Lúc tạm biệt, Kỷ Kha Phách không nói gì, cô lại biết thêm thông tin khác từ miệng quỷ Đinh.
Về đến nhà, nằm trên giường, cô không khỏi liên kết mọi chuyện lại với nhau.
Nếu tất cả đều là do cô bắt đầu, người khác làm quá nhiều cũng không lay động được, vậy thì Kỷ Kha Phách phải tự mình nắm quyền chủ động, cứu vãn tất cả những gì đã mất.
Cô là người, không giống thần, có trách nhiệm và năng lực cứu thế.
Trước đây, điều Kỷ Kha Phách quen làm nhất là biết điểm dừng, những thứ dư thừa không thuộc về mình cô càng không cưỡng cầu nửa phần. Cuộc sống bình đạm vô vị, nhưng cũng vì sự xuất hiện của Địch Chú Thanh, sự quan tâm của anh trở thành lẽ đương nhiên, cuối cùng cô vẫn kết thúc bằng tình bạn.
Mất đi rồi tìm lại được sẽ vui sướng biết bao? Kỷ Kha Phách nhắm mắt lại, trong đầu hiện lên những đoạn ký ức liên quan đến anh.
"Trái tim của anh nằm ở bên nào?"
"Quỷ không có tim."
Trái tim cô run lên, lời nói dối đầy sơ hở, đến bây giờ cô mới nhớ ra để vạch trần nó, cô thích anh, mới là sự thật.
Người c.h.ế.t không thể sống lại, khi còn sống, quỷ đã sớm trải qua nhân thế, vậy liệu linh hồn của anh có khả năng tụ lại không?
Đôi khi đấng cứu thế không cứu được chúng sinh, nhưng chúng sinh lại chỉ cầu xin người.
Kỷ Kha Phách chưa từng nghĩ sẽ làm đấng cứu thế, nhưng vì Địch Chú Thanh, cô nguyện ý bước ra bước cuối cùng đi về phía anh.
Đêm khuya, cửa sổ chưa đóng c.h.ặ.t, một cơn gió lén lút lẻn vào.
•
Giới quỷ thông tới nhân giới dựa vào ý niệm; ngược lại, nếu con người bước vào giới quỷ, không biết là phúc hay họa.
Mộng, là tấm vé tàu duy nhất kết nối hai thế giới.
Quỷ có thể tùy ý qua lại, chỉ cần trở về đúng giờ sẽ bình an vô sự. Thế nhưng Địch Chú Thanh lại gặp Kỷ Kha Phách trên đường trở về, sau đó nảy sinh hàng loạt giao tập.
Nếu gặp gỡ là sự kiện đã định sẵn thì Kỷ Kha Phách cam tâm tình nguyện không ra khỏi cửa suốt thời gian đó.
Cô mơ màng mở mắt, xung quanh tối đen như mực, giống như đang ở trong một mật thất chật hẹp, kín không kẽ hở.
"Con người, nếu mở cửa qua sông, cô sẽ thực sự đến giới quỷ, cô đã suy nghĩ kỹ chưa?"
Tiếng vọng từ bốn phương tám hướng không ngừng cảnh cáo cô, cô biết rõ không thể làm nhưng vẫn làm, không ai có thể bảo vệ được cô, kể cả quỷ thần.
Kỷ Kha Phách nhớ lại những gì quỷ Đinh nói, Địch Chú Thanh không thể trở về giới quỷ, vậy thì cô phải đến thế giới của anh, thu dọn gia tài của anh mang về làm kỷ niệm, còn hơn là để đó bám bụi.
"Tôi nghĩ kỹ rồi, chuẩn bị theo một con quỷ về nhà."
"Trước hết cô không có tên người ở giới quỷ, cô tự đặt, hay là làm một con quỷ vô danh?"
Kỷ Kha Phách không chút do dự: "Vương Khả Bạch!"
Cô có quầng thâm mắt, sắc mặt tái nhợt cũng coi như ra dáng quỷ rồi chứ?
Cô vừa dứt lời, cánh cửa bên cạnh trong bóng tối mở ra một khe hở, Kỷ Kha Phách nắm c.h.ặ.t vạt áo ngủ, đẩy cửa đi ra, bên ngoài quả nhiên có một con sông dài chắn ngang bờ bên kia.
Thuyền sắp đến đích, Kỷ Kha Phách cảm thấy cơ thể ngày càng lạnh, biết thế đã mặc thêm mấy cái áo đi ngủ.
Nếu nói giới quỷ có gì khác biệt với cuộc sống hiện thực, thì đó chính là tất cả đều là bản sao phản chiếu qua gương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Mùa màng thay đổi, ngày đêm đảo lộn, thói quen trái ngược, nơi đây giống như một nơi bồng lai tiên cảnh không ai biết đến hơn.
Chiều muộn, Kỷ Kha Phách đi theo lộ trình ngược lại, không ngoài dự đoán, nơi bắt đầu của con đường lớn tọa lạc một quán bar.
Gió thổi lá rơi, cuốn lên từng trận nhỏ.
Nhân viên đón khách ở cửa nhìn thấy cô, cúi người chào hỏi, lịch sự chu đáo.
Dáng vẻ này, cô không khỏi so sánh với thái độ trước kia, chẳng lẽ cô cũng là VIP ở đây?
Sau khi Kỷ Kha Phách vào trong, cô quan sát kỹ xung quanh, nơi này náo nhiệt hơn trước, dường như cái cô tiếp xúc mới là chuỗi quán bar được Địch Chú Thanh thiết kế tỉ mỉ.
"Quỷ Vương! Sao cô lại tới đây?" Trong đám quỷ đen kịt chen ra một con quỷ khác, là quỷ Đinh mà cô quen biết.
Kỷ Kha Phách nắm trọng điểm hỏi: "Anh biết tôi tên gì sao?"
"Vương Khả Bạch, ở đây ai mà không biết chứ?"
Cô gật đầu ra hiệu, tiếp tục hỏi: "Tên của anh ấy thì sao?"
Quỷ Đinh trả lời: "Không rõ, hai chúng tôi vừa gặp đã biết, không có hàm nghĩa gì khác."
Mật danh của quỷ có hiệu lực dài hạn, hiểu nhau nhưng không để tâm.
Địch Chú Thanh cũng nói tương tự như thế, hóa ra là tùy theo cô, ý nghĩa đưa thư tình cũng không hẳn là không thể.
•
"Cô cũng đừng tốn công vô ích nữa, anh ta bảo đừng để cô lo lắng, cô cứ coi như những lời tôi nói tối nay đều là nói nhảm đi, anh ta không về được nữa đâu, dù sao hai người cũng không có kết quả."
Người và quỷ yêu nhau xưa nay không có kết cục tốt đẹp, phim ảnh đều là giả dối.
Quỷ Đinh cảm thấy gió đêm nay hơi lớn, thổi đau cả đầu, hắn không khỏi rụt cổ sải bước rời đi.
Quán bar đón khách đến nửa đêm về sáng, sau khi kết thúc, Kỷ Kha Phách lên lầu dọn dẹp.
Khi đi ngang qua khu nghỉ ngơi, vật đổi sao dời, bàn ghế sofa bày biện gọn gàng, phản chiếu lại cảnh tượng của hai người trước kia.
Cô đi một vòng trên lầu, phát hiện ngoại trừ căn phòng cô ngủ trước kia thì không còn phòng ngủ nào khác, lúc đó Địch Chú Thanh đã ngủ ở đâu?
Anh luôn đặt cô lên hàng đầu, để cô ăn cháo, để cô nghỉ ngơi t.ử tế, nhường nhịn cô... Anh đã chăm sóc cô rất tận tâm.
Hành lang sáng đèn, Kỷ Kha Phách xác định phòng cô ngủ trước kia chính là phòng của anh.
Sau khi trở lại, nơi này dường như không có gì thay đổi, cánh cửa khép hờ.
Địch Chú Thanh có thể giấu gia tài ở đâu? Cô lục lọi cả đêm nhưng cũng không có kết quả, bèn dứt khoát nằm vào trong chăn mộng gặp Chu Công.
Lần đầu tiên cô ngủ ở giới quỷ, trong mơ, Kỷ Kha Phách gặp Địch Chú Thanh lần cuối cùng, cô nói: "Anh đừng đến thế giới của em, em sẽ đến thế giới của anh."
Cô đã thành công bước này, chờ đợi câu trả lời của anh.
Anh cười cười, điểm nhẹ lên ch.óp mũi cô: "Anh đưa em về nhà."
Cô dường như gặp lại Địch Chú Thanh, cô nằm nghiêng người ngủ, giấc mơ ở giới quỷ đều là trái ngược, sao có thể chứ?
Một cơn gió thổi qua khuôn mặt cô, hoàn toàn không có chút hơi lạnh nào.