Bà chủ lườm cô nhân viên một cái: "Mau đi làm việc đi." Sau đó bà quay sang dẫn Tô Ngọc và Mục Khải Nguyệt vào phòng trong.
"Em gái, em tìm Phú Quý có việc gì thế?" Phương Mai rót trà cho hai người rồi mới hỏi: "Ông ấy hiện tại đang bận ở bếp sau, có việc gì em cứ nói với chị xem, nếu không được thì chị đi gọi ông ấy."
"Cũng không có gì to tát đâu thím, nhà cháu muốn mở một quán d.ư.ợ.c thiện, nhưng vẫn chưa tìm được đầu bếp. Cháu nghĩ chú Phú Quý cũng là người trong nghề, không biết có thể giới thiệu xem có ai tay nghề tốt mà hiện tại đang thất nghiệp không ạ."
"Chuyện này à! Thím cũng không rõ tình hình lắm, để thím đi gọi ông ấy lên cho hai đứa, chờ một chút nhé." Nói rồi bà đứng dậy đi ra khỏi phòng.
"Chú Phú Quý đúng là tốt phước, em thấy thím ấy tính tình thật tốt." Tô Ngọc chờ người đi rồi, cười tủm tỉm dựa vào người Mục Khải Nguyệt.
"Anh cũng tốt phước mà, chỉ còn mấy ngày nữa là đính hôn rồi." Mục Khải Nguyệt giọng đầy oán niệm, hận không thể cưới cô ngay lập tức.
Tô Ngọc trừng anh một cái: "Mới chỉ là đính hôn thôi, kết hôn phải đợi sang năm, anh cứ từ từ mà chờ đi."
Hai người nói chuyện chưa được bao lâu thì Điền Phú Quý mặc bộ đồ đầu bếp màu trắng, vác cái bụng phệ đi vào.
"Ha ha ha... Ngọc nha đầu, không ngờ cháu lại chạy tới chỗ chú, nếu để lão Từ biết được chắc chắn sẽ ghen tị c.h.ế.t mất." Cởi bỏ chiếc mũ và áo khoác dính dầu mỡ, Điền Phú Quý cười hệt như Phật Di Lặc ngồi xuống.
"Hì hì, chú Phú Quý, làm phiền mọi người quá." Tô Ngọc ngượng ngùng nói. Hiện tại trong quán đang bận rộn như vậy, nếu không phải vì thực sự không tìm được đầu bếp thì cô cũng sẽ không tới làm phiền.
"Hây dà, phiền cái gì mà phiền, chú còn ước gì cháu thường xuyên tới đây chơi ấy chứ. Bếp sau chú đào tạo mấy đứa đồ đệ, chú không ở đó bọn nó cũng xử lý tốt được."
"Chú à! Chú có quen đầu bếp nào không, kiểu đang chờ việc làm ấy?" Tô Ngọc nhìn ông hỏi.
"Đầu bếp à... Đúng rồi, vừa nãy Tiểu Mai mới nói với chú là cháu muốn mở quán d.ư.ợ.c thiện, xem chú này, quay đi quay lại liền quên mất." Điền Phú Quý cười trừ.
"Người này chú đúng là có biết một người, đều là người trong nghề nên cũng để ý nhiều hơn chút. Bất quá chú cũng chỉ biết người này thôi chứ không có giao tình gì. Cũng là người thành phố này, năm kia làm bếp trưởng cho một khách sạn lớn, nghe nói vì phạm phải chuyện gì đó nên bị đuổi việc." Điền Phú Quý ngẫm nghĩ rồi nói.
"Đúng rồi, chú có một người anh em hình như có quan hệ với cậu ta, để chú hỏi giúp cháu." Nói là làm, ông hấp tấp lấy điện thoại ra gọi ngay. Suốt quá trình Tô Ngọc và Mục Khải Nguyệt không chen vào được câu nào, chỉ đành ngồi nhìn.
"A lô, lão Dư hả! Ừ, là tôi đây. Thế này, tôi muốn hỏi thăm ông chút việc, chính là cái cậu đầu bếp năm kia bị khách sạn An Thuận sa thải ấy, không phải ông có quan hệ tốt với cậu ta sao? Nói nghe xem rốt cuộc là có chuyện gì..."
Vài phút sau, Điền Phú Quý đặt điện thoại xuống nhìn hai người: "Hì hì, ông bạn kia của chú quan hệ với người nọ cũng khá tốt, nghe nói là muốn giới thiệu công việc cho cậu ta nên lập tức kể hết sự tình."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
"Người đó tên là Lăng Chí Viễn, trong nhà có gốc gác làm ngự trù. Vốn dĩ dựa vào tay nghề của mình thì cậu ta ở khách sạn An Thuận cũng rất tốt, nhưng tính tình người này ương ngạnh, không biết sao lại đắc tội với một lãnh đạo cấp cao của An Thuận. Người kia mua chuộc đồ đệ của Lăng Chí Viễn, hai người hợp mưu gài bẫy cậu ta, sau đó cậu ta bị đuổi việc. An Thuận là khách sạn lớn, vị lãnh đạo kia quan hệ rất rộng, cho dù tay nghề cậu ta có tốt đến đâu thì ở thành phố S cũng không ai dám nhận. Hơn nữa trong nhà cậu ta còn có mẹ già ốm đau liệt giường, cho nên cũng không thể đi thành phố khác kiếm sống."
Nói đến đây Điền Phú Quý cũng cảm thấy tiếc thay cho Lăng Chí Viễn, nhưng ông chỉ là một đầu bếp quán cơm nhỏ, cũng không dám mạo hiểm đắc tội với người của khách sạn An Thuận.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Nha đầu à, khách sạn An Thuận là khách sạn lớn thứ hai ở thành phố S đấy, cháu cẩn thận một chút. Tuy rằng làm vậy rất không đạo nghĩa, nhưng ai cũng không muốn vì một người dưng mà đi đắc tội với những kẻ đó phải không?" Ông thực sự lo lắng cho Tô Ngọc, chỉ sợ con bé này nhất thời nóng vội nhận người về, xong rồi nếu bị người của An Thuận biết được, những rắc rối đó lại chẳng đổ lên đầu con bé sao.
"Cháu biết rồi chú." Tô Ngọc trong lòng rất cảm kích Điền Phú Quý, tuy rằng mới gặp vài lần nhưng ông đối đãi với người rất chân thành.
"Nói chuyện xong chưa? Vừa lúc chị bảo nhà bếp làm vài món, mọi người cùng ăn cơm đi." Phương Mai cười sảng khoái, trên tay bưng một đĩa thức ăn, phía sau nhân viên phục vụ cũng bưng đồ ăn đi vào.
"Cảm ơn thím, thím cũng ngồi xuống ăn cùng đi ạ." Tô Ngọc vội đứng dậy đón lấy đĩa thức ăn đặt xuống, Mục Khải Nguyệt cũng nhận lấy đồ ăn từ tay nhân viên phục vụ. Chờ đồ ăn dọn xong xuôi, anh mới ngồi lại bên cạnh Tô Ngọc.
"Chị không ăn đâu, bên ngoài còn có việc, mọi người cứ từ từ nói chuyện nhé!"
"Chú Phú Quý, tay nghề đồ đệ nhà chú cũng không tồi nha." Tô Ngọc nhìn những đĩa thức ăn sắc hương vị đều đủ cả mà khen ngợi. Vừa rồi vốn không đói lắm, giờ cũng bị câu lên cơn thèm ăn.
"Đương nhiên rồi, mấy tên nhóc đó đều do chú một tay đào tạo mà, mau ăn mau ăn." Nói rồi chính ông cũng cầm đũa lên bắt đầu ăn.
"Cậu em này có muốn làm ly rượu không?" Nhìn Mục Khải Nguyệt đang nghiêm túc gỡ xương cá, Điền Phú Quý đ.á.n.h giá một hồi, sao cảm thấy không giống người lần trước gặp nhỉ.
Vì thế ông hạ giọng hỏi: "Nha đầu à, cháu đổi bạn trai rồi hả? Chú thấy cậu này với cậu lần trước... không giống nhau lắm nha! Thật ra chú thấy cái cậu ngây ngô lần trước cũng khá tốt, người này nhìn có vẻ trầm mặc quá."
"Khụ khụ..." Tô Ngọc suýt chút nữa phun cơm trong miệng ra. Cô vừa rồi còn cảm thấy ông chú này làm việc nhanh nhẹn, sao giờ lại bắt đầu lẩm cẩm thế này.
Khóe miệng Mục Khải Nguyệt cũng giật giật, thong thả bỏ phần thịt cá đã gỡ xương vào bát Tô Ngọc: "Chú à, cô ấy từ đầu đến cuối chỉ có 'một' người bạn trai là cháu thôi. Chỉ là thời gian qua cháu thường xuyên rèn luyện, phơi nắng đen đi không ít, cũng cường tráng hơn nhiều. Nếu chú cũng rèn luyện một chút, nói không chừng cái bụng này của chú cũng tiêu đi, đến lúc đó có khi thím cũng chẳng nhận ra chú nữa ấy chứ." Mắt mũi kém thì trách ai được.
Tô Ngọc âm thầm nhéo anh một cái, ra hiệu im lặng chút đi, cái tên lòng dạ hẹp hòi này.
Điền Phú Quý ngược lại cười hỉ hả tiếp lời: "Chú cũng muốn giảm lắm chứ! Haizz, đáng tiếc không có nghị lực cũng chẳng có thời gian. Chú nói cho hai đứa biết, có đợt chú cũng định giảm béo, nhưng mới kiên trì được một ngày đã mệt bở hơi tai, ngày hôm sau bò dậy không nổi. Sau đó tính nghỉ ngơi một ngày rồi giảm tiếp, nhưng nghỉ rồi là lười chẳng muốn động đậy nữa. Vẫn là tuổi trẻ tốt thật! Hơn nữa hiện tại trong quán bận tối mắt tối mũi, lấy đâu ra thời gian mà giảm béo a."
"Chú à, thật ra cháu thấy chú cũng chưa tính là quá béo, ngày thường đi lại nhiều một chút là được." Điền Phú Quý tuy béo một chút nhưng ngũ quan vẫn rõ ràng, nhìn vậy ngược lại còn thấy phúc hậu đáng yêu.
"Hì hì, chú cũng nghĩ thế." Điền Phú Quý không biết xấu hổ khoe khoang.
Ăn cơm xong, Điền Phú Quý đưa địa chỉ nhà Lăng Chí Viễn cho hai người rồi tiễn họ ra cửa.
"Nha đầu, chú ở đây bận quá, không đi cùng hai đứa được, đi đường chú ý an toàn nhé."
"Đâu cần phiền đến chú ạ, bọn cháu tự tìm được mà. Chú cứ yên tâm, làm phiền chú quá ạ!" Tô Ngọc vẫy tay chào ông.
"Về rồi à? Nha đầu thường xuyên tới chơi nhé!" Phương Mai đi ra tiễn khách, phía sau bà còn có cô nhân viên phục vụ lúc nãy gặp khi mới đến.