Tuyền Phục

Chương 8:



Sáng sớm hôm sau, Kỷ Kha Phách đi dọc theo đường lớn về nhà từ sớm, trang điểm sửa soạn một chút rồi đứng đắn đi làm.

Bác gái hàng xóm vừa đi phơi quần áo trở về, thấy cô ra cửa, tò mò hỏi một câu: "Tối qua không về nhà à?"

Kỷ Kha Phách điều chỉnh lại sắc mặt: "Không ạ, cháu tăng ca cả đêm."

Bác gái gật đầu, quay vào làm bữa sáng cho cả nhà.

Lúc làm việc, Kỷ Kha Phách chào hỏi đồng nghiệp một tiếng rồi tập trung vào công việc.

Đến giờ cơm trưa, Kỷ Kha Phách vừa xé một góc bánh mì thì có tin nhắn mới báo đến…

[Đưa thư tình]: Ăn trưa chưa?

Cô tưởng bạn bè quan tâm, c.ắ.n một miếng bánh mì rồi nghiêm túc trả lời là ăn rồi.

[Đưa thư tình]: Ừ, chú ý nghỉ ngơi.

Liên tiếp một tuần, lời nói thành sự thật, tăng ca đến tối tăm mặt mũi.

Kỷ Kha Phách đã tiêm phòng trước cho Địch Chú Thanh, nhưng sự quan tâm bất di bất dịch của anh cứ diễn ra hết lần này đến lần khác.

Giữ chừng mực giữa bạn bè khác giới, hóa ra cũng áp dụng cho cả phụ nữ và nam quỷ.



Nấu cháo lửa nhỏ, từ từ mà làm.

Điều gì đã khiến Địch Chú Thanh thay đổi chiến lược? Chính là đêm của một tuần trước.

Anh đã tìm ra manh mối, đối tốt với cô là mấu chốt, chăm sóc cô chính là đường tắt.

Cô là sự khởi đầu, cũng là kết thúc.

Chỉ dừng lại ở bề ngoài là chưa đủ.

Trong vòng một tuần, anh đã học được toàn bộ kỹ năng của loài người, bao gồm cả kỹ năng hôn.

Bước tiếp theo là công lược trái tim của Kỷ Kha Phách, anh trộm nghĩ, giả sử sau khi thành công, liệu anh có trở thành một con quỷ vong ơn bội nghĩa hay không.

Cuối cùng anh mỉm cười lắc đầu, những phỏng đoán tan thành mây khói.



Vào cuối tháng tám, bộ phận tổ chức một buổi liên hoan, địa điểm được chọn là quán ăn vỉa hè gần công ty.

Sau khi tăng ca suốt một tuần, khó khăn lắm mới trút được gánh nặng, nam đồng nghiệp A khui mấy chai bia, nữ đồng nghiệp B nói đùa: "Lát nữa say bí tỉ thì ngủ ngoài đường à?"

Nói thì nói vậy, hai người vẫn lần lượt nhắn tin báo cáo với người nhà.

Nam đồng nghiệp B ngồi đối diện vòng qua hai người họ rót rượu cho Kỷ Kha Phách.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Cảm ơn, tôi tự rót được rồi."

Tổng cộng có hai bàn, các đồng nghiệp ở bàn bên kia lập tức ồn ào trêu chọc.

Nam thực tập sinh C dưới trướng cô là người đầu têu: "Chị Kỷ, trong số những người ở đây, anh B chỉ rót rượu cho chị, quan hệ của hai người còn thân thiết hơn bọn em đấy nhé."

Nam đồng nghiệp B đột nhiên bị nhắc đến, vốn tính nhút nhát, anh ta xoay người đưa rượu, tay run lên một cái: "Ai nói, chẳng phải tôi chưa rót đến lượt cậu sao."

Nữ thực tập sinh F ngồi cạnh Kỷ Kha Phách, nói nhỏ: "Chị Kỷ, đừng nghe cậu ta nói linh tinh, em cảm thấy anh B không hợp với chị lắm."

Bộ ba nòng cốt trong công việc: nữ đồng nghiệp A, nam đồng nghiệp A và Kỷ Kha Phách.

"Lên món rồi, vừa ăn vừa nói chuyện." Hai người giảng hòa.

Trước khi động đũa, Kỷ Kha Phách không để trong lòng, đăng một bài lên vòng bạn bè, kèm theo bức ảnh quán vỉa hè và bia, chú thích ăn ngon uống say.

Đăng chưa được mấy phút, cô đã nhận được rất nhiều lượt thích tiện tay, dưới phần bình luận chỉ có một câu: Về được không?

Tửu lượng của mình được mấy cân mấy lạng, trong lòng cô tự hiểu rõ. Nhân lúc còn tỉnh táo, cô cũng thú thật với Địch Chú Thanh: Không về được.

[Đưa thư tình]: Ăn nhiều cơm vào, ít đụng đến rượu, đợi tôi.

Kỷ Kha Phách vừa uống xong một ly, cô chột dạ ừ một tiếng.

Buổi chiều muộn cuối hè mưa dầm dề, mấy đồng nghiệp chưa uống được mấy ly đã vội vàng về nhà.

Nam đồng nghiệp A có quan hệ tốt với hai người, đảm nhận vai trò quý ông: "Nói đi, đưa ai trong hai vị về trước?"

"Cậu lái xe khi say rượu không muốn sống nữa à?" Nữ đồng nghiệp A hoảng hốt.

"Chẳng lẽ không thể là ba chúng ta cùng gọi xe về, tôi chỉ muốn làm người hộ hoa sứ giả thôi mà." Xe taxi đỗ cách đó không xa, đang bật đèn xi nhan đôi.

Nữ đồng nghiệp A nhận ra mình hiểu lầm anh ta, nhưng hơi men bốc lên đầu: "... Thế này còn tạm được, cảm ơn nhé!"

"Vậy ai trước?"

Kỷ Kha Phách đang ngẩn người nhìn màn mưa rơi bên cạnh, cô từ chối: "Thôi, bạn tôi đến đón rồi, đi làm gặp lại sau."

Mưa đ.á.n.h vào biển hiệu, bọt nước chảy xuống, bọn họ nhìn thấy người đến mặc áo khoác gió màu xám nhạt đội mũ, tay phải cầm một chiếc ô đen đi về phía này.

Nữ đồng nghiệp A thấy thế, bèn nheo mắt lại nhìn Kỷ Kha Phách: "Có biến à?"

"Bạn bình thường." Khi rời đi, cô chỉ để lại một câu.

Trước khi lên xe, nam đồng nghiệp A chưa từng gặp nhân vật này, anh ta buột miệng hỏi: "Người đó là ai vậy?"

"Một người bạn bình thường của Kha Phách."

"Tôi thấy không giống, chẳng bình thường chút nào."

Không những không bình thường mà còn tỏa ra hơi thở nguy hiểm, nói là nhiếp hồn đoạt phách cũng không quá đáng.