Bà Mục ở bên cạnh gật đầu phụ họa. Một tuần a! Thế thì quá lâu, bà quả thực muốn đi ngay bây giờ, nhưng cũng biết là không thể. Hơn nữa sáng mai bà còn muốn đi mua sắm một chuyến lớn để chuẩn bị quà cho các cháu.
Bất đắc dĩ, Mục Khải Chiến đành phải đồng ý, nhưng lại sắp xếp hai cảnh vệ viên đi theo, còn gọi điện báo trước cho nhóm Tô Ngọc một tiếng.
Sáng sớm hôm sau, Hoắc Vũ và Cố Hiên với mái tóc rối như tổ chim bước ra khỏi phòng ngủ, dụi dụi mắt, thấy Hoa Tuân đã chỉnh tề ngồi uống trà trên ghế. Vạn Tường cũng đi ra, nhưng so với mái tóc tổ gà của hai người kia, đầu đinh ngắn ngủn của cậu ta trông tinh thần hơn nhiều.
Hoắc Vũ và Cố Hiên nhìn nhau, cùng ghét bỏ quay đi đ.á.n.h răng rửa mặt. Hôm nay vì muốn ngắm cảnh sương mù như trong ảnh, bọn họ đã đặc biệt dậy sớm.
Khi bốn người bước ra sân, một làn gió mát lạnh ập đến mang theo hương hoa thoang thoảng, cơn buồn ngủ của họ lập tức tan biến.
"Oa..." Cố Hiên há hốc mồm, ngồi xổm xuống dùng tay khua khoắng màn sương là đà trên mặt đất. Khi tay cậu đưa lên, một ít sương mù cũng bay theo rồi tan biến trong chốc lát. "Chậc chậc, cái này gọi là mây cũng được đấy." Cậu nhảy cẫng lên, sương mù lập tức bao phủ phần chân cậu.
"Mau xuống đây, nhìn ảo diệu thật." Cố Hiên hưng phấn vẫy tay với mọi người. "Mau chụp cho tớ tấm ảnh, chụp cho đẹp trai vào nhé." Cậu vuốt tóc, đưa điện thoại cho Hoa Tuân.
"Ái chà, các cậu dậy sớm thế!" Ông Mạc vừa ra đến nơi thấy bốn người đang nghịch sương mù liền cười nói.
"Ông Mạc cũng dậy sớm thế ạ, ông định đi đâu vậy?" Hoắc Vũ cười hì hì hỏi.
"Người già ngủ ít dậy sớm ấy mà. Các cậu có muốn ra sân sau không?" Đây là việc ông làm mỗi sáng, ra sân sau chăm sóc mấy cây lan biến dị, nằm trên ghế dài uống trà thưởng ngoạn.
"Sân sau ạ? Muốn đi chứ." Hoắc Vũ giờ chỗ nào cũng muốn khám phá.
"Vậy đi thôi! Nhưng các cậu chắc chắn chứ? Tướng Quân cũng ở đó đấy." Ông Mạc nhìn họ đầy ẩn ý.
Nhớ đến con trăn khổng lồ ngày hôm qua, bốn người đồng loạt tê da đầu. Bọn họ thực sự nể phục Tô Ngọc, một cô gái mà lại nuôi con trăn to như thế, chẳng phải con gái thường sợ rắn rết sao? Sao cô ấy lại ngoại lệ nhỉ?
"Không đi không đi." Cố Hiên và Hoắc Vũ lắc đầu nguầy nguậy. Vạn Tường cũng lùi lại một chút tỏ ý không đi.
"Haizz! Vậy thì tiếc quá, trong sân nhà con bé Ngọc nhiều đồ tốt lắm, có rất nhiều loại quả chưa từng thấy trên thị trường, còn có loại cá trong suốt như pha lê, trúc tím và lan biến dị nữa. À! Đúng rồi, bọn Tiểu Nguyệt Nha cũng ở đó." Nói xong ông cũng không đợi họ phản ứng, chậm rãi đi khuất.
Để lại bốn người khóc không ra nước mắt. Ông cụ xấu tính quá, sao có thể như vậy chứ, rất muốn đi xem nhưng bọn họ lại không có gan a.
Hoa Tuân mím môi, lặng lẽ đi theo ông Mạc. Sau này có lẽ hắn sẽ ở đây một thời gian dài, đối với con trăn lớn kia, hắn cần phải học cách không sợ hãi.
Vạn Tường thấy Hoa Tuân đi theo, c.ắ.n răng do dự một chút rồi cũng đi theo. Hai người còn lại nhìn nhau, vẻ mặt đau khổ cũng vội vàng chạy theo nép sau lưng ông Mạc.
Sân sau rất rộng và yên tĩnh. Nghe thấy tiếng bước chân, mấy con thú chỉ giật giật tai, mí mắt cũng chẳng buồn nhấc lên. Mục tiêu của ông Mạc rất rõ ràng, đi thẳng về phía vườn lan biến dị và rừng trúc tím.
Nhìn những cây ăn quả cao lớn dị thường, trên đó chi chít những quả lạ mắt đủ màu sắc trắng đỏ, khiến bọn họ hoa cả mắt.
"Ông Mạc, quả màu đỏ kia là quả gì thế ạ, còn quả màu trắng nữa? A! Còn có quả trông như pha lê, nhìn ngon quá đi mất." Cố Hiên nuốt nước miếng hỏi. Ở đây cậu có thể ngửi thấy mùi thơm của những quả trên cây, tiếc là cây cao quá, khó trèo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Ông già này không rảnh giải thích tên gọi cho cậu đâu, cậu chỉ cần biết mấy loại quả này ngon hơn quả bình thường cậu hay ăn là được." Đặt ấm trà vừa pha xong xuống chỗ ngồi quen thuộc, ông thảnh thơi nằm xuống ghế dài.
T.ử Lưu Ly đang đung đưa trên thân trúc tím giữa không trung, nếu không phải mắt toàn màu đỏ thì nó đã trợn ngược mắt lên rồi. Một ông già đến thì thôi, giờ lại thêm bốn người nữa, có để cho rắn ngủ ngon không hả.
"Oa..." Hoắc Vũ nhìn thấy trúc tím thì mắt sáng rực, chạy chậm lại sờ thử, cảm giác lạnh lẽo khiến ngón tay cậu run lên.
Hoa Tuân cũng kinh ngạc đi tới. Thật sự là màu tím, ngay cả lá cũng vậy, loài trúc thật kỳ lạ. Hắn ghé sát ngửi thử, mùi hương đặc trưng của trúc tím thoang thoảng nơi ch.óp mũi.
"Trúc màu tím?" Vạn Tường kinh hô, cậu lớn thế này chưa từng nghe nói có loại trúc như vậy.
"Mấy cái này trên ảnh của chị Tô Ngọc không có nè." Cố Hiên nói.
"Xì xì ~"
"Tiếng gì thế, rắn à? Không phải là Tướng Quân đấy chứ." Hoắc Vũ vội nấp sau lưng ông Mạc.
Ông Mạc uống ngụm trà xua tay: "Các cậu trật tự chút, đây là nhà của T.ử Lưu Ly, cẩn thận nó nổi giận đấy."
"T.ử Lưu Ly?" Hoa Tuân ngẩng đầu, liền thấy cái đầu của T.ử Lưu Ly treo lơ lửng giữa không trung, đôi mắt hồng ngọc đang không vui nhìn bọn họ.
"Xin lỗi, chúng tôi không cố ý." Vạn Tường chắp tay xin lỗi T.ử Lưu Ly.
"Xì ~" Kêu một tiếng, bọn họ chỉ thấy một bóng tím lóe lên, T.ử Lưu Ly đã biến mất tăm.
Mấy người thở phào nhẹ nhõm. Con T.ử Lưu Ly này tuy nhỏ nhưng lại khiến bọn họ cảm thấy sợ hãi một cách khó hiểu.
"Meo ~" Tiểu Nhu Mễ vươn vai trên giường, đôi mắt xanh lam nhìn cậu bé béo ú trên giường, nhảy lên cái bụng tròn vo của cậu dẫm dẫm. Thấy cậu bé vẫn chưa tỉnh, nó đi đến n.g.ự.c Tiểu Nặc Nặc, dùng cái đuôi lông xù quét qua quét lại trên mũi bé.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
"Ưm... Anh đừng nghịch, Tiểu Nặc Nặc còn muốn ngủ." Bàn tay mũm mĩm dụi dụi cái mũi ngứa ngáy.
Đường Mặc mơ màng mở mắt liền thấy Tiểu Nhu Mễ đang tác quái trên người Tiểu Nặc Nặc, lại nhìn Tiểu Nặc Nặc đang ngủ say sưa. Cậu hôn lên má phúng phính của em trai rồi bế Tiểu Nhu Mễ lên: "Tiểu Nhu Mễ chúng ta đừng làm phiền Tiểu Nặc Nặc, để em ấy ngủ ngon nhé."
"Meo meo ~" Tiểu Nhu Mễ kêu một tiếng, sau đó nhảy xuống đất đi ra cửa, dùng móng vuốt chỉ chỉ vào cửa phòng, ý tứ rất rõ ràng: Nó muốn đi ra ngoài, còn không mau mở cửa cho nó.
Đường Mặc nhẹ nhàng xuống giường, chân trần dẫm lên sàn gỗ sạch sẽ.
Lúc được Tô Ngọc đưa vào phòng, nhìn căn phòng rộng rãi và chiếc giường lớn, nghe Tô Ngọc nói đây sẽ là nơi ở của họ sau này, cậu quả thực không dám tin. Buổi tối ngủ trên chiếc giường êm ái, ngửi mùi nắng trên chăn, trong lòng cậu có chút lo được lo mất, sợ mình quen với nơi này rồi, sau này Tô Ngọc không cần mình nữa thì sao.
Nhưng ôm lấy thân hình mềm mại của Tiểu Nặc Nặc, tâm trạng cậu dần bình tĩnh lại. Cậu tin Tô Ngọc sẽ không giống người mẹ yếu đuối của mình, cũng không giống những người ở cô nhi viện hay bắt nạt đ.á.n.h đập cậu. Tô Ngọc sẽ chăm sóc họ, sẽ băng bó vết thương cho họ, sẽ an ủi họ, giống như một người mẹ thực sự vậy. Nghĩ ngợi lung tung rồi cậu cũng ngủ thiếp đi lúc nào không hay.
Tuy đi chân trần nhưng hoàn toàn không có cảm giác lạnh hay cộm chân. Cậu kiễng chân vặn tay nắm cửa, cửa vừa hé ra một khe nhỏ, Tiểu Nhu Mễ đã lách cái thân hình mềm dẻo chui ra ngoài.