Tùy thân Không Gian Điền Viên Sơn Cư

Chương 65: Suy đoán của Mạc Vân Khuynh



"Chẳng lẽ là thần chỉ thị?"

 

Tô Ngọc liếc xéo cô: "Đầu óc cậu chập mạch à? Cậu đi tìm cho tớ một ông thần tới thử xem."

 

"Trong thôn các cậu chẳng đồn đại là có thần sao?" Lý Tiểu Huyên không phục lầm bầm.

 

"Ha hả, hóa ra ngài cũng biết đó là truyền thuyết à!" Chuyện đó muốn truy nguyên nguồn gốc thì phải từ thời Minh Thanh. Nơi này hẻo lánh, huống chi theo truyền thuyết thì người đó sống ở núi rừng, hiểu biết ít về thế giới bên ngoài. Có một mái tóc dài và cách ăn mặc như mô tả thì hẳn là giữ thói quen từ thời Đường Tống hoặc trước đó. Còn về việc tại sao có thể hiệu lệnh đàn thú... Tô Ngọc sờ sờ chiếc vòng tay trên tay mình, cô hiện tại nghi ngờ tổ tiên nhà các cô có khi nào chính là người đó không. Cô hình như hồi nhỏ có nghe ai nói nhà cô là sau này mới chuyển đến trong thôn, liệu có liên hệ gì không nhỉ?

 

"Vậy là cậu vô tình phát hiện?" Cao Uyển Tình suy nghĩ một chút, vẫn không nghĩ ra cô làm sao phát hiện cái động đó.

 

"No No No, đoán lại đi." Tô Ngọc cười tủm tỉm nhìn các cô.

 

Mạc Vân Khuynh trầm ngâm một lát, đột nhiên liếc thấy chiếc vòng tay trên tay Tô Ngọc: "Là T.ử Lưu Li đưa em đi."

 

Tô Ngọc kinh ngạc nhìn anh: "Sao anh đoán được?"

 

"Thật là T.ử Lưu Li? Cái con rắn trông không giống rắn ấy á?" Lý Tiểu Huyên kinh hô.

 

Tô Ngọc giật khóe miệng. Cái gì gọi là không giống rắn, người ta T.ử Lưu Li chẳng qua là lớn lên xinh đẹp thôi, sao từ miệng cậu nói ra nghe nó sai sai thế nhỉ.

 

"Đúng là nó đưa tớ đi. Tớ rất tò mò Vân Khuynh đại ca làm sao đoán được?" Tô Ngọc nhìn gấu trúc con đang không chịu ngồi yên muốn bò ra khỏi ổ, dứt khoát bế hai con đặt lên đùi mình. Gấu trúc nhỏ ngửi thấy hơi thở quen thuộc liền nằm im.

 

"Anh cũng là vô tình nhìn thấy chiếc vòng tay của em, đột nhiên nghĩ tới T.ử Lưu Li thích giả làm vòng tay trên tay em, nó cũng là một tồn tại kỳ lạ." Mạc Vân Khuynh cười nói.

 

"Nơi nó thích nhất trừ cổ tay em ra còn có bụi trúc tím trong sân, tựa như — đó vốn dĩ chính là nhà nó. Hơn nữa màu sắc trên người nó và trúc tím y hệt nhau. Trước kia khi nhìn thấy nó, thứ đầu tiên anh nghĩ đến chính là trúc tím. Còn có những cây lan biến dị kia, cũng là biến dị theo hướng màu tím. Đến nỗi con cá kia tại sao không phải màu tím thì anh không biết, nhưng ba thứ trên cạn này đều là màu tím, anh nghĩ, chúng hẳn là cộng sinh. Mà cá kia và nước trong đầm kỳ lạ có lẽ cũng là cộng sinh lẫn nhau. Cho nên, trừ việc T.ử Lưu Li có thể đưa em đi và mang những thứ này về, anh đoán không ra còn khả năng nào khác." Mạc Vân Khuynh chậm rãi nói ra suy nghĩ của mình.

 

Tô Ngọc nghe xong quả thực muốn vỗ tay cho anh. Lý Tiểu Huyên vẻ mặt sùng bái nhìn Mạc Vân Khuynh, bộ dạng kích động cứ như chính cô nàng đoán được vậy: "Vân Khuynh đại ca anh quá tuyệt vời, quả thực là thần tượng của em."

 

Mạc Vân Khuynh cảm nhận được ánh mắt nóng bỏng của cô, ngượng ngùng đỏ mặt: "Cái đó... Anh cũng chỉ là suy đoán thôi."

 

"Vân Khuynh đại ca, anh thế là khiêm tốn rồi. Anh thật sự đoán đúng một ít. T.ử Lưu Li và trúc tím là cộng sinh, còn lan biến dị hẳn là vô tình sinh trưởng ở bên trong nên bị ảnh hưởng. Mà cá thủy tinh và loại nước kia... Thực ra nước đó chẳng qua là nước trong hang động bình thường, nhưng cá thủy tinh hình như có chất gì đó kỳ lạ, có thể ảnh hưởng đến vùng nước nó sinh sống."

 

Đây là thí nghiệm cô đã làm. Lúc ấy cô chỉ cảm thấy nếu trúc tím và lan biến dị có thể sinh trưởng bên hồ, thì nước trong hồ hẳn phải có chỗ kỳ lạ, liền lấy chút thực vật ra làm thí nghiệm. Không ngờ nước đó cư nhiên có một ít tác dụng của nước không gian, nhưng công năng chỉ chưa bằng một nửa, dù vậy cũng đủ làm cô kinh ngạc. Sau này cô lại đi vào hang động lấy nước nhỏ xuống từ đỉnh động, nhưng lại giống nước bình thường không có gì đặc biệt, cho nên cô suy đoán cá thủy tinh hẳn là có thể ảnh hưởng đến chất lượng nước.

 

"Vãi chưởng, cá này đúng là bảo bối nha. Vậy cậu cứ thế thả trong hồ sen không sợ bị trộm à?"

 

"Ai dám trộm? Không nói hồ sen có Tướng Quân, còn có T.ử Lưu Li đấy. Các cậu tưởng T.ử Lưu Li chỉ để làm cảnh cho đẹp à, nó độc lắm đấy. Hơn nữa ngay cả cá thủy tinh cũng không phải không có lực tấn công đâu, cá thủy tinh đó thật là... chậc chậc." Tô Ngọc nói đến đây lắc lắc đầu, trong mắt hiện lên ý cười.

 

"Vảy của chúng cứng như kim cương, mấu chốt là còn sắc bén vô cùng. Đừng nhìn ngày thường vảy cụp xuống trông rất hiền lành, nhưng một khi chọc giận chúng, vảy sẽ xòe ra xoát một cái, từng mảnh dựng đứng như lưỡi d.a.o sắc bén. Đừng nói bắt, nhìn thôi cũng rợn người. Có một lần Tiểu Kim và Tiểu Thải từng chọc giận chúng, móng vuốt bị cứa đầy vết thương, đau mất một thời gian dài. Từ đó về sau hai đứa này cũng không dám chọc cá thủy tinh nữa."

 

"Hít hà ~" Lý Tiểu Huyên hít một ngụm khí lạnh, theo bản năng xoa xoa tay. Cô sau này cũng không dám sờ cá thủy tinh nữa. Mẹ nó thật đáng sợ, một cú cào đó xuống thì đau phải biết. "Tiểu Ngọc Ngọc, tớ cảm giác nhà cậu chỗ nào cũng nguy hiểm ấy."

 

Cao Uyển Tình và Mạc Vân Khuynh cũng theo bản năng gật đầu. Không ngờ cá thủy tinh ngày thường nhìn hiền lành xinh đẹp thế mà lại nguy hiểm vậy.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Ngọc Ngọc ~" Mục Khải Nguyệt mặc đồ ngủ, ôm gối ôm mơ màng đi ra.

 

"Ừm ~" Mục Khải Nguyệt mềm mại đáp lời, đi tới ôm cánh tay Tô Ngọc làm nũng.

 

"Ngoan, đi rửa mặt đ.á.n.h răng trước đi, lát nữa chúng ta mang mấy đứa nhỏ đi dạo." Tô Ngọc giúp hắn vuốt lại chỏm tóc rối trên đầu.

 

"Vâng ~"

 

"Đúng rồi, hai ngày nữa anh phải về rồi. Tiểu Ngọc em không phải muốn mua ngựa sao? Có muốn cùng đi xuống thành phố xem không?" Anh đến đây cũng khá lâu rồi, trong nhà còn có việc, không thể không về.

 

"A, Vân Khuynh đại ca anh phải đi ạ?" Lý Tiểu Huyên bĩu môi, có chút mất mát.

 

Mạc Vân Khuynh cười cười: "Ừ, trong nhà còn có việc phải xử lý, nhưng sau này có lẽ anh sẽ thường xuyên tới chơi."

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

"Tớ cũng chẳng có việc gì trong hai ngày này, đến lúc đó cùng anh xuống luôn." Về việc mua ngựa, cô muốn tự mình chọn con vừa mắt.

 

"Tớ cũng phải đi." Lý Tiểu Huyên nhảy dựng lên.

 

"Em có thể đi không?"

 

"Có thể chứ. Đến lúc đó chúng ta vừa vặn dạo phố một ngày. Tới đây lâu như vậy tớ cũng chưa dạo phố đàng hoàng bao giờ." Cô đi thành phố trừ việc đi thăm Mạc gia gia và đến tiệm cơm Hoa Uyển ra thì chả đi đâu. Nhắc đến tiệm cơm Hoa Uyển, hình như Từ Nguyên Lương lại mở thêm chi nhánh. Từ khi anh ta mua rau của thôn, việc kinh doanh của tiệm cơm tốt miễn bàn, mỗi lần gặp đều thấy anh ta cười tươi như hoa.

 

"Hắt xì ~" Từ Nguyên Lương sờ sờ mũi lầm bầm: "Ai đang nhắc mình thế nhỉ?"

 

"Ông chủ, đây là doanh thu tháng này. Thương hiệu của chúng ta đã được đ.á.n.h bóng, ngày càng nhiều người đến ăn cơm, hiện tại lượng rau mua vào đã có chút không đủ dùng." Thư ký đưa báo cáo cho Từ Nguyên Lương.

 

"Ừ, không đủ thì chạy thêm mấy chuyến sang thôn Linh Khê."

 

"Lão Từ à, tôi tới thăm ông đây, ha ha ha..." Từ Nguyên Lương vừa dứt lời, ngoài cửa liền truyền đến một tràng cười sảng khoái.

 

Mí mắt Từ Nguyên Lương giật giật. Cái tên này lại tới nữa rồi. Anh lập tức nói giọng âm dương quái khí: "Nha, ngọn gió nào thổi ngài đại Phật này tới đây thế?"

 

Người tới ưỡn cái bụng phệ, cười lên trông giống hệt Phật Di Lặc. Nhưng ông ta tuy béo nhưng không phải kiểu béo chảy mỡ, mà ngược lại giống cái bánh bao trắng trẻo mập mạp, có chút dễ thương, rất dễ gây thiện cảm cho người khác.

 

"Hì hì, tôi cũng không vòng vo với ông. Ông nể tình tôi chạy cần mẫn thế này mà nói cho tôi biết đi. Ông nói xem ông cũng không thể giấu mãi được đúng không? Thà để tôi gia nhập còn hơn để mấy đối thủ cạnh tranh tra ra, ít nhất hai ta còn là bạn bè. Ông một mình cũng không nuốt trôi nhiều thế được đúng không? Hai ta liên thủ mua nhiều, thì rau này sẽ không bị bán cho người khác nữa." Điền Phú Quý nhào tới ôm lấy chân Từ Nguyên Lương gào lên.

 

Từ Nguyên Lương ghét bỏ rút chân lại nhưng không rút được. Cái tên béo này đúng là chẳng cần mặt mũi gì cả. "Tránh ra, để tôi nghĩ đã."

 

Nữ thư ký bên cạnh nhìn cảnh này vai run lên bần bật vì nhịn cười. Ông béo này thật thú vị, lần nào đến cũng quấn lấy ông chủ, còn hay làm mấy chuyện hài hước.

 

"Hì hì, tôi biết ngay ông là anh em tốt của tôi mà." Điền Phú Quý nhanh nhẹn bò dậy, phủi qua loa người rồi tìm chỗ ngồi xuống.

 

(Hết chương)