Hai con vật nhỏ nghe thấy T.ử Lưu Li giám sát thì sợ đến mức run b.ắ.n người, kêu lên một tiếng với Tô Ngọc tỏ vẻ đã biết, sau đó ủ rũ trở về diện bích.
Tô Ngọc quay đầu lại liền thấy cô gái nhỏ kia đang nhìn mình đầy sùng bái. Sau khi chụp ảnh cùng một số người xong, cô dắt Mục Khải Nguyệt về nhà.
"Này này, các cậu thấy không? Blogger Tiểu Ngọc đối xử với bạn trai dịu dàng quá đi, còn nữa, hai người họ ở bên nhau cảm giác tràn đầy tình yêu luôn ấy."
Bạn trai đứng bên cạnh cô gái quàng tay lên vai cô: "Em yêu, nếu em cũng đối xử với anh giống như Blogger Tiểu Ngọc đối xử với bạn trai cô ấy, thì anh c.h.ế.t cũng không hối tiếc."
"Xì." Cô gái hất tay anh ta ra khỏi vai mình, bĩu môi: "Nếu anh có được một nửa vẻ đẹp trai, một nửa sự dịu dàng của bạn trai Blogger Tiểu Ngọc, và trong mắt chỉ chứa mỗi Blogger Tiểu Ngọc thôi ấy, thì em cũng sẽ tốt với anh như vậy." Cô gái hất tóc, quay đầu bước đi lộc cộc.
Chàng trai đứng tại chỗ khóc ròng trong lòng, anh đối với em không tốt chỗ nào chứ, hu hu hu. Thấy bạn gái đi xa, chàng trai đành phải lập tức đuổi theo.
"Mau nhìn kìa, là nai con!" Hạ Mễ khẽ kêu lên, kích động kéo tay Ngải Vũ, mắt sáng rực nhìn chú nai con đang nghỉ ngơi cách đó không xa.
"A, còn có Tiểu Nhu Mễ nữa, cái cục màu trắng trên người nai con ấy." Ngải Vũ giơ máy ảnh lên, zoom lại gần nai con, có thể nhìn thấy rõ ràng dáng vẻ nai con đang nhắm mắt ngủ yên bình, còn có Tiểu Nhu Mễ - một cục bông đáng yêu đang nằm bò trên người nó. "Tách" một tiếng, bức ảnh đã được chụp lại.
Nai con dường như bị đ.á.n.h thức. Nó động đậy đôi tai nhọn, lông tơ trên tai lay động theo động tác trông rất đáng yêu. Nó mở đôi mắt nai ướt át ra, ngẩng đầu nhìn về phía này. Thấy mấy cô gái nhỏ đang cầm cái thứ gọi là máy ảnh mà Tỷ tỷ thường hay chĩa về phía chúng, chắc là lại đang chụp ảnh rồi.
Không thèm để ý đến mấy người đang nhảy cẫng lên vì phấn khích bên kia nữa, nó dùng mũi húc húc vào Tiểu Nhu Mễ đang ngủ ở chỗ khuỷu chân trước sắp rơi xuống, nâng một chân lên vòng quanh thân hình nhỏ bé của Tiểu Nhu Mễ để nó nằm thoải mái hơn, sau đó vòng cổ ra sau lưng nó, để Tiểu Nhu Mễ có thể gối đầu lên cổ mình mà ngủ.
Tiểu Nhu Mễ từ đầu đến cuối chỉ thay đổi tư thế, mắt cũng chưa mở ra nửa điểm, miệng nhỏ chép chép. Vì nó nằm ngửa gối đầu lên cổ nai con, cái bụng mềm mại bị chân nai con nhẹ nhàng đè lên, hai cái đệm thịt hình hoa mai của nó đặt trên chân nai, đầu nhỏ dụi dụi vào cổ nai con, phát ra tiếng "gừ gừ" tỏ vẻ rất thoải mái. Tất cả tạo nên một khung cảnh năm tháng tĩnh hảo.
Những người đứng bên kia dùng máy ảnh thu trọn khoảnh khắc ấm áp này, ai nấy đều không hẹn mà cùng nói khẽ lại, ngay cả tiếng bước chân cũng nhẹ đi rất nhiều.
"Nhìn yêu quá đi! Nai con thật dịu dàng." Rõ ràng họ cũng đã thấy hành động vừa rồi của nai con.
"Ừ ừ, cảm giác nó đối với Tiểu Nhu Mễ cứ như đối với con gái mình vậy." Một cô gái chắp tay trước n.g.ự.c, đôi mắt nhìn chúng không chớp.
Trên tảng đá lớn bên bờ sông, Báo Ca gối đầu lên hai chân trước bắt chéo, đôi mắt hẹp dài nhìn chằm chằm mặt sông thỉnh thoảng sủi bọt nước. Cái đuôi thon dài cong thành hình bán nguyệt, đặt bên cạnh tảng đá thỉnh thoảng quét qua lại. Đột nhiên đuôi nó khựng lại, tai giật giật, nhưng tư thế vẫn không thay đổi.
Chẳng bao lâu sau, vài người cầm máy ảnh đi về phía này. Người đàn ông trung niên đi đầu đột nhiên ngăn bốn chàng trai trẻ phía sau lại. Người đàn ông này là giáo viên của một trường học trong thành phố, chuyên dạy nhiếp ảnh. Lần này đi chụp ảnh ngoại cảnh, mấy học sinh của ông đã tranh luận rất lâu, sau đó ông vô tình thấy nơi này trên mạng, liền kinh ngạc thốt lên, sau khi thảo luận với học sinh thì quyết định dù thật hay giả cũng phải đến xem thử.
Không ngờ nơi này thực sự không làm họ thất vọng. Từ lúc đặt chân đến đây, ông đã tràn đầy mong đợi cho chuyến dã ngoại nhiếp ảnh này. Chỉ trong nửa ngày, họ đã chụp được vô số bức ảnh ưng ý. Tuy ông không biểu lộ sự kích động ra mặt như đám học trò, nhưng tay vẫn bấm máy liên tục mà không hề thấy mệt mỏi.
"Sao vậy thầy Dương?" Một học sinh hỏi, rồi nhìn theo tầm mắt của thầy, liền thấy con báo đen tràn đầy sức mạnh đang lười biếng nằm phơi nắng trên tảng đá. Cậu ta kinh ngạc đến quên cả nói, theo bản năng giơ máy ảnh lên chụp lại cảnh này. Những người khác cũng giống cậu, trên mặt không giấu được vẻ phấn khích.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Dương Hoa ra hiệu cho học sinh nói nhỏ thôi, còn mình thì bò rạp xuống đất tiến lên vài bước, chĩa ống kính về phía con báo đen, muốn chụp được dáng vẻ ưu mỹ nhất của nó. Nhưng ông đã quên mất một khuyết điểm của mình, đó là khi chụp đến quên mình, ông thường vô thức tiến lại gần vật thể ngày càng gần hơn.
Mấy cậu học sinh không nói gì, mặt đỏ bừng vì kích động, liên tục chụp con báo đen phía trước.
Đột nhiên, trong ống kính của một học sinh xuất hiện cái bóng dáng đang dần bò tới gần con báo. "Má ơi!" Cậu ta bỏ máy ảnh xuống, khẽ kêu lên: "Thầy... Thầy ơi..." Cậu mở to mắt, một tay run rẩy chỉ về phía trước.
Mấy người khác định thần nhìn lại liền hít một ngụm khí lạnh. Mấy người lo đến toát mồ hôi hột, lại không dám hét lớn, chỉ sợ làm kinh động con báo khiến nó tấn công bất ngờ. Nhưng họ không biết rằng, con báo đen kia đã sớm phát hiện ra họ, và đương nhiên cũng phát hiện ra cái tên loài người ngu ngốc đang lén lút tiếp cận mình.
Đến khi Dương Hoa đang cao hứng vì chụp được dáng vẻ mạnh mẽ uyển chuyển của con báo đen, vừa định quay lại chia sẻ tin tốt này với học sinh thì chợt phát hiện: học sinh của mình sao lại ở xa thế kia? Sau đó nụ cười của ông cứng lại, quay đầu một cách cứng đờ, liền thấy đầu con báo vốn đang hướng về mặt sông không biết từ lúc nào đã quay sang nhìn chằm chằm vào ông.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Ông bây giờ thật lòng muốn khóc. Đúng lúc quan trọng lại quên mất bệnh cũ. Hiện tại mặt ông trắng bệch, cứng đờ người không dám cử động chút nào.
Báo Ca vui vẻ vẫy đuôi, nhìn tên loài người trước mắt đang sợ cứng người, trong mắt nó hiện lên tia cười cợt. Tên này cũng thú vị đấy, rõ ràng sợ nó như vậy mà còn dám lén lút lại gần, nó muốn xem tên này kiên trì được bao lâu.
Giằng co một lúc, Dương Hoa mệt đến toát mồ hôi đầy đầu. Cái tư thế nửa bò nửa nằm này quá gian nan, lại bị con báo đen nhìn chằm chằm nên ông không dám động đậy. Hu hu, mẹ ơi con muốn về nhà.
Bỗng nhiên từ phía con sông truyền đến tiếng nước rào rào. Cả người lẫn báo theo phản xạ cực kỳ ăn ý cùng ngẩng đầu nhìn sang, liền thấy từ trong nước trồi lên hai cái đầu, một đỏ một trắng. Tai nhọn dựng đứng, lông trên người bị nước làm ướt rũ xuống. Chờ hai con bơi về phía trước một đoạn ngắn, phía sau lại liên tiếp trồi lên hai cái đầu nhỏ hơn một vòng so với vừa rồi.
Hai con xuất hiện trước, trong miệng mỗi con đều ngậm hai con cá to bằng bàn tay người lớn, cá vẫn chưa c.h.ế.t, còn đang quẫy đuôi tanh tách trong miệng chúng. Hai con hồ ly c.ắ.n c.h.ặ.t, không có ý định nhả ra chút nào.
Hai con hồ ly nhỏ phía sau cùng nhau c.ắ.n chung một con cá to hơn cá của cha mẹ chúng một chút. Hai đứa nhỏ phối hợp cực kỳ ăn ý, bơi theo sau cha mẹ.
"Tách" một tiếng. Dương Hoa chụp xong bức ảnh mới phản ứng lại là mình hình như vẫn đang giằng co với con báo đen. Quay đầu lại nhìn thì thấy con báo kia chẳng thèm để ý đến mình nữa, từ tư thế nằm bò vừa rồi đã chuyển sang ngồi.
Ông trộm lau mồ hôi, cẩn thận lùi lại vài bước, nhìn con báo đen cứ nhìn chằm chằm vào mấy con hồ ly, ông bỗng thấy lo lắng cho lũ hồ ly. Đang rối rắm xem có nên quát một tiếng để dọa lũ hồ ly chạy đi không, nhìn bốn con hồ ly càng lúc càng lại gần con báo, ông thầm sốt ruột. Lũ hồ ly này chẳng lẽ bị mù sao? Con báo to thế kia mà không thấy à!
Thực ra cũng không trách Dương Hoa không biết mối quan hệ giữa mấy con vật này. Lúc tìm kiếm trên mạng, ông chỉ tìm hình ảnh phong cảnh nên không biết sự tồn tại của chúng. Hơn nữa lúc Tô Vạn Dương kể chuyện về Tô Ngọc, ông lại đang mải dẫn học sinh đi chụp cảnh.
Chờ đến khi ông thấy con báo đen đi về phía mấy con hồ ly, ông theo bản năng nhắm mắt lại. Một lúc sau không nghe thấy tiếng kêu t.h.ả.m thiết, ông he hé mắt nhìn, kinh ngạc phát hiện con báo kia không những không c.ắ.n chúng, mà ngược lại còn vươn móng vuốt vỗ vỗ đầu hai con hồ ly nhỏ. Hai con hồ ly nhỏ chẳng những không sợ hãi mà còn có vẻ rất hưng phấn. Còn hồ ly lớn thì đặt cá xuống bên cạnh, l.i.ế.m lông trên người mình.
Ông cầm máy ảnh đứng "hóa đá" trong gió. Phong cách này sai sai rồi. Từ bao giờ báo và hồ ly lại có quan hệ tốt như vậy chứ?
(Hết chương)