"Chít chít..." Tiểu Tím và Bạch Chỉ thấy em bé có vẻ đã ngủ, bèn đứng thẳng dậy khua tay múa chân muốn nói gì đó.
"Tiểu Thải, phiên dịch viên!" Tô Ngọc bất đắc dĩ gọi một tiếng, tha thứ cho cô thật sự không hiểu nổi ngôn ngữ hình thể của động vật.
"Đến đây! Tiểu thư xinh đẹp xin hỏi cô có gì căn dặn, chim nhất định sẽ giải quyết hoàn mỹ mọi việc cho cô. Xin hãy gọi tôi là Tiểu Thải vĩ đại, cảm ơn. Bất kể là phương diện đời sống hay tình cảm đều được nha cưng, đối với người đẹp tôi sẽ giảm giá 20%."
Tô Ngọc một tay tóm lấy nó quát: "Mày mỗi lần không lải nhải một hồi là c.h.ế.t à!"
"Được rồi, làm việc ngay đây. Khụ khụ." Tiểu Thải lấy giọng. "Hai con chồn tía này nói bố mẹ chúng nó hai ngày trước ra ngoài săn mồi bị thú dữ khác coi thành con mồi, sau đó c.h.ế.t rồi."
"Đúng đấy, em bé chúng nó mới sinh được mấy tuần thôi, lông còn chưa mọc đủ. Hai chị em này trở về liền thấy đứa em nhỏ bị đói đến thoi thóp. Mấy ngày nay vẫn luôn tìm nước trái cây và bắt một số thỏ cái về cho b.ú sữa mới cầm cự được đến giờ. Bất quá cái đà này nếu không nghĩ ra cách khác thì e là toi mạng mất." Tiểu Thải nhìn bé chồn tía đang ngủ say trong tay Tô Ngọc lắc đầu, vẻ mặt thâm trầm thở dài. "Bé thế này sao lại khổ thế chứ. Nhưng mà giờ tốt rồi, gặp được tỷ tỷ, nó chắc chắn sẽ sống lại thôi."
Ngón tay Tô Ngọc vuốt ve bộ lông của sinh vật nhỏ bé đang cuộn tròn trong lòng bàn tay, miệng và móng vuốt vẫn còn hồng hào non nớt, trên người gầy đến mức có thể sờ thấy cả xương sụn.
"Các em sau này đi theo chị ra ngoài được không? Tiểu gia hỏa này chị sẽ nuôi sống nó."
"Chít chít..." Hai con chồn tía mắt đẫm lệ gật đầu, nhìn em trai nhỏ trong tay Tô Ngọc, tảng đá lớn trong lòng cuối cùng cũng rơi xuống. Tộc chồn tía vốn đã rất ít, thời gian qua ngoài mẹ nó ra, các con chồn tía khác không có con nào sinh con, cho nên dù đồng loại muốn giúp đỡ lẫn nhau cũng không có cách nào. Chỉ có thể cố gắng cùng nhau đi bắt thỏ cái, nhưng chúng chỉ có thể bắt được thỏ đã c.h.ế.t, thỏ sống căn bản không thể lôi về hang được, mà sữa của thỏ vừa mới c.h.ế.t có thể cho ấu thú b.ú lại rất ít.
Tô Ngọc đưa chúng vào không gian, hiện tại cô còn có việc. Bạch Chỉ cũng vào chăm sóc chồn con, còn Tiểu Tím thì mang theo thú quả Tô Ngọc gói cho đi triệu tập tộc chồn.
"Tiểu Hồng đến lượt các em rồi, bảo Kim Điêu đưa Kim Vũ Bạch Vũ đến trước đi, sau đó để Tiểu Nguyệt Nha bọn nó đưa Mục Khải Nguyệt từ từ đến là được." Tô Ngọc hít sâu một hơi, nhìn biển hoa này trong lòng lâng lâng.
Cô lấy từ trong không gian ra một cái giỏ nhỏ: "Tiểu Thải giúp chị hái một ít cánh hoa, nhớ mang cả Tiểu Kim đến nữa nhé."
Lẩm bẩm trong miệng, Tô Ngọc tự mình cũng khom lưng bắt đầu thu thập cánh hoa. Những bông hoa này đều mọc tự nhiên, nhưng lại hoàn toàn không thua kém những bông hoa được trồng trong nhà cô. Tô Ngọc trong lòng trầm trồ không ngớt, xem ra nơi này là bảo địa của các loài hoa a!
"A ~ Có bướm kìa!" Dưới đóa hoa màu trắng, một con bướm trắng đang khép cánh đậu trên đó. Sương sớm làm ướt cánh nó, buổi sáng trong điều kiện sương mù dày đặc chúng không thể bay lên được.
Phía sau lại lục tục nhìn thấy vài con, hơn nữa chủng loại màu sắc mỗi con một khác. Tô Ngọc đều chuyển chúng sang bông hoa khác.
"Oa..." Kim Điêu đến rồi. Đôi cánh của nó quạt mạnh đến mức hoa cỏ nghiêng ngả, tóc Tô Ngọc cũng rối tung lên.
U oán nhìn Kim Điêu một cái, bất đắc dĩ đặt giỏ xuống vuốt lại tóc.
"Chíp chíp... Chíp..." Bạch Vũ rơi xuống bụi hoa lăn một vòng, gặm đầy mồm hoa, lông trên người cũng bị làm cho rối bù, hơn nữa còn tiếp đất bằng mặt trước, chổng cái m.ô.n.g tròn xoe lên trời.
"Chíp chíp..." Kim Vũ rơi xuống đất, nhìn thấy bộ dạng của Bạch Vũ liền kêu chíp chíp lăn lộn trên mặt đất.
"Chíp chíp..." Tiếng kêu rõ ràng là hả hê khi người gặp họa, nghe thấy thế Bạch Vũ tức điên lên, nhảy dựng lên quạt cho nó một phát rồi lăn vào nhau đ.á.n.h lộn. Vẫn là Kim Điêu ngại mất mặt phải tách hai đứa con ra.
Tô Ngọc nén cười, đặt giỏ cánh hoa trước mặt Kim Điêu: "Lát nữa chị làm thủ thế này thì em ở trên không rải cánh hoa xuống nhé, phải canh đúng giờ đấy." Tô Ngọc làm động tác hướng xuống dưới. Còn việc nó bay cao thế có nhìn thấy không thì Tô Ngọc hoàn toàn không cần lo lắng.
"Chít chít..." Tiểu Tím dẫn theo tộc chồn của mình trở về thấy con đại điêu kia liền phanh gấp. Những con chồn tía khác phía sau đương nhiên cũng nhìn thấy, tức khắc chạy tán loạn như chim vỡ tổ, kêu chít chít trốn khắp nơi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"......"
"Tiểu Tím, ra đây đi, không sao đâu."
Đợi nửa ngày cũng không thấy động tĩnh, xem ra bị dọa không nhẹ. "Tiểu Thải em đi xem thử đi. Kim Điêu, em đưa đám này bay đến chỗ nào khuất khuất trước đã. Hai đứa bay đi theo bố điêu luôn đi, lát nữa họ đến thì báo tin cho chị."
"Chíp..." Kim Điêu gật đầu, bay lên, một móng vuốt quắp lấy giỏ đựng cánh hoa bay đi. Kim Vũ Bạch Vũ cũng vỗ cánh đuổi theo.
Chờ xác định tên to xác kia đi rồi, Tiểu Tím một lát sau mới đ.á.n.h bạo chui ra khỏi bụi hoa.
"Chít chít..." Nó cẩn thận kêu một tiếng với Tô Ngọc, bên cạnh nó còn có một vòng hoa.
Tô Ngọc đi tới xoa đầu nó: "Không sao đâu, nó đi rồi. Nó cũng là bạn của chị, sau này cũng sẽ là bạn của em, chúng nó đều sẽ không làm hại em... và đồng tộc của em đâu."
Nhìn thấy những con chồn tía khác đang lén lút thò đầu ra bên kia, Tô Ngọc thêm vào một câu "đồng tộc".
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
"Chít chít..." Chồn tía do dự gật đầu. Tiểu Hồng cũng đã nói với nó nơi đó có rất nhiều mãnh thú, sẽ không làm hại chúng nó, nhưng nó nhìn thấy vẫn không nhịn được sợ hãi. To như vậy, chỉ cần một móng vuốt là có thể đập c.h.ế.t mình, nó căn bản không dám nhìn.
"Chít chít..." Tiểu Tím ngậm một vòng hoa đưa cho Tô Ngọc.
"Cho chị à?" Tô Ngọc vui mừng reo lên. Vòng hoa này rất đơn giản, một sợi dây leo xanh thẫm quấn hai vòng thành hình tròn, bên trên còn có một ít lá non xanh biếc, giữa hai sợi dây leo cài mấy bông hoa nhỏ màu trắng. Cô vui mừng là vì không ngờ những tiểu gia hỏa này lại biết tặng quà cho cô.
"Chít chít..." Tiểu Tím gật đầu, sau đó kêu vài tiếng về phía sau. Từng con chồn tía lớn nhỏ khác nhau liền do dự đi ra.
Tô Ngọc nhìn qua, khoảng hơn 50 con, hơn nữa hầu như không có con non. Cô cũng từ Tiểu Thải biết được tình trạng của tộc chồn tía, có thể thấy được tộc loài này đang phải đối mặt với nguy cơ thế nào.
"Chào các em." Tô Ngọc mỉm cười dịu dàng chào hỏi chúng.
"Chít chít..." Thấy chúng không có động tĩnh, ánh mắt nhìn Tô Ngọc còn mang theo chút cảnh giác, đặc biệt là một số con chồn tía nhỏ tuổi nhìn thấy Tiểu Tinh Nhi phía sau cô cách đó không xa thì run lẩy bẩy, Tiểu Tím có chút sốt ruột.
"Đừng vội, chúng nó cần từ từ thích ứng. Chị đưa chúng nó vào không gian nhé. Còn nữa, cảm ơn món quà của các em."
"Chít chít..." Tiểu Tím đi đến bên cạnh Tô Ngọc bám vào tay cô cọ cọ. Tô Ngọc vốn định cười xoa nó, nhưng trong tay đột nhiên truyền đến cảm giác ướt át. Cô bế Tiểu Tím lên mới phát hiện trong mắt tiểu gia hỏa này thế mà chứa đầy nước mắt, nhìn Tô Ngọc với ánh mắt đầy cảm kích.
Tô Ngọc thở dài: "Trong không gian thức ăn đầy đủ, các em sau này sẽ không bị đói nữa đâu. Ngoan, sau này tộc đàn của em nhất định sẽ lớn mạnh."
"Chít chít..." Chồn tía đứng trong lòng bàn tay Tô Ngọc, vươn người lên ôm đầu cô hôn một cái lên trán, sau đó nhảy xuống đi về phía đồng tộc.
Tô Ngọc cười sờ trán, chỉ cảm thấy trong lòng ấm áp. Những tiểu gia hỏa này rất trọng tình nghĩa, chỉ cần bạn giúp chúng, chúng cũng sẽ dùng cách của riêng mình để báo đáp bạn, cảm kích bạn.
Chỉ trong cái phất tay, đám chồn tía đứng túm tụm một chỗ đã biến mất. Tô Ngọc nhặt chiếc vòng hoa dưới đất lên. Chúng nó e là tết theo kích thước đầu của chúng, đeo vào tay cũng không tệ.