"Nên xuống rồi." Bà nội Mục bước vào nhìn bộ trang phục của Tô Ngọc hài lòng gật đầu: "Nha đầu hôm nay cháu đẹp lắm."
"Bà nội Mục, bà đừng trêu cháu." Khuôn mặt Tô Ngọc ửng hồng, bị nhìn như vậy cô thật sự rất ngại ngùng a.
"Bộp bộp..." Thỏ Ông Già đứng từ xa nghiêng đầu nhìn, xác định là Tô Ngọc xong liền nhảy vài bước tới, giẫm chân sau nhảy vào lòng cô.
"Mày làm cái gì thế?" Tô Ngọc vỗ một cái vào m.ô.n.g nhỏ của nó. Thỏ Ông Già dùng hành động trả lời cô, rúc vào khuỷu tay cô ngủ.
"Tiểu gia hỏa này cũng dính cậu quá đấy." Lý Tiểu Huyên b.úng trán nó, Thỏ Ông Già đưa chân trước lên gạt tay cô ra.
"Mày còn làm kiêu nữa chứ." Mấy người cười nói đi ra ngoài. Đến đầu cầu thang cô bỗng nhiên dừng lại, trong lòng đột nhiên hồi hộp quá.
"Sao thế, còn sợ à?" Cao Uyển Tình vỗ nhẹ vai cô cười nói.
"Hơi căng thẳng." Tô Ngọc hít sâu một hơi, c.ắ.n răng nhắm mắt lại, bước xuống cầu thang. Tay ôm Thỏ Ông Già siết c.h.ặ.t, sờ vào cục bông mềm mại, trong lòng cũng bình tĩnh hơn chút.
Những người phía sau che miệng buồn cười nhìn bộ dạng như sắp ra chiến trường của cô.
"Cộp cộp..." Tiếng giày cao gót tinh xảo từng bước nện trên cầu thang phát ra âm thanh thanh thúy. Tiếng trò chuyện dưới lầu dần dần ngưng bặt, ánh mắt mọi người đều hướng về phía cửa cầu thang.
Lòng bàn tay Mục Khải Nguyệt căng thẳng đến toát mồ hôi, anh nhìn chằm chằm về hướng phát ra âm thanh. Tiếng cộp cộp kia như gõ vào trái tim anh. Chân vô thức bước về phía trước vài bước, người bên cạnh nhường đường cho anh.
Một đôi giày cao gót tinh xảo xuất hiện trước tiên, tiếp theo là tà sườn xám đỏ rực tôn lên dáng người yểu điệu, một bàn tay trắng nõn vịn lan can chậm rãi đi xuống.
Tô Ngọc vừa xuống lầu ánh mắt đầu tiên liền bắt gặp ánh nhìn nóng bỏng kia. Bốn mắt nhìn nhau, mọi thứ xung quanh đều trở nên lu mờ, phảng phất trong trời đất chỉ còn lại hai người. Tô Ngọc dừng bước, đứng thẳng nhìn anh, trên mặt và trong mắt đều hiện lên nụ cười hạnh phúc.
"Ngọc Ngọc." Mục Khải Nguyệt khẽ thì thầm, bước về phía cô. Lên vài bậc thang, nhìn thấy Thỏ Ông Già trong lòng cô thì nhíu mày. Sao tên này lại chạy tới đây rồi?
Anh đen mặt túm tai nó định lôi Thỏ Ông Già ra. Ngặt nỗi tên này sống c.h.ế.t không chịu, tứ chi đều ôm c.h.ặ.t t.a.y Tô Ngọc không buông. Dù đầu bị kéo ngửa ra sau, mắt vẫn liếc xéo Mục Khải Nguyệt đầy khó chịu.
"Xuống dưới!" Mục Khải Nguyệt nghiến răng nghiến lợi, oán hận trừng mắt nhìn cái bóng đèn siêu to khổng lồ này.
"Bộp bộp..." Thỏ Ông Già lắc đầu, bám lấy cánh tay Tô Ngọc c.h.ặ.t hơn. Nực cười, không gây chút rắc rối cho tên xấu xa này thì nó không phải là Thỏ Ông Già.
Bầu không khí đang tốt đẹp bỗng chốc bị màn giằng co giữa một người một thỏ phá hỏng, hiện trường trở nên dở khóc dở cười.
"Một cái đùi gà." Mục Khải Nguyệt giơ một ngón tay.
"Bộp bộp..." Thỏ Ông Già lắc đầu.
"Ba cái."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Thỏ Ông Già có chút do dự, giơ một chân lên nhìn anh, ý là thêm nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Bốn cái, không thể nhiều hơn nữa." Mục Khải Nguyệt nắm c.h.ặ.t t.a.y. Chuyện hôm nay anh nhớ kỹ rồi, con thỏ c.h.ế.t tiệt, mày cứ đợi đấy cho tao.
Thỏ Ông Già nghĩ nghĩ, giơ ba cái móng vuốt lên, thêm nữa.
"Được, năm cái! Nếu còn không chịu thì sau này mày đừng hòng lên bàn ăn cơm."
Được rồi, Thỏ Ông Già bố thí cho anh một ánh mắt, sau đó thong thả ung dung nhảy xuống đất, lại nhảy vào lòng Cao Uyển Tình ngủ tiếp. Đừng hỏi nó tại sao không chọn người quen là Lý Tiểu Huyên, tên kia không chừng nhân lúc nó ngủ sẽ hành hạ nó thế nào ấy chứ.
"Phụt..." Tô Ngọc nhìn bộ dạng nghẹn khuất của Mục Khải Nguyệt cười không phúc hậu. Tâm trạng căng thẳng của cô cũng tan biến. Không chỉ cô, ai cũng không ngờ sự việc lại diễn biến thành thế này. Lý Tiểu Huyên và Hạ Vũ Toàn hai người cười ôm bụng dựa vào nhau.
"Má ơi, Tiểu Ngọc Ngọc, tớ thấy lúc cậu kết hôn cứ để Thỏ Ông Già trấn giữ cửa ải thế nào?" Nghĩ đến lúc đó Mục Khải Nguyệt phải nghẹn khuất thương lượng điều kiện với một con thỏ, phong cách đó quả thực quá hài hước.
"Ha ha... Ý kiến hay đấy." Hạ Vũ Toàn liên tục gật đầu, ngay cả mỹ nữ băng sơn Đồ Du cũng không nhịn được cười.
Mục Khải Nguyệt liếc Thỏ Ông Già một cái, trong đầu nhanh ch.óng tính toán làm sao để lúc anh và Ngọc Ngọc kết hôn Thỏ Ông Già không có mặt. Hay là trói nó lại nhỉ? Anh cân nhắc tính khả thi của biện pháp này.
Không còn Thỏ Ông Già vướng víu, Mục Khải Nguyệt đi đến bên cạnh Tô Ngọc bá đạo ôm cô vào lòng. Nhìn cô mặc bộ sườn xám này, hoàn toàn tôn lên dáng người của cô. Đuôi mắt vì vừa cười mà cong lên, mang theo vẻ quyến rũ khó tả.
Vòng tay ôm cô càng c.h.ặ.t hơn, anh đột nhiên muốn quay về phòng làm sao bây giờ? Bộ dạng này chỉ có thể cho mình anh xem thôi. Nhìn đám người bên dưới, tâm trạng anh đột nhiên khó chịu. Sao người đến tham dự lại đông thế này, lẽ ra chỉ nên có mình anh và Ngọc Ngọc thôi chứ.
"Nghĩ gì thế?" Tô Ngọc mắt sắc thấy tên này nhấc chân định đi lên lầu, liền nhéo anh một cái.
"Ngọc Ngọc, em không nên mặc bộ này, xấu lắm, chúng ta về thay đi." Mục Khải Nguyệt ủy khuất nhìn cô.
"Nói linh tinh gì đấy, đi mau." Tô Ngọc trợn trắng mắt. Đừng tưởng cô không biết tên này đang nghĩ gì trong lòng.
Mục Khải Nguyệt không tình nguyện ôm Tô Ngọc xuống lầu. Dọc đường đi nhận được không ít lời chúc phúc, cô lần lượt gật đầu cảm ơn.
Tô Ngọc và Mục Khải Nguyệt đứng cạnh nhau, nhìn bạn bè thân thích trong phòng khách cười nói: "Cảm ơn mọi người đã đến tham dự tiệc đính hôn của tôi và Mục Khải Nguyệt. Chúng tôi cũng không muốn chuẩn bị nhiều nghi thức rườm rà, hôm nay mọi người cứ vui vẻ cùng đi ăn một bữa cơm nhé, họ đã chuẩn bị xong rồi."
"Được, chúng ta ra thác nước chung vui với Khải Nguyệt đi." Mục Tri Lăng kéo bà nội Mục đứng ra, sau đó Mục Khải Nguyệt và Tô Ngọc đi đầu dẫn đường.
Dọc đường đi cô và Mục Khải Nguyệt nhận được không ít sự chú ý, một số người thậm chí còn lấy điện thoại ra chụp ảnh. Tô Ngọc vẫn luôn nắm c.h.ặ.t t.a.y Mục Khải Nguyệt.
"Ngao ô..." Vừa đi qua rừng đào, liền thấy đám thú cưng đều đã đông đủ, xếp thành một hàng đứng cùng nhau. Tiểu Tinh Nhi đầy khí thế ngửa mặt lên trời hú dài một tiếng. Rừng rậm sau núi lập tức vang lên tiếng thú gầm liên tiếp, tiếng này nối tiếp tiếng kia như đang tấu nhạc, khiến mọi người nghe mà sững sờ.
"Vãi chưởng, tình huống gì đây, dã thú cả khu rừng đều đến chúc phúc sao?" Có người không nhịn được thốt lên kinh ngạc.
"Hoành tráng quá, đáng tiếc không nhìn thấy. Tôi có thể nghe ra tiếng sói, tiếng gấu, còn có tiếng hổ nữa, tha thứ cho tôi kiến thức ít ỏi, chỉ nghe ra được mấy loại này thôi."
"Trời ơi, cặp đôi này cũng hạnh phúc quá đi mất, trường hợp đính hôn như thế này quả thực chưa từng thấy bao giờ..."
Ngay lúc mọi người đang ồn ào, trên trời đột nhiên rơi xuống một trận mưa cánh hoa. Bất kể là du khách hay người dân thôn Linh Khê, hoặc là khách mời đều ngẩn ngơ. Trận mưa cánh hoa này rất lớn, gần như bao phủ toàn bộ sân bãi, một số bay xuống mặt nước.
"Lãng mạn quá..." Các cô gái trẻ kích động lên, cầm điện thoại chụp lia lịa, còn có người trực tiếp livestream. Nhìn thấy tất cả những điều này, bất kể là trong thực tế hay trên mạng đều sôi trào.