"Pi pi ~" Điêu con không mở được mắt, người lại mềm oặt không đứng dậy nổi, bị hai người chủ vô lương tâm quên mất, nằm trên vỏ trứng vỡ chỉ đành ngóc đầu dậy kêu "pi pi" để gây sự chú ý.
"Tiếng kêu cũng vang dội phết nhỉ." Tô Ngọc cẩn thận nâng nó trong lòng bàn tay. Tiểu gia hỏa cũng không kêu nữa, nằm trong lòng bàn tay Tô Ngọc mổ ngón tay cô.
"Đây là đói bụng rồi." Tô Ngọc dùng một ngón tay vuốt ve thân hình đầy thịt của nó, còn rất nóng hổi. Cô lấy từ trong không gian ra một quả ngọc linh quả giao cho Mục Khải Nguyệt.
"Tiểu bạch thỏ, ta nâng tiểu gia hỏa, em bẻ vụn thịt quả đút cho nó nhé. Nè, giống như vậy." Tô Ngọc đưa tay bẻ một ít thịt quả đưa tới miệng tiểu gia hỏa.
Tiểu gia hỏa phảng phất như ngửi thấy mùi, buông ngón tay đang bị nó mổ ra, có chút vội vàng kêu "pi pi" há miệng hướng lên trời. Tô Ngọc sững sờ, lúc này mới nhớ ra loài chim đều là do chim bố chim mẹ dùng mỏ đút.
Nàng kéo tiểu gia hỏa lại, dùng hai ngón tay nhón một miếng thịt quả nhỏ bỏ vào cái miệng đang há to của nó. Tiểu gia hỏa liền gấp gáp nuốt xuống, ăn xong lại há miệng kêu "pi pi".
"Ừ ừ, Nguyệt Nguyệt hiểu rồi." Mục Khải Nguyệt gật đầu, học theo dáng vẻ Tô Ngọc bẻ miếng thịt quả nhỏ bỏ vào miệng nó.
Chờ con này ăn xong thì con kia mới chui ra được cái đầu. Tô Ngọc nhìn mà thật muốn giúp nó một tay, nhưng cô kìm lại, biết nếu giúp thì có khả năng sẽ hại c.h.ế.t nó, chỉ có thể để nó tự mình từ từ chui ra.
"Pi pi, pi pi."
"Phù, cuối cùng cũng ra rồi. Tiểu bạch thỏ, chúng ta tiếp tục."
Chờ cả hai con đều ăn no, Tô Ngọc bỏ chúng vào một cái ổ nhỏ đầy lông vũ trắng tinh mà cô cố ý chuẩn bị cho chúng, bên trong có một lớp lông tơ rất mềm mại.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Loay hoay rất lâu, nhìn Mục Khải Nguyệt rũ mi mắt, còn liên tục ngáp, Tô Ngọc đau lòng hôn hắn một cái: "Ngủ đi."
"Vâng." Mục Khải Nguyệt cố sức mở mắt. Tô Ngọc nhấc chăn lên, hắn tót một cái chui vào trong. Chờ cô tắt đèn nằm xuống, Mục Khải Nguyệt tự động dựa vào ôm cô cọ cọ. Tô Ngọc vỗ lưng hắn, hai người chẳng mấy chốc đã ngủ say.
Hôm sau, Tô Ngọc bị đ.á.n.h thức bởi tiếng tru tréo như thi đấu của bốn tiểu gia hỏa. Tô Ngọc cảm thấy đau đầu, day day thái dương, mẹ nó cuộc sống này không thể qua nổi nữa rồi.
Nhìn Mục Khải Nguyệt ngủ say sưa như không nghe thấy gì, cô thở phào nhẹ nhõm đồng thời có chút ghen tị. Rón rén đứng dậy, mặt đen sì xách hai cái giỏ đi ra khỏi phòng ngủ.
Cao Uyển Tình đang làm bữa sáng, nghe thấy mấy tiếng kêu non nớt mà vang dội, nghi hoặc đi ra khỏi bếp nhìn, liền thấy Tô Ngọc mặt đen như bao công, mỗi tay xách một cái giỏ đi ra. Bên trong, mấy tiểu gia hỏa đang tru lên, ra sức giãy giụa muốn bò ra ngoài.
"Phụt, sáng sớm sao thế kia, nhìn mặt cậu đen chưa kìa." Cao Uyển Tình cầm hai bình sữa đựng nước ép ngọc linh quả đã chuẩn bị sẵn đưa cho Tô Ngọc. "Nè, cũng may tớ có tầm nhìn xa chuẩn bị bữa sáng cho chúng nó rồi. Ủa, sao lại lòi ra thêm hai con nữa?" Cô ngạc nhiên nhìn hai con điêu con hôm qua còn chưa có.
"Đừng nhắc nữa, đêm qua hai tiểu gia hỏa này nở, tớ với tiểu bạch thỏ chờ đến tận hai ba giờ sáng, hôm nay sáng sớm đã bị đ.á.n.h thức, tâm trạng có thể tốt mới là lạ." Tô Ngọc vừa cằn nhằn vừa cho gấu trúc con uống nước ép.
"Còn ngọc linh quả không? Hỗ trợ đút chút cho hai con bên kia, bẻ nát quả đút cho chúng là được." Tô Ngọc ngáp một cái, đỉnh đầu quầng thâm mắt, chốc chốc lại đổi một con để cho ăn.
"Có, hôm qua cố ý chuẩn bị nhiều một chút."
"Sao lại có tiếng chim kêu?" Mạc Vân Khuynh đi chạy bộ từ bên ngoài về, nghe thấy tiếng "pi pi" liền hỏi nhỏ.
"Vân Khuynh đại ca chào buổi sáng, mau lại giúp một tay, giúp em đút cho hai con kia với. Tiểu Tình cậu đi lấy quả đi." Tô Ngọc thấy Mạc Vân Khuynh liền vội vàng vẫy tay.
Mạc Vân Khuynh có chút dở khóc dở cười nhìn Tô Ngọc: "Sao lại thêm hai con nữa, đây là chim à?"
"Hôm qua mới phá vỏ, đây là điêu. Mấy cái này đều tụ lại một đống với nhau, lần này thì em phiền c.h.ế.t rồi." Tô Ngọc thở dài. Xem ra cái danh v.ú em này cô không thoát được rồi. Không được, hai con điêu con không có mẹ thì thôi, chứ hai con gấu trúc nhỏ này hôm nay nhất định phải đưa cho vợ chồng Nhảy Nhót, bằng không cô sẽ suy sụp mất.
"Điêu? Vận may của em không tồi đấy, nhưng theo anh biết giống điêu này sinh vật rất bảo vệ con, sao em có được thế, mà lại còn là hai con?" Mạc Vân Khuynh dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve cái đầu nhỏ mới mọc chút lông tơ của tiểu gia hỏa.
"Pi pi." Tiểu gia hỏa nghiêng đầu, chuẩn xác ngậm lấy ngón tay đang quấy rối trên đầu mình.
Mạc Vân Khuynh cảm giác ngón tay hơi đau, dở khóc dở cười rút ngón tay ra khỏi miệng nó, nhưng không ngờ nó tuy nhỏ mà c.ắ.n cũng c.h.ặ.t phết.
Tô Ngọc nhìn vẻ cạn lời của anh cười nói: "Anh vẫn là mau rút ra đi, đừng nhìn nó nhỏ, sức cũng lớn lắm đấy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đúng lúc này Cao Uyển Tình cầm ngọc linh quả tới: "Vân Khuynh đại ca về rồi à. Tiểu Ngọc Ngọc, cái này đút thế nào?"
"Bẻ thành thịt vụn, hai đứa nó ngửi thấy mùi sẽ tự há miệng chờ đút." Tô Ngọc nựng nựng gấu trúc con trong tay, mới qua một đêm mà lông tơ trên người chúng đã mọc ra rồi.
"Đơn giản vậy sao?" Cao Uyển Tình có chút không tin. Hôm qua cô bị gấu trúc nhỏ hành cho ra bã, theo bản năng cảm thấy Tô Ngọc nói quá đơn giản.
Tô Ngọc nhướn mày không nói gì. Cao Uyển Tình hoài nghi bẻ quả ra, mùi hương ngọc linh quả lan tỏa, hai tiểu gia hỏa ngửi thấy mùi quả nhiên ngửa đầu há to miệng, bộ dáng chờ mong được đút ăn.
Cao Uyển Tình ngạc nhiên ồ lên, cầm một quả ngọc linh quả đưa cho Mạc Vân Khuynh: "Vân Khuynh đại ca anh cũng giúp một tay đi, em một người lo không xuể."
"Tiểu Ngọc Nhi, cậu mau lại đây, có người tìm cậu." Lý Tiểu Huyên hôm nay dậy lướt Weibo, liền thấy một tin nhắn từ vườn bách thú nào đó, cô sợ có chuyện gì nên mang ra để Tô Ngọc tự mình định đoạt.
"Ủa, đâu ra chim thế này, xấu quá." Cô ghét bỏ nhìn hai con chim trụi lủi đầy thịt trong giỏ.
Tô Ngọc lườm cô một cái: "Cẩn thận hai tiểu gia hỏa ghi thù cậu, sau này không thèm chơi với cậu đâu."
"Không thể nào, chúng nó bé thế này, cho dù nghe hiểu được cũng sẽ không nhớ đâu." Lý Tiểu Huyên không để ý xua xua tay, hoàn toàn không biết vì câu nói này mà sau này cô sẽ gặp bao nhiêu rắc rối, hoàn toàn làm cô nhớ kỹ thế nào gọi là trí nhớ tốt, đặc biệt là loại lớn lên bằng nước linh khí và quả linh khí.
"Chuyện gì?" Cho gấu trúc nhỏ ăn no, cô đặt chúng lại vào ổ nhỏ. Hai con nằm trong ổ cũng không kêu nữa, chỉ có cái mũi hít hít chỗ này chỗ kia, đôi chân non nớt chưa đứng vững cào cào muốn bò dậy.
"À à, cái này." Lý Tiểu Huyên đưa điện thoại cho Tô Ngọc.
Tô Ngọc nhìn rồi nhíu mày: "Mọi người nói xem vườn bách thú thành phố W thì có chuyện gì?"
"Cho anh xem chút." Mạc Vân Khuynh rút khăn giấy lau khô nước trái cây trên ngón tay, cầm lấy điện thoại.
"Thành phố W, nếu anh nhớ không nhầm thì tình hình kinh doanh của vườn bách thú này rất tệ. Anh đoán họ nhắm trúng mấy con thú nhà em rồi, nhưng cụ thể chuyện gì thì phải liên hệ mới biết được."
"Anh đến cái này cũng biết á?" Lý Tiểu Huyên lấy lại điện thoại, kinh ngạc nhìn anh.
Mạc Vân Khuynh cười cười, ôn nhu nói: "Chỉ là từng nghe nói qua đại danh của viện trưởng vườn bách thú này. Tính tình ông ấy rất cứng nhắc, đắc tội không ít người trong nghề, nhưng đáng nhắc tới là tình cảm của ông ấy đối với động vật rất sâu đậm, cả đời không cưới vợ sinh con, đem tất cả tâm huyết dồn vào đám động vật đó."
"Không phải chứ, viện trưởng này bao nhiêu tuổi rồi?"
Mạc Vân Khuynh nói ra một con số dọa các cô giật mình: "Hơn 70 rồi."
"Phốc ~ Ông ấy đây là coi đám động vật đó như vợ con mình rồi còn gì."
"Ừ." Anh bình tĩnh gật đầu.
"Vậy có muốn liên hệ không?" Lý Tiểu Huyên nhìn Tô Ngọc.
"Cậu cứ hỏi xem họ có việc gì trước đã." Tô Ngọc nghĩ nghĩ rồi nói.
"Đúng rồi Vân Khuynh đại ca, có cách nào để em có thể nuôi chúng một cách quang minh chính đại không? Mấy hôm trước định hỏi anh mà em quên mất."
"Cái này à, em không cần lo lắng, ông nội anh đã sớm bảo anh đi làm rồi, nhưng thủ tục có thể hơi rắc rối chút, chắc phải qua một thời gian nữa mới được."
Tô Ngọc không ngờ họ lại cho mình bất ngờ như vậy: "Mọi người thật sự giúp em việc lớn rồi. Vân Khuynh đại ca, sau này mọi người có việc gì em có thể giúp thì cứ tìm em, em nhất định không chối từ."
Mạc Vân Khuynh mỉm cười nhìn cô: "Đây là việc nên làm mà, cả nhà anh đều rất cảm ơn em. Ông nội anh sức khỏe vốn có chút bệnh vặt, nhưng từ khi em thường xuyên mang rượu t.h.u.ố.c và rượu khỉ đến lại làm sức khỏe ông tốt hơn hẳn. Hơn nữa sau này ông nội anh có thể sẽ làm phiền em một thời gian dài đấy."
"Mấy cái đó đều là em nên làm, đừng quên em cũng gọi là Mạc gia gia mà. Đừng nói làm phiền hay không, sau này cuộc sống của Mạc gia gia em bao trọn gói." Tô Ngọc cười vui vẻ. Nhận ông cụ Mạc làm ông nội sao lại không phải là may mắn của cô chứ.
(Hết chương)