Tùy thân Không Gian Điền Viên Sơn Cư

Chương 46: Lý Tiểu Huyên và bầu trời sao trước mắt



Trấn an Cao Uyển Tình xong, quay sang liền thấy Tinh Thần nhìn mình với vẻ mặt vô tội. Tô Ngọc cười xoa đầu nó: "Không sao đâu."

 

"Gâu." Tinh Thần thuận thế nheo mắt dụi đầu vào tay cô, sau đó l.i.ế.m l.i.ế.m tay cô.

 

"Này, các cậu chơi trò bí hiểm gì thế?" Lý Tiểu Huyên nhìn hai người, cô cũng ở đây suốt mà, có chuyện gì xảy ra đâu nhỉ?

 

Tô Ngọc chống cằm, cố ý chậm rãi nhìn cô nàng nói: "Muốn biết không?"

 

"Muốn muốn, nói mau nói mau." Lý Tiểu Huyên gật đầu lia lịa, sao mà lề mề thế không biết.

 

"Phụt, cậu gấp gáp thế làm gì?" Tô Ngọc chọc đầu cô nàng một cái.

 

Lý Tiểu Huyên hai tay ôm lấy cánh tay hai người lắc lắc làm nũng: "Thôi mà, các cậu mau nói cho tớ biết đi, các cậu biết tính tớ tò mò mà."

 

"Được rồi, không trêu cậu nữa, lại đây." Tô Ngọc lùi lại một chút, kéo Lý Tiểu Huyên đến trước mặt Tinh Thần.

 

"Làm gì?" Lý Tiểu Huyên nghi hoặc làm theo, sau đó bị ấn vai ngồi xổm xuống trước mặt Tinh Thần. Cô nàng ngơ ngác, chẳng phải bảo nói cho cô biết vừa rồi có chuyện gì sao?

 

"Cậu không phải muốn biết à? Tập trung chút, nhìn chằm chằm vào mắt Tinh Thần đi."

 

"Ờ." Chẳng hiểu gì sất, cô nghe lời Tô Ngọc nhìn chằm chằm vào mắt Tinh Thần. Sau đó Cao Uyển Tình liền thấy ánh mắt cô bắt đầu tan rã, cho đến khi vô thần, cả người ngồi bất động ở đó.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

Cô mở to mắt. Lúc chính mình rơi vào đó thì không cảm nhận được tình hình bên ngoài, nhìn thế này đúng là hơi dọa người.

 

Còn Lý Tiểu Huyên thì cảm thấy mình rõ ràng đang đấu mắt với Tinh Thần, sao tự nhiên lại chạy đến chỗ này? Hơn nữa vừa nãy chẳng phải còn ban ngày sao? Sao trời tối sầm lại rồi, nhưng mà bầu trời đêm ở đây đẹp quá.

 

Cô ngẩn ngơ nhìn bầu trời đầy sao. Vì Tô Ngọc muốn dọa cô một trận cho nhớ, nghĩ đến việc người bình thường rơi vào đó đều muốn đưa tay bắt thử xem có bắt được không, nên vị trí thực tế của Lý Tiểu Huyên và Tinh Thần hơi xa một chút. Sao cô nhìn thấy cũng xa hơn Cao Uyển Tình, tuy nhìn thì như giơ tay là với tới, nhưng cô với mãi cũng không tới.

 

Quả nhiên một lúc sau cô nàng liền hai tay quơ quào lung tung. Tô Ngọc đầy đầu vạch đen, cái dáng vẻ nhe nanh múa vuốt này đúng là hợp với tính cách của cô nàng. Cao Uyển Tình nhìn cô như vậy cũng không nhịn được cười.

 

Tô Ngọc vội vàng ra hiệu im lặng. Âm thanh bên ngoài Lý Tiểu Huyên vẫn nghe thấy được, chỉ là không ra được thôi. Muốn ra trừ khi Tinh Thần nhắm mắt lại, hoặc là có người kéo cô một cái. Đây đều là kinh nghiệm xương m.á.u cô tự đúc kết ra đấy.

 

Cao Uyển Tình gật đầu, lấy tay che miệng, nhưng nhìn động tác hài hước của Lý Tiểu Huyên thực sự không nhịn được cười, nên mặt đỏ bừng, vai còn rung rung.

 

Nhìn cô như vậy, Tô Ngọc thở phào nhẹ nhõm. Nói thật lòng, cô cũng không chắc chắn Cao Uyển Tình có chấp nhận được chuyện kỳ quái như vậy không, nhưng xem ra cô ấy đã chấp nhận rồi, ít nhất là không bài xích.

 

Mục Khải Nguyệt ngáp một cái, xích lại gần Tô Ngọc ngồi trên cỏ, đầu tựa vào vai cô mơ màng như đang ngủ gật.

 

Tô Ngọc thấy thế nửa ôm cậu ôn nhu dỗ dành: "Thỏ Trắng Nhỏ có muốn đi ngủ không?"

 

Mục Khải Nguyệt mơ mơ màng màng lắc đầu, bĩu môi lẩm bẩm không rõ tiếng: "Không ~ muốn... muốn ~ Ngọc Ngọc ~"

 

Tô Ngọc áp má vào trán cậu, duỗi thẳng chân ra, để cậu gối đầu lên đùi mình nằm nghiêng ngủ. Nghĩ đến thời tiết hiện tại chưa nóng lắm, cô nói nhỏ với anh Báo đang nằm trên cỏ nhìn Lý Tiểu Huyên: "Anh Báo, vào nhà lấy cho chị cái chăn mỏng ra đây."

 

"Gâu." Anh Báo đáp một tiếng, đứng dậy, vài cú nhảy đã biến mất trước mắt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Cao Uyển Tình nhìn mà ngưỡng mộ không thôi, khẩu hình nói với Tô Ngọc 'động vật nhà cậu nghe lời thật đấy'.

 

'Đương nhiên rồi.' Tô Ngọc đắc ý nói, đỡ đầu Mục Khải Nguyệt, nhìn góc nghiêng tuấn tú của cậu cười hạnh phúc. Quyết định đúng đắn nhất đời này của cô là đến nơi này, sau đó định cư ở đây, cô mới gặp được Thỏ Trắng Nhỏ, và cả mọi người nữa. Tuy đôi khi chúng nó ồn ào bướng bỉnh một chút, nhưng đây chưa chắc đã không phải là một loại hạnh phúc.

 

Cao Uyển Tình ngẩn ngơ nhìn nụ cười của Tô Ngọc. Hồi ở trường, cô chưa bao giờ thấy bạn mình cười đẹp và mãn nguyện đến thế, bản thân cô cũng bất giác cong khóe miệng. Nói thật, trước kia cô và Lý Tiểu Huyên vẫn luôn lo lắng cho Tô Ngọc, nhất là sau khi bà nội cô ấy qua đời. Giờ xem ra, không cần nữa rồi, ở đây, cô ấy thực sự rất hạnh phúc.

 

Chẳng bao lâu, anh Báo đã ngậm một cái chăn mỏng đến. Nhưng vì cái chăn to hơn nó nên có thể nói là kéo đến thì đúng hơn. Lúc này Tô Ngọc không thể không may mắn vì hồi trồng đào đã giữ lại đám cỏ này.

 

Cô mới không sợ đám cỏ này cướp mất chất dinh dưỡng của cây đào đâu, dù sao có nước suối không gian ở đây, còn sợ cây đào thiếu chất dinh dưỡng sao.

 

Đón lấy chăn đắp cho Mục Khải Nguyệt, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve tóc mái trên trán cậu, sau đó cúi xuống hôn lên trán cậu, thì thầm vào tai cậu một tiếng "ngủ ngon".

 

Mục Khải Nguyệt chép miệng, kéo tay Tô Ngọc áp vào má mình cọ cọ, lầm bầm "Ngọc Ngọc ~" rồi an tâm ngủ thiếp đi.

 

Cao Uyển Tình ngồi trên cỏ, hai tay chống cằm nhìn Tô Ngọc làm những việc đó, chỉ cảm thấy cô đang nuôi Mục Khải Nguyệt như nuôi con. Nhưng nhìn họ như vậy thực ra rất ngưỡng mộ. Một người cái gì cũng dựa vào cậu, một người thì cái gì cũng nghe lời cô. Phải nói là cách họ ở chung đáng yêu không tả nổi, hơn nữa cảm giác lúc nào cũng đang phát cẩu lương, quan trọng là hai người này còn không hề hay biết.

 

Lắc đầu, mượn câu nói của Lý Tiểu Huyên, nhìn mà cô cũng muốn tìm bạn trai quá, đau lòng thật đấy.

 

Bên này Lý Tiểu Huyên bắt mãi không được, mếu máo, ngồi phịch xuống. Lúc này cô mới phát hiện không ổn, hình như yên tĩnh quá. "Ủa, họ đi đâu rồi?"

 

Nhìn quanh, không có ai? Bật dậy, nhìn tứ phía yên tĩnh, nuốt nước bọt, thử gọi vài tiếng: "Tiểu Ngọc Ngọc? Tiểu Tình Tử?"

 

Đợi một lúc, không ai trả lời? Lúc này cô mới hơi hoảng: "Này, có ai không, Tiểu Ngọc Ngọc, Tiểu Tình Tử!"

 

Bên ngoài Tô Ngọc và Cao Uyển Tình nghe tiếng gọi của cô cạn lời, con bé này vô tư đến mức nào mà giờ mới phát hiện ra tình hình.

 

Thấy giọng cô đã mang theo tiếng khóc, Tô Ngọc bảo Tinh Thần nhắm mắt lại. Đây cũng là điểm đặc biệt của Tinh Thần, nếu nó không muốn thì có thể mở mắt trừng trừng mãi không chớp cái nào.

 

Mí mắt cụp xuống che đi ánh sao trước mắt, Lý Tiểu Huyên cũng bừng tỉnh, hoảng loạn nhìn quanh. Khi nhìn thấy Tô Ngọc và Cao Uyển Tình, cô lao tới nhào vào lòng Cao Uyển Tình. Muốn hỏi tại sao không nhào vào lòng Tô Ngọc á? Ha hả, dù thần kinh thô đến đâu thì Mục Khải Nguyệt to lù lù thế kia cô cũng không phải mù mà không thấy.

 

"Huhu, vừa rồi tớ đến một nơi kỳ lạ lắm, đẹp lắm nhưng không có người, làm tớ sợ c.h.ế.t khiếp. Có phải tớ bị bệnh rồi không, rõ ràng đang đấu mắt với Tinh Thần mà." Cô ôm Cao Uyển Tình giả khóc tu tu.

 

Cao Uyển Tình ôm vỗ vỗ vai cô, trêu chọc: "Tớ còn tưởng cậu chơi vui lắm chứ."

 

Rời khỏi vòng tay Cao Uyển Tình, mở to mắt: "Sao cậu biết?" Nói xong hậu tri hậu giác che miệng lại, đảo mắt lia lịa. Hình như lúc đầu cô quên béng mất họ, chỉ mải chơi thôi, không đúng.

 

"Tớ... tớ đâu có chơi vui vẻ." Buông tay ra, trừng mắt nhìn Cao Uyển Tình chột dạ gào lên.

 

"Ồ ~ thế à ~ Haizz, hình như ai đó chẳng thèm quan tâm đến bọn tớ, chỉ mải chơi một mình cho sướng thôi." Cao Uyển Tình lắc đầu vẻ tủi thân.

 

Nghe thấy thế, cô phản xạ chọc chọc hai ngón trỏ vào nhau, cúi đầu: "Tớ... sai rồi được chưa."

 

"Ấy không đúng, cậu làm sao biết tớ đã trải qua những gì?" Phản ứng lại, cô ngạc nhiên nhìn Cao Uyển Tình rồi nhìn Tô Ngọc, sao họ chẳng thấy kỳ lạ chút nào thế.