Tuyết Dạ Kiến Duyên

Chương 7



Dù là quý nữ danh môn hay công t.ử thế gia, ánh mắt đều không tự chủ mà dồn về phía hắn.

 

Ta thậm chí còn nghe thấy những tiếng xì xào khe khẽ.

 

“Đây chính là Ngũ hoàng t.ử sao? Sao trước nay chưa từng thấy?”

 

“Dung mạo quả thật quá xuất sắc, cũng có thể hình dung được phong thái năm xưa của Lâm phi nương nương.”

 

“Suỵt, đừng để Cửu công chúa nghe thấy, mẫu thân họ là t.ử địch.”

 

Cửu công chúa vận một thân váy vàng nhạt, ngồi bên phải, sắc mặt không vui.

 

Khí chất kiêu căng giữa mày mắt, so với kiếp trước không khác chút nào.

 

Đây là lần đầu tiên ta gặp nàng trong đời này.

 

Sau khi ta nhập cung tụng kinh cho Thái hậu, nàng từng nhiều lần hẹn ta ngắm hoa uống trà.

 

Đều bị ta khéo léo từ chối.

 

Nỗi đau nàng gây cho ta ở kiếp trước quá sâu, ta sợ chỉ cần vừa nhìn thấy nàng, hận ý sẽ nuốt chửng lý trí.

 

Dẫu đã chuẩn bị tâm lý đầy đủ, hôm nay gặp nàng, ta vẫn cảm thấy hô hấp khó khăn.

 

Nhân lúc không ai chú ý tới ta, ta lặng lẽ ra ngoài hít thở.

 

Rẽ sang hoa viên, liền gặp Bùi Thù.

 

Vẫn một thân áo nguyệt bạch, phong thái thong dong tuấn tú.

 

Vừa thấy hắn, ta đã muốn tránh.

 

Nhưng hắn lại gọi ta:

 

“Nhược Từ, ta có lời muốn nói với nàng.”

 

14

 

Bên hồ nước biếc, hoa nở rực rỡ.

 

Sắc mặt thiếu niên ấy lại có phần tái nhợt.

 

“Nàng và ta từ nhỏ đã là thanh mai trúc mã. Ta xem sự tốt đẹp nàng dành cho ta là lẽ đương nhiên, chưa từng nghĩ rằng, vốn dĩ nàng cũng có thể có lựa chọn khác. Đây chính là sai lầm lớn nhất của ta, đúng không?”

 

Hai đời trước sau, cuối cùng ta cũng nghe được lời thật lòng của Bùi Thù.

 

Trước khi trùng sinh, vì hắn, ta đã trải qua nhục nhã và giày vò.

 

Cửu công chúa chỉ một đạo ý chỉ, liền giáng ta vào ngôi miếu hoang.

 

Ta phải giữa mùa đông giá rét, múc nước băng, lau tượng Phật.

 

Khi ấy hai tay ta đầy vết nứt vì lạnh, lở loét mưng mủ, không còn là đôi tay thanh nhã từng gảy đàn danh chấn kinh thành của thiên kim Hầu phủ năm xưa.

 

Cửu công chúa vẫn không chịu buông tha ta.

 

Đúng ngày sinh thần của ta, nàng đến miếu hoang.

 

Buông xuống một tấm rèm, bắt ta đàn Phật âm cho quý nhân nghe.

 

Chiếc đàn ấy là đàn đặc chế.

 

Mỗi sợi dây, đều cắt vào ngón tay ta.

 

Đến cuối khúc, tay ta đã m.á.u tươi đầm đìa.

 

Gió thổi tung một góc rèm.

 

Ta nhìn thấy rất rõ.

 

Người nghe ta đàn không phải ai khác — chính là Bùi Thù.

 

Bùi lang.

 

Ngươi và ta từ nhỏ là thanh mai trúc mã, học đàn cùng nhau, học chữ cùng nhau.

 

Ngươi không thể không nhận ra đó là tiếng đàn của ta.

 

Cũng không thể không nghe ra tiếng ta nhẫn đau nghẹn ngào.

 

Lại càng không thể không nhớ, ngày ấy là sinh thần mười sáu tuổi của ta.

 

Thế nhưng khi Cửu công chúa hỏi ngươi tiếng đàn thế nào, ngươi chỉ lạnh nhạt đ.á.n.h giá:

 

“Không bằng công chúa nửa phần.”

 

Ngươi đã biến ta thành cô nương nực cười nhất trên đời.

 

Mà nay, ta cuối cùng cũng hiểu được suy nghĩ trong lòng ngươi.

 

Hóa ra, sự tốt đẹp ta dành cho ngươi, lại trở thành lý do để ngươi có thể tùy ý chán ghét ta.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ta muốn cười, nhưng không hiểu vì sao, hốc mắt lại ướt lên.

 

Còn Bùi Thù thì hoàn toàn không nhận ra.

 

Hắn nói:

 

“Nhược Từ, chúng ta là thanh mai trúc mã, vốn nên là lương phối. Nay ta đã biết sai, ta sẽ sửa. Nhược Từ, ta—”

 

Ta chỉ nói:

 

“Ngươi và ta chỉ là bạn chơi thuở nhỏ, không cần vì ta mà thay đổi điều gì. Bùi lang quân, xin hãy quay về.”

 

Hắn sững sờ, không dám tin, đưa tay muốn kéo tay ta:

 

“Nàng nói gì cơ?”

 

Trong lúc giằng co, vòng ngọc trên cổ tay ta rơi xuống, vỡ tan.

 

Hắn c.h.ế.t lặng.

 

Ta cúi xuống nhặt lên, khẽ nói:

 

“Đây là lễ sinh thần năm mười bốn tuổi, ngươi tặng ta.”

 

Bùi Thù lắp bắp:

 

“Nhược Từ, ta không cố ý.”

 

Ta gom mảnh ngọc vỡ trong lòng bàn tay, mỉm cười:

 

“Ngọc đã vỡ, duyên đã tận. Bùi lang quân, xin đừng dây dưa với ta nữa.”

 

Hắn vừa kinh vừa giận, đưa tay kéo ta:

 

“Một chiếc vỡ rồi, ta có thể tặng nàng mười chiếc, trăm chiếc. Tống Nhược Từ, rốt cuộc vì sao nàng lại đối xử với ta như vậy?”

 

15

 

Hắn hỏi bằng chân tâm, ta cũng dùng chân tâm mà đáp lại.

 

Ta giấu đi chuyện tiền kiếp hậu kiếp, chỉ nói rằng ngày trước ta từng mộng một giấc mộng rất dài.

 

Trong mộng, tổ phụ ta bị người hãm hại, tổ mẫu lâm trọng bệnh.

 

Kinh thành không ai dám đứng ra chữa trị cho nhà ta, ta đành đi cầu vị hôn phu.

 

Nhưng hắn nói với ta:

 

“Nhược Từ, thời thế đã khác, ta không thể còn dính dáng đến nhà nàng nữa.”

 

Đến khi công chúa vừa gặp đã si tình với hắn, hắn liền không kịp chờ đợi mà hủy bỏ hôn ước với ta.

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

Về sau, trong miếu hoang ta gảy đàn, m.á.u tươi đầm đìa.

 

Rồi về sau nữa, ta gõ trống kêu oan không thành, bị giải đi bêu phố trở về.

 

Sau nữa, ta c.h.ế.t t.h.ả.m nơi miếu hoang, còn phủ họ Bùi thì treo đèn kết hoa.

 

Nhị lang nhà họ Bùi sắp cưới công chúa.

 

Tính mạng của ta, chính là sính lễ hắn dâng cho nàng.

 

Bùi Thù sững sờ, cuối cùng biện bạch:

 

“Đó chỉ là mộng của nàng!”

 

Ta cười:

 

“Nhưng Cửu công chúa đối với ngươi, quả thực là vừa gặp đã si tình, không phải sao?”

 

Những lời đồn đại nơi đầu đường cuối ngõ nói rằng, bên bờ sông Bạch Thạch, Cửu công chúa rơi xuống thuyền du ngoạn.

 

Là vị công t.ử nhà họ Bùi anh tuấn ấy nhảy xuống nước cứu nàng.

 

Từ đó xe ngựa trong cung thường xuyên ra vào Bùi phủ.

 

Danh nghĩa là Cửu công chúa đến tìm cô nương nhà họ Bùi thưởng hoa, nhưng người nàng muốn thưởng, kỳ thực là một người khác.

 

“Bùi lang quân, ngươi muốn có Nga Hoàng Nữ Anh bên cạnh, nhưng ta không muốn bước vào bàn cờ của ngươi.”

 

Sắc mặt Bùi Thù trắng bệch, nắm lấy tay ta muốn giải thích:

 

“Không phải như vậy đâu, Nhược Từ—”

 

Lúc nãy vòng ngọc rơi vỡ, đã cắt rách cổ tay ta.

 

Bùi Thù nắm trúng chỗ đau, khiến ta đau đến suýt rơi lệ.

 

“Buông ra.”

 

Sau lưng bỗng xuất hiện một bóng người cao gầy, một tay đẩy hắn ngã xuống đất.