng dính c.h.ặ.t vào người, hiện rõ cơ bắp rắn chắc. Nhưng người này hình như cô chưa từng gặp, trong ký ức cũng không có hình dáng của hắn. Theo lý thuyết lớn lên đẹp thế này không nên không có ấn tượng, vậy chắc là mới đến thôn sau khi cô và bà nội rời đi.
"Này, tỉnh dậy đi." Tô Ngọc quỳ gối xuống đất, đưa tay vỗ vỗ má hắn, thấy không phản ứng lại bấm huyệt nhân trung.
"Gâu ư..." Tiểu Nguyệt Nha cũng dúi đầu vào ủi ủi người nọ.
"Khụ, khụ khụ..."
Tô Ngọc thấy hắn khụ nốt chút nước còn sót lại ra, thở phào nhẹ nhõm: "Nước ra hết rồi, chắc sắp tỉnh thôi."
"Ưm..." Mục Khải Nguyệt khó khăn mở mắt ra, liền nhìn thấy một chị gái xinh đẹp đang nhìn mình, còn có một con ch.ó trắng lớn.
Hắn chớp chớp mắt, có chút ngơ ngác. Ủa, hắn đang bắt cá mà? Nghĩ nghĩ, hình như bị rơi xuống nước rồi.
Sau đó hắn tủi thân. Làm sao bây giờ, không bắt được cá, bà nội sẽ không có cá ăn, bệnh sẽ không khỏi.
Tô Ngọc nhìn nam t.ử mở mắt vốn đang rất vui mừng, nhưng ngay sau đó mắt người này liền đỏ lên, bộ dạng như sắp khóc. Tô Ngọc đứng hình trong gió, anh nói xem anh là đàn ông con trai to xác thế kia mà khóc cái gì.
"Này, anh khóc cái gì, đã c.h.ế.t đâu..." Tô Ngọc chọc chọc vài cái vào vai hắn, vẩy vẩy tay, chậc, cứng thật.
Tô Ngọc nhìn người trước mắt, khi nhắm mắt thì mang lại cảm giác sắc bén, nhưng hễ mở đôi mắt to kia ra thì cảm giác hoàn toàn không phải cùng một người, đây là một đôi mắt phá hỏng hình tượng người đàn ông rắn rỏi hay sao, cảm giác thật vỡ mộng.
Hơn nữa mắt hắn to thì thôi đi, đôi mắt ngập nước ấy cứ như hồ thu, lại còn trong veo sáng ngời, trong đến mức không có bất kỳ tạp chất nào.
"Chị ơi, cá." Mục Khải Nguyệt đột nhiên kéo tay Tô Ngọc, mắt trông mong nhìn cô rồi lại nhìn xuống sông.
"Gì cơ? Cá gì?" Khóe miệng Tô Ngọc giật giật, cô có chút ngơ ngác. Còn gọi là chị? Rõ ràng nhìn thế nào tuổi anh cũng lớn hơn tôi nhiều nhé, ạch... nói dối không chớp mắt.
"Cá, bà nội, muốn ăn." Mục Khải Nguyệt nhìn Tô Ngọc, chỉ chỉ xuống sông.
"Anh nói là... bắt cá cho bà nội anh ăn?" Tô Ngọc có chút không chắc chắn hỏi.
Đồng thời nhìn bộ dạng người này e rằng đầu óc có chút vấn đề. Nhưng cô lại không ghét tên này, nếu không phải cái hình thể to lớn kia bày ra đó, cô còn tưởng đây là một đứa trẻ con, bất kể là giọng điệu hay đôi mắt kia đều giống hệt.
"Ừm ừm." Mắt Mục Khải Nguyệt sáng lên, nghe Tô Ngọc nói thì gật đầu lia lịa.
"Vậy được, để tôi xem giúp anh." Cô cũng đang muốn bắt một con về làm bữa sáng.
"Cảm ơn chị, moah."
Mục Khải Nguyệt thấy chị gái đồng ý, liền vui vẻ sán lại gần hôn một cái lên má Tô Ngọc.
Tô Ngọc ngẩn người trong giây lát, trừng mắt, không dám tin nhìn hắn, cô thế mà lại bị sàm sỡ, bị sàm sỡ... Hiện tại trong đầu cô toàn là mấy chữ này.
Phản ứng lại xong mặt liền đỏ bừng lên với tốc độ mắt thường có thể thấy được. Má ơi, bà đây lớn thế này trừ bà nội ra còn chưa bị ai hôn bao giờ đâu nhé.
Hung hăng trừng hắn một cái, sau đó bị đôi mắt kia của hắn nhìn chằm chằm liền xìu xuống. Cô có thể làm gì được chứ, đ.á.n.h không được mắng không xong, cô dám cá, nếu cô mà nói nặng lời, tên này chỉ định sẽ khóc òa lên ngay lập tức.
Mục Khải Nguyệt bị Tô Ngọc trừng đến chớp chớp mắt, biểu cảm đó vô tội cực kỳ.
"Thôi bỏ đi, đi nào, bắt cá thôi." Tô Ngọc phồng má đi về phía con sông, phía sau có hai cái đuôi lẽo đẽo đi theo. Mục Khải Nguyệt vừa đi vừa cẩn thận quan sát mặt Tô Ngọc, cảm giác chị gái giận rồi thì phải làm sao? Chị ấy sẽ không thèm để ý đến Nguyệt Nguyệt nữa sao?
Nghĩ đến khả năng này, Mục Khải Nguyệt giống như chú cún con bị bỏ rơi, cúi đầu ủ rũ đi theo sau cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đi đến bờ sông, Tô Ngọc ngồi xổm xuống ôm Tiểu Nguyệt Nha lại, chỉ xuống sông: "Thấy không, kia kìa, chị nuôi em bấy lâu nay, đến lúc em thể hiện rồi."
Nói rồi đứng dậy vỗ tay, sau đó cười với Tiểu Nguyệt Nha, đặt tay lên lưng nó: "Đi đi cưng."
"Ùm" một tiếng, Tiểu Nguyệt Nha còn đang ở ngoài tình huống cứ thế bị cô chủ vô lương tâm đẩy xuống nước.
"Gâu ư." Tiểu Nguyệt Nha bơi kiểu ch.ó tiêu chuẩn trong nước, thò đầu lên mặt nước, tủi thân nhìn cô chủ đang đứng trên bờ, chủ nhân, sao chị có thể như vậy.
"Ngoan nhé, mau bắt cá đi, lát nữa về chị làm cá cho ăn." Cô chủ nào đó hoàn toàn không có cảm giác tội lỗi.
Tiểu Nguyệt Nha nghe thấy được ăn, làm việc liền nghiêm túc hơn hẳn, bắt đầu quần thảo với lũ cá trong nước.
"Sao thế? Cho anh bắt cá không vui à?" Tô Ngọc thấy hắn ủ rũ kỳ lạ bèn nhướng mày, có chút khó hiểu, không phải nên vui sao?
"Chị ơi chị giận rồi." Mục Khải Nguyệt mím môi, cẩn thận nhìn cô.
Tô Ngọc sững sờ, không nghĩ tới hắn lại nhạy cảm như vậy. Vừa rồi bị hắn hôn đúng là có chút bực, nhưng nhìn bộ dáng cẩn thận dè dặt của hắn thế này trong lòng lại thấy không thoải mái.
"Không giận, nhưng mà sau này không được tùy tiện hôn người khác như vừa rồi biết không?"
"Chị không giận sao?" Mục Khải Nguyệt nghe cô nói không giận, vui vẻ ngẩng đầu lên.
"Không giận. Còn nữa, gọi tôi là Tô Ngọc, đừng gọi là chị." Tiếng "chị" này nghe làm cô thấy ngượng ngùng quá.
"Ngọc Ngọc." Hắn chớp chớp mắt.
"Là Tô Ngọc." Tô Ngọc dừng lại một chút, nhấn mạnh với hắn.
"Ngọc Ngọc."
"Tô Ngọc." Tô Ngọc nghiến răng.
"Ngọc Ngọc ~" Mục Khải Nguyệt cười tít mắt, hắn thích gọi là Ngọc Ngọc, nghe hay.
Tô Ngọc nhìn chằm chằm hắn, nghi ngờ hắn có phải đang giả vờ không, Mục Khải Nguyệt cũng vô tội nhìn lại Tô Ngọc.
"Thôi, tùy anh đi." Tô Ngọc xua tay, không nhịn được đưa tay sờ đầu hắn. Tóc hắn vẫn còn ướt, nhưng lại rất mềm mượt.
"Ngọc Ngọc." Mục Khải Nguyệt vui vẻ gọi một tiếng, đầu cọ cọ vào tay Tô Ngọc vài cái, nheo mắt hưởng thụ.
Tô Ngọc cũng mặc kệ hắn gọi, chỉ nghiêm túc nhìn hắn vài lần: "Chậc chậc, đúng là trời xanh ghen ghét má hồng, chàng trai lớn lên đẹp thế này sao cố tình lại là kẻ ngốc chứ?"
"Nguyệt Nguyệt không ngốc, Nguyệt Nguyệt biết làm việc lắm, bà nội đều nói tôi rất thông minh tháo vát." Mục Khải Nguyệt chu môi, đôi mắt đỏ hoe nhìn cô.
"Được được được, anh thông minh nhất." Thấy mắt hắn đỏ lên, Tô Ngọc vội vàng đầu hàng. Trời đất, một lời không hợp là khóc ngay được.
"Đúng rồi, nào nào... nói cho chị biết anh tên là gì?"
"Nguyệt Nguyệt, tôi tên là Nguyệt Nguyệt." Nghe Tô Ngọc hỏi tên, Mục Khải Nguyệt vui vẻ nói cho cô biết.
"Tên đầy đủ." Tô Ngọc trợn mắt.
Mục Khải Nguyệt nghiêng đầu nhìn Tô Ngọc, hiển nhiên là không biết.
Tô Ngọc đỡ trán, thôi xong, hỏi cũng như không.
Tô Ngọc đảo mắt, đột nhiên cười nhìn về phía hắn: "Lại đây, chúng ta thương lượng một chút, sau này tôi gọi anh là Thỏ Trắng Nhỏ được không?"
Thực ra nhìn đôi mắt vô hại của tên này cô liền nghĩ tới con thỏ, chẳng qua cái chiều cao kia cảm giác có chút tương phản quá đi.
"Tiểu Bạch Thỏ là bạn thỏ sao?"
"Không phải, chính là sau này tôi gọi Thỏ Trắng Nhỏ tức là gọi anh, chỉ có tôi mới được gọi anh như thế thôi nhé." Tô Ngọc dụ dỗ.
"Thật á?" Mắt Mục Khải Nguyệt sáng rực nhìn cô.
"Thật." Tô Ngọc buồn cười, tên này dễ dụ quá.
"Ừm ừm." Mục Khải Nguyệt vui vẻ gật đầu.
"Thỏ Trắng Nhỏ, ngoan lắm." Tô Ngọc cười xoa đầu hắn, trong mắt lộ ra chút dịu dàng. Cô và người này tuy mới quen biết một lát, nhưng ở chung lại rất thoải mái.
Mục Khải Nguyệt dúi đầu về phía Tô Ngọc ủi ủi, thoải mái nheo mắt lại, lộ ra chút đáng yêu...