Tùy thân Không Gian Điền Viên Sơn Cư

Chương 334: Trần Trường Ca, Phục Linh



"Tê tê..." T.ử Lưu Ly treo mình trên một cành trúc tía, nguy hiểm ngóc đầu thè lưỡi rắn, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm Thánh Long Y phía trước không rời. Hồng Ngọc ở phía sau T.ử Lưu Ly, nhìn một người một rắn giằng co, cái đầu nhỏ đáng yêu lắc qua lắc lại. Có lẽ cảm thấy nhàm chán, nó còn rất nhân tính hóa há cái miệng nhỏ xíu ngáp một cái.

 

"T.ử Lưu Ly, lão già này chỉ xin một ít dịch giải độc của Hồng Ngọc thôi chứ có phải đòi mạng đâu, mày có cần keo kiệt thế không? Bằng không cho chút nọc độc của mày cũng được mà!" Thánh Long Y sắp tức nổ phổi. Ông chẳng qua chỉ muốn xin chút nước bọt giải độc của Hồng Ngọc để nghiên cứu thôi, sao mà khó khăn thế không biết.

 

Tô Ngọc và Mục Khải Nguyệt bước vào liền thấy Thánh Long Y tay cầm cây kim bạc đề phòng nhìn chằm chằm T.ử Lưu Ly, miệng còn lải nhải oán trách không ngừng. T.ử Lưu Ly nhìn ông với vẻ mất kiên nhẫn.

 

"Ông Thánh Long, nếu ông chán quá thì có thể rủ Trần Trường Ca vào rừng chơi mà, Hồng Ngọc nhà cháu còn nhỏ, không chịu nổi sự tàn phá của ông đâu."

 

Hồng Ngọc vốn đang cuốn trên cành trúc mơ màng sắp ngủ, nghe tiếng Tô Ngọc lập tức tỉnh táo lại, nhảy vài cái liền đáp lên vai Tô Ngọc, đuôi quấn quanh cổ cô, đầu thân thiết cọ vào mặt Tô Ngọc.

 

"Hồng Ngọc ngoan, ông Thánh Long có bắt nạt em không hả?" Tô Ngọc dùng ngón trỏ vuốt ve cái đầu nhỏ của nó, trong mắt mang theo ý cười hỏi.

 

"Tê tê..." Hồng Ngọc quyết đoán gật đầu. Tuy không bắt nạt nó nhưng lại bắt nạt ca ca Lưu Ly, ghét c.h.ế.t đi được. Hừ hừ, Hồng Ngọc há miệng thè lưỡi về phía Thánh Long Y, rồi quay đầu rúc vào cổ Tô Ngọc không chịu xuống.

 

"Này, ta bắt nạt mày bao giờ? Hồng Ngọc mày không thể nói dối trắng trợn thế được, lão già này lần nào tìm được d.ư.ợ.c liệu tốt trong rừng mà chẳng cho mày ăn, mày bây giờ cư nhiên nói ta bắt nạt mày, mày..." Thánh Long Y vẻ mặt "sao mày có thể như thế", tay run run chỉ vào Hồng Ngọc trên cổ Tô Ngọc.

 

T.ử Lưu Ly ngược lại rất vui vẻ, trong mắt hiện lên ý cười, khinh thường liếc Thánh Long Y một cái. Cần ông tìm cho Hồng Ngọc chắc? Nó không biết tự tìm à? Lần nào cũng là ông tự mình sán đến, hừ, chắc chắn không có ý tốt.

 

Nó lắc mình cũng nhảy lên vai Tô Ngọc, cọ cọ cô coi như chào hỏi rồi nằm xuống cạnh Hồng Ngọc.

 

"Ông Thánh Long đừng quậy nữa, đi cùng cháu về xem Nữu Nữu đi, hình như nó m.a.n.g t.h.a.i rồi." Tô Ngọc kéo ông đi ra ngoài. Mục Khải Nguyệt thong thả bước theo sau hai người, đôi mắt nhìn chằm chằm T.ử Lưu Ly, mím môi, trong lòng rất khó chịu, khẽ thở dài một cái. Tâm tính của anh bây giờ thực sự hẹp hòi đi nhiều quá, đáng tiếc chuyện như vậy lại không thể tránh khỏi.

 

"Lão già này có phải bác sĩ thú y đâu, sao cái gì cũng tìm ta thế?"

 

"Ui chao, lúc này quản gì thú y hay nhân y nữa, đi nhanh lên đi ạ." Kéo Thánh Long Y chạy ra ngoài, bà nội Mục mới hỏi có chuyện gì.

 

"Nữu Nữu có em bé rồi, cháu đưa ông Thánh Long đi xác nhận chút ạ." Giọng nói vui vẻ mang theo ý cười lây sang cả bà nội Mục, bà cũng chẳng thèm ngắm hoa nữa, chạy theo về phía phòng trước.

 

Thỏ Ông Già ngồi xổm ở cửa thấy họ quay lại, phồng má tức tối nhảy tới. Quá đáng ghét, cư nhiên bỏ lại thỏ mà chạy.

 

"Thỏ Ông Già, mày đừng có chắn đường chứ!" Nó đột ngột chạy tới làm Tô Ngọc không chú ý suýt dẫm phải, chân ngoặt một cái bước hụt, cũng may được Mục Khải Nguyệt đỡ lấy mới đứng vững.

 

"Bộp bộp..." Nhảy lên vai Tô Ngọc, tìm một chỗ thoải mái cuộn tròn thành quả bóng nó mới chịu yên phận, không thèm nhìn ánh mắt nguy hiểm của Mục Khải Nguyệt. Hừ hừ, nó quen rồi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Tô Ngọc bất đắc dĩ b.úng trán nó một cái. Thật là cái đồ làm việc bất chấp hậu quả, có thể sống đến bây giờ đúng là kỳ tích.

 

Trong phòng, thân hình to lớn của Tròn Tròn đang nằm rạp trên mặt đất, Nữu Nữu nằm trên lưng Tròn Tròn. Ba con gấu còn lại mỗi con trấn thủ một hướng vây quanh Nữu Nữu.

 

Tô Ngọc thấy thế hài lòng gật đầu, không uổng công Nữu Nữu và Tròn Tròn vất vả chăm sóc ba đứa nhỏ lớn khôn.

 

"Ngao ngao..." Thấy Tô Ngọc đến, chúng nó vác cái thân hình mập mạp dịch chuyển tới, ba cái đầu to đồng thời dụi vào người cô.

 

"Được rồi, chúng ta đi xem Nữu Nữu trước đã." Tuy rằng được ôm ba cái đầu lông xù trong thời tiết hơi se lạnh thế này rất thoải mái, nhưng chính sự quan trọng hơn, vẫn là xem t.h.a.i p.h.ụ trước.

 

Thánh Long Y cũng nghiêm túc bắt mạch cho Nữu Nữu, nhưng mà, nhìn cái bàn chân gấu toàn lông lá này, khóe miệng ông giật giật.

 

Sau một hồi bắt mạch sờ bụng, xác nhận xong Thánh Long Y vuốt râu gật đầu: "Đúng là m.a.n.g t.h.a.i rồi, t.h.a.i còn nhỏ, khoảng một tháng. Thời gian này cứ cho nó ăn nhiều một chút, cũng phải đưa nó đi dạo nhiều vào, đừng có lười biếng nằm lì trong rừng trúc." Câu cuối cùng là nói với Tròn Tròn. Tên này bản thân lười thì thôi đi, còn dạy hư cả Nữu Nữu vốn tính tình nóng nảy trở nên lười theo. Cũng may thỉnh thoảng vì chăm sóc năm đứa nhỏ nên nó còn chạy ra ngoài đi dạo, nhưng giờ mấy đứa nhỏ lớn rồi nó lại theo Tròn Tròn biến thành gấu "trạch".

 

"Ngao ngao..." Tròn Tròn kêu lên gật đầu. Lúc Thánh Long Y nói chuyện nó vẫn luôn vểnh tai nghe, nhất định phải nhớ kỹ. Nghĩ đến lúc trước mẹ nó vì sinh ra nó và Tráng Tráng phải chịu đau đớn thế nào, nó không muốn vợ mình cũng phải chịu khổ như vậy.

 

"Chỉ thế thôi ạ? Còn gì nữa không? Đúng rồi gấu trúc m.a.n.g t.h.a.i mấy tháng ạ?" Tô Ngọc ngồi xổm trên mặt đất vẻ mặt căng thẳng còn hơn cả Tròn Tròn.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

"Còn cái gì nữa ta cũng không biết. Cháu chẳng phải quen cái ông viện trưởng vườn bách thú gì đó sao? Tự đi mà hỏi chẳng phải được rồi?" Thánh Long Y cực kỳ cao ngạo liếc cô và T.ử Lưu Ly, Hồng Ngọc trên người cô một cái, hừ mũi rồi bỏ đi. Tiểu Nặc Nặc không ở đây chẳng có ai chơi với ông già này, thôi thì đi hành hạ thằng nhóc Trần Trường Ca vậy.

 

Trần Trường Ca đang đi dạo cùng Phục Linh trong vườn hoa đột nhiên cảm thấy lạnh sống lưng. Hắn run rẩy vội ôm lấy Phục Linh bên cạnh: "Cho anh dựa chút, sao tự nhiên lạnh thế nhỉ."

 

"Này, anh làm gì thế mau buông ra." Phục Linh đỏ mặt tía tai, hoảng loạn nhìn xung quanh.

 

"Không buông, trên người Tiểu Phục Linh ấm lắm. Em đồng ý làm bạn gái anh được không mà?" Trần Trường Ca giở trò vô lại. Hắn đã theo đuổi Phục Linh mấy ngày nay rồi nhưng cô vẫn chưa đồng ý. Bất quá chuyện này hắn không nói cho ai biết, ngay cả huynh đệ tốt Cô Tô Dực cũng không, bằng không để Tô Ngọc biết hắn theo đuổi một cô gái lâu như vậy mà chưa đổ thì chắc bị cười cho thối mũi mất.

 

"Anh... nói bậy bạ gì đó, mau thả em ra, em còn muốn ngắm hoa." Phục Linh hoảng loạn quay đầu đi, mặt đỏ như tôm luộc, bàn tay nhỏ bé cố gỡ bàn tay to lớn của Trần Trường Ca đang vòng qua eo mình.

 

Tuần trước tên này đột nhiên nói thích cô làm cô giật mình thon thót. Hồi nhỏ nhà cô chưa khó khăn như bây giờ, cô lớn lên cũng rất đáng yêu, trong thôn cũng có không ít cậu bé thích chơi cùng cô, nhưng lúc đó còn nhỏ nên chưa hiểu chuyện tình yêu. Sau khi gia đình gặp biến cố, cô phải lăn lộn với đủ loại công việc nặng nhọc vất vả, cô bé đáng yêu ngày nào trở nên đen nhẻm gầy gò, không còn chút nét đẹp nào. Vừa không có con trai thích, cô cũng chẳng dám nghĩ đến những chuyện này, cho nên lớn thế này rồi đây là lần đầu tiên cô được tỏ tình.

 

Sau đó ngày nào Trần Trường Ca cũng kiếm đủ cớ để đến tìm cô. Cô cũng từ hoảng loạn ban đầu đến bây giờ đã bình tĩnh hơn khi gặp hắn, nhưng thân mật ôm ấp thế này thì vẫn là lần đầu tiên.