Tùy thân Không Gian Điền Viên Sơn Cư

Chương 82: Đường Mặc bướng bỉnh



 

"Dạ ngoan, em còn có anh mà, sau này anh sẽ ở bên cạnh em được không? Ba mẹ không có rời bỏ Dạ đâu, họ biến thành ngôi sao trên trời dõi theo Tiểu Nặc Nặc đấy! Tiểu Nặc Nặc đừng làm họ buồn nhé." Đường Mặc nhẹ nhàng vỗ lưng an ủi bé.

 

"Thật... sao ạ? Ợ... Ba... mẹ... không... không rời bỏ Dạ, anh... anh cũng sẽ luôn... luôn ở bên Dạ đúng không?" Tiểu Nặc Nặc dùng bàn tay nhỏ xíu dụi nước mắt, ngắt quãng hỏi.

 

"Thật mà, không tin em hỏi chú này xem." Đường Mặc đặt bé xuống đất, ngồi xổm xuống lau nước mắt trên khuôn mặt nhỏ nhắn cho bé.

 

"Chú ơi?" Tiểu Nặc Nặc quay người mong chờ nhìn Ngô Hạo, đôi mắt xanh biếc không chút tạp chất ầng ậng nước, đẹp đến nao lòng, khiến người ta không nỡ làm tổn thương bé.

 

"Đúng đúng đúng, anh cháu nói không sai đâu." Ngô Hạo gật đầu lia lịa.

 

Tiểu Nặc Nặc lập tức nhoẻn miệng cười. Tuy rằng mặt mũi lấm lem, nhưng khuôn mặt đáng yêu vẫn không thay đổi, khóe miệng lộ ra hai lúm đồng tiền và hai chiếc răng khểnh trông cực kỳ dễ thương.

 

"Sao thế, hai đứa nhóc này sao lại ra đây?" Tào Hổ vỗ vai Ngô Hạo một cái.

 

Ngô Hạo lảo đảo, nhe răng trợn mắt hất tay Tào Hổ ra, cái tên trâu bò này: "Nhẹ tay chút thì c.h.ế.t à?" Anh xoa bả vai bị Tào Hổ vỗ đau điếng, trừng mắt nhìn hắn.

 

"Hì hì, quen tay ấy mà, với lại cậu là đàn ông con trai, sao có tí lực đấy mà cũng không chịu nổi, cứ như đàn bà ấy." Tào Hổ nhe hàm răng trắng trên khuôn mặt được ngụy trang đầy màu sắc.

 

"Cút xa một chút, nhìn ngứa cả mắt." Sau đó không thèm để ý đến Tào Hổ nữa, anh ngồi xổm xuống nhìn thẳng vào hai đứa nhỏ: "Bạn nhỏ à, các chú bây giờ phải đi bắt người xấu, không thể mang theo các cháu được, cho nên các cháu quay vào trước đi, đợi các chú bắt được người xấu rồi sẽ quay lại tìm các cháu được không?"

 

Đường Mặc nhìn chằm chằm vào mắt anh, rất thành thật lắc đầu, lạnh lùng buông một câu: "Không được."

 

Ngô Hạo muốn thổ huyết, thằng nhóc con nhà ai mà chọc tức người ta thế không biết. Anh nghiến răng nhìn Đường Mặc: "Thằng nhóc con, chúng ta không có thời gian quản cháu đâu."

 

"Không cần chú quản, chúng cháu tìm con rắn nhỏ." Đường Mặc nắm lấy bàn tay nhỏ mềm mại của Tiểu Nặc Nặc nói.

 

"Vâng vâng, rắn nhỏ." Tiểu Nặc Nặc gật đầu lia lịa như gà con mổ thóc, thỉnh thoảng còn kiễng chân vươn cổ nhìn ra sau lưng Ngô Hạo tìm kiếm bóng dáng T.ử Lưu Ly.

 

"Haizz... Thôi được rồi, chú đưa các cháu qua đó, nhưng có được ở lại hay không thì tùy vào các cháu đấy nhé." Dù sao anh cũng khuyên không nổi, đứa lớn thì bướng bỉnh, đứa bé thì mềm mại đáng yêu, nếu ép buộc chúng quay lại có khi đứa bé kia lại khóc áng lên mất.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

"Cậu sao lại để chúng nó đi theo, còn một tên tội phạm chúng ta cần bắt đấy." Tào Hổ oang oang nói.

 

"Hay là cậu lo đi." Ngô Hạo đứng dậy tránh ra, đẩy Tào Hổ lên phía trước. Tào Hổ vừa định mở miệng, bắt gặp đôi mắt to tròn đỏ hoe của Tiểu Nặc Nặc thì cứng họng, chẳng nói được câu nào. Hắn đẩy đẩy Ngô Hạo: "Thôi thôi thôi, cậu đưa đi đi."

 

Mục Khải Chiến và đám thú đi đến chỗ Hồ Thiên và Thái Vân Côn đang canh gác hỏi thăm, hai người lại nói không thấy ai đi ra hay chạy trốn cả.

 

Hai người nhìn nhau lắc đầu: "Không có ạ! Đội trưởng, có người chạy thoát sao?"

 

Mục Khải Chiến gật đầu: "Chúng nó nói tổng cộng có chín người, hiện tại mới bắt được tám."

 

"Chúng nó?" Hồ Thiên sắc mặt kỳ quái nhìn đội quân hổ lốn đủ loại dã thú này. Chúng nó biết đếm sao? Hơn nữa chúng nó biểu đạt kiểu gì, có chắc là diễn đạt rõ ràng không? Chứ hắn và Thái Vân Côn chằm chằm nhìn ở đây sao lại không thấy ai đi ra.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Nhìn ra sự nghi ngờ của Hồ Thiên, Tiểu Thải tức đến mức lông vũ dựng đứng cả lên. Nó bay tới mổ cho hắn một cái: "Cái tên giống đực loài người ngu xuẩn này, dám nghi ngờ trí thông minh của chim hả? Chim đếm rõ ràng lắm nhé, bên ngoài hai con lính gác, T.ử Lưu Ly bảo bên trong có ba con, sau đó lại thêm bốn con nữa, cộng lại không phải chín con thì là mấy con? Toán học của mày là do Tiểu Kim dạy à? Phải xin lỗi chim ngay, hôm nay chim bị Báo Ca bắt nạt còn chưa nguôi giận đâu, mày lại tự mình chui đầu vào rọ, cho mày đáng đời cái đồ xui xẻo này." Tiểu Thải đáp xuống đầu đinh của Hồ Thiên vừa dẫm vừa mổ, hành hạ Hồ Thiên đến khổ sở.

 

"Phụt ~ Phụt ~ Khụ khụ." Thái Vân Côn nghe Tiểu Thải c.h.ử.i mà cười không nhặt được mồm, nhưng ngại đội trưởng ở đây nên không dám cười to. Con vẹt này ở đâu ra thế, nói chuyện cũng quá hài hước đi.

 

Tiểu Kim tung tung một cành cây nhặt được trên mặt đất. Vốn dĩ nó rất vui khi thấy Tiểu Thải mắng tên kia, nhưng con chim c.h.ế.t tiệt này cứ phải lôi nó vào, hễ có chuyện gì xấu là y như rằng phải nhắc đến tên nó.

 

Nó nhắm chuẩn cái thân hình béo ú của Tiểu Thải, chân phải lùi lại một bước, sau đó vung tay ném vèo một cái. "Bốp!" Trúng đích.

 

"Á! Kẻ nào to gan dám ném chim, cái m.ô.n.g nhỏ của chim a!" Tiểu Thải bị cành cây ném trúng, ngã lăn quay từ trên đầu Hồ Thiên xuống, m.ô.n.g tiếp đất cái bịch. Nó nhảy dựng lên, cánh xoa xoa cái m.ô.n.g đau điếng.

 

Phẫn nộ tìm kẻ thủ ác, có độ chính xác này chỉ có thể là Tiểu Kim thôi: "Tiểu Kim lại là mày, mày cố ý gây sự với chim đúng không? Tao nói cho mày biết cái m.ô.n.g nhỏ của chim mà có mệnh hệ gì không tìm được vợ thì mày phải ế vợ cùng tao cả đời đấy. Không chỉ thế mày còn phải nuôi chim nửa đời sau, chim không ăn cho mày sạt nghiệp thì chim không phải là Tiểu Thải. Còn nữa của hồi môn chim tích cóp cho mày đừng hòng mà lấy, con khỉ c.h.ế.t tiệt, đáng lẽ phải như tổ tông Tôn Ngộ Không của mày tìm cái vòng kim cô đeo vào cho mày, suốt ngày gây họa cho chim..."

 

Giọng nói ch.ói tai đặc trưng của Tiểu Thải vang vọng trong màn đêm yên tĩnh, khiến cho đám cảnh sát vừa tới nghe rõ mồn một từng chữ. Hiện trường tức khắc im phăng phắc, phảng phất như có một đàn quạ đen bay qua đầu.

 

"Gào..." "Xì ~" Câm miệng! Báo Ca đập mạnh móng vuốt xuống đất, T.ử Lưu Ly gác đầu lên đỉnh đầu Tiểu Nhu Mễ trừng mắt nhìn nó.

 

"Ợ..." Tiểu Thải tức khắc câm nín, rũ cánh ngồi vẽ vòng tròn dưới chân Hồ Thiên.

 

"Phụt, ha ha ha..." Vài tiếng cười to phá vỡ bầu không khí. Đám cảnh sát vừa tới cùng nhóm Tào Hổ thật sự không nhịn được nữa. Ngay cả khóe miệng Mục Khải Chiến cũng hơi nhếch lên, trong mắt hiện lên ý cười.

 

"Rắn ơi." Tiểu Nặc Nặc nhìn thấy T.ử Lưu Ly trên đầu Tiểu Nhu Mễ, giật tay khỏi Đường Mặc chạy tới. Đường Mặc thấy thế cũng vội đuổi theo.

 

"Rắn ơi, cảm ơn bạn đã cứu anh và Dạ nhé." Tiểu Nặc Nặc ngồi xổm trước mặt Tiểu Nhu Mễ, đôi mắt ngọc bích cười híp lại nhìn T.ử Lưu Ly.

 

"Cảm ơn mày." Đường Mặc cũng nghiêm túc nói.

 

T.ử Lưu Ly nhìn hai đứa một cái, biết đây là hai đứa trẻ bị đ.á.n.h lúc nãy, nó gật đầu với chúng.

 

Tiểu Nhu Mễ cũng nhớ hai cậu bé đáng thương này, nó cảm thấy bọn họ giống mình và Sao Trời năm đó lưu lạc, vì thế nảy sinh vài phần thương cảm, meo meo kêu cọ cọ vào chân Tiểu Nặc Nặc. Cậu bé loài người này có đôi mắt giống nó ghê.

 

Tiểu Nặc Nặc vui sướng bế Tiểu Nhu Mễ lên: "Mèo con, mày cũng thích Dạ đúng không?"

 

"Meo meo ~" Tiểu Nhu Mễ gật đầu, ừ, thích.

 

"Đưa chúng nó tới làm gì?" Mục Khải Chiến mặt vô cảm liếc nhìn Ngô Hạo và Tào Hổ.

 

Hai người run b.ắ.n mình, lập tức đứng nghiêm lớn tiếng trả lời: "Báo cáo đội trưởng, hai nhóc này cứ nằng nặc đòi đi theo tìm con rắn kia." Ngô Hạo chỉ vào T.ử Lưu Ly đang giả làm vòng cổ trên người Tiểu Nhu Mễ, sau đó lén lút ghé sát tai Mục Khải Chiến thì thầm.

 

"Ba mẹ chúng nó hình như bị bọn buôn người này g.i.ế.c c.h.ế.t rồi." Nói đến đây, một người đàn ông to lớn như anh ta cũng thấy đau lòng thay cho hai đứa trẻ, còn nhỏ như vậy đã mất cha mẹ, phải chịu đựng bao nhiêu đau khổ chứ. Ngô Hạo cứ nghe thấy Tiểu Nặc Nặc gọi Đường Mặc là anh nên tưởng hai đứa là anh em ruột.