Tuyết Dạ Kiến Duyên

Chương 9



Ta ngày ngày gieo quẻ cầu xăm, quẻ nào cũng là đường cùng, xăm nào cũng là hạ hạ.

 

Ta lo lắng đến mức ăn không ngon, ngủ không yên.

 

Ta xin Thái hậu cho nghỉ, lấy cớ bệnh tật.

 

Kỳ thực cũng không hẳn là nói dối.

 

Khoảng thời gian này, ta đã gầy đến mức biến dạng.

 

Tổ phụ tổ mẫu mời danh y khắp nơi cho ta.

 

Bọn họ đều nói, bệnh của thiên kim quý phủ là tâm bệnh.

 

Tâm bệnh, không t.h.u.ố.c nào chữa được.

 

Tổ mẫu sốt ruột đến suýt rơi lệ, nắm tay ta hỏi:

 

“Nhược Từ, con đang phiền lòng điều gì?”

 

Ta chỉ biết siết c.h.ặ.t t.a.y bà.

 

Ấm áp, mạch tượng ổn định.

 

Chỉ như vậy, ta mới có thể thở ra, miễn cưỡng mỉm cười:

 

“Con không phiền lòng. Có tổ phụ tổ mẫu ở đây, con không phiền lòng.”

 

Nhưng ban đêm ta không ngủ được, vẫn đi tìm họ.

 

Lại thấy tổ mẫu quỳ trong Phật đường, hướng về Bồ Tát khẩn cầu:

 

“Nếu con và phu quân mệnh đã định phải đi, xin hãy phù hộ cho Nhược Từ cả đời mạnh khỏe, vô ưu.”

 

Phía sau bà, tổ phụ — người xưa nay không tin thần Phật — vậy mà cũng quỳ xuống, dập đầu liên hồi.

 

“Con biết đời này mình sát nghiệp quá nặng. Nếu có báo ứng, xin cứ ứng lên một mình con, chớ liên lụy đến cháu gái của con.”

 

Ta như bị sét đ.á.n.h giữa trời quang.

 

Đêm tuyết đầu mùa, trời lạnh thấu xương.

 

Chẳng lẽ người từng mơ giấc mộng lạnh lẽo đến tận xương tủy vào tiết tháng ba ấm áp, không chỉ có một mình ta?

 

20

 

Đã rất lâu rồi Cố Cửu Uyên không tới tìm ta.

 

Nghe nói bệ hạ có ý ban hôn cho hắn, gả là một vị quận chúa khác họ, hậu duệ công thần, ở vùng Tây Bắc nắm giữ thế lực vô cùng lớn.

 

Ai nấy đều biết, đó là một mối hôn sự cực kỳ tốt.

 

Một khi hôn sự thành, Cố Cửu Uyên sẽ trở thành Thái t.ử.

 

Mà tất cả những điều ấy, đều không còn liên quan gì đến ta.

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

Giữa ta và Cố Cửu Uyên, từ đầu đến cuối chỉ là báo đáp.

 

Hắn đời này như nguyện, ta cũng coi như đã thực hiện xong lời hứa của kiếp trước.

 

Năm ấy, ta mười sáu tuổi.

 

Ba ngày nữa, chính là ngày gia biến ở kiếp trước.

 

Lo lắng hoảng sợ đến lúc này, lòng ta lại tĩnh lặng như nước.

 

Ta cầm b.út viết chữ, viết một phong thư —

sau khi ta c.h.ế.t, tự sẽ có người đưa cho Cố Cửu Uyên.

 

******

 

【Điện hạ thân khải.】

 

Thuở nhỏ ta ngang bướng, trước Phật cười nói, không tin luân hồi.

 

Về sau báo ứng không sai, ta chịu đủ nhục nhã, vùng vẫy trong bùn lầy, khó tìm đường sống.

 

Có người cùng ta tình sâu như biển, ngày ấy lại mười dặm hồng trang cưới tân nương.

 

Có người cùng ta vốn chẳng quen biết, ngày ấy lại cưỡi ngựa ngàn dặm tìm đến ta.

 

Điện hạ, ngài từng hỏi ta vì sao lại giúp ngài.

 

Kỳ thực, ta cũng không biết, trong ngôi miếu hoang năm ấy, người kia vì sao lại đến giúp ta.

 

Nghi vấn của ta, vốn đã định sẵn không có đáp án.

 

Nhưng ta không muốn ngài cũng giống như ta.

 

Điện hạ, Tống Nhược Từ ở Bồ Đề Tiểu Trúc, chưa từng là người thuần lương chí thiện.

 

Nàng giúp ngài, chỉ vì ngài từng giúp nàng.

 

Điện hạ, sơn hà gấm vóc, tiền đồ rực rỡ vô biên.

 

Nguyện ngài an hảo, vạn thế thái bình.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

*****

 

Nét b.út cuối cùng hạ xuống, sáp niêm phong cũng đã đóng lại.

 

Ta giao phong thư cho Lan Đình cô cô, bà lại hỏi ta:

 

“Con đã nghĩ kỹ chưa?”

 

Ta không trả lời, chỉ cúi người hành một đại lễ:

 

“Đêm trong cung dài đằng đẵng, Nhược Từ được cô cô che chở, ấy là phúc phận của con.”

 

Bà đưa tay sờ má ta, khẽ nói:

 

“Con… thật sự rất giống mẫu thân con.”

 

21

 

Ngày cuối cùng.

 

Trong cung có người đến, tổ phụ bị triệu nhập cung.

 

Trước lúc đi, ông nhìn ta thật sâu một cái, nhưng không nói lời nào.

 

Bốn canh giờ trôi qua, ông vẫn chưa trở về.

 

Y hệt kiếp trước.

 

Ta gieo quẻ cầu xăm, vẫn là quẻ t.ử, vẫn là hạ hạ.

 

Trời muốn diệt ta.

 

Mây đen kéo kín, trời đất âm u, cả kinh thành nặng nề ngột ngạt.

 

Ta đứng trong Phật đường, không quỳ không lạy, chỉ muốn cười.

 

Kiếp này ta sống lại, tính toán mọi đường.

 

Tiểu nhân trong quân sớm đã bị bắt g.i.ế.c.

 

Những “chứng cứ thông địch phản quốc” cũng đã bị một mồi lửa thiêu sạch.

 

Thế nhưng vẫn không thắng nổi sự an bài của số mệnh.

 

Cùng một ngày của tiền kiếp, thậm chí cùng thời tiết, cùng thời khắc, cùng một tên nội thị —

 

Đọc cùng một đạo thánh chỉ, thúc tổ phụ mau ch.óng nhập cung, không được chậm trễ.

 

Ta không giãy giụa nữa, thay y phục chỉnh tề, đi tìm tổ phụ tổ mẫu.

 

Giữa kẽ tay giấu t.h.u.ố.c độc, trong tay áo có một con d.a.o găm.

 

Nếu ta đã làm hết thảy những gì có thể, mà vẫn không thoát được số mệnh,

vậy ta thà c.h.ế.t trước khi bị sỉ nhục, dùng tính mạng mình, đ.á.n.h trả một lần như bọ ngựa chặn xe.

 

Nhưng tổ mẫu lại nắm tay ta, bảo ta thay áo vải thô.

 

Bà nhét ta vào xe lừa, nghiêm giọng dặn dò:

 

“Phía tây nam có tổ trạch. Phía bắc tổ trạch, dưới gốc cây thứ chín, chôn một rương vàng. Con đi tìm người họ Quản, là con trai nhũ mẫu của con. Hắn sẽ che chở con, cho con một đời yên ổn.”

 

Ta liều mạng lắc đầu:

 

“Không, con không đi.”

 

Tổ mẫu dùng sức đẩy ta:

 

“Nhược Từ, đừng hồ đồ, con nhất định phải đi!”

 

Trong lúc giằng co, con d.a.o găm rơi khỏi tay áo.

 

Tổ mẫu sững người, cúi xuống nhặt d.a.o, dường như trong khoảnh khắc đã hiểu hết mọi chuyện, nước mắt tuôn như mưa.

 

Ta nắm c.h.ặ.t t.a.y bà, từng chữ từng lời rành rẽ:

 

“Tổ mẫu, cả nhà Trung Dũng Hầu đều có cốt khí kiêu hãnh, tôn nữ không muốn làm kẻ đào binh. Nếu thiên mệnh không thể đổi, con cũng sẽ liều c.h.ế.t đ.á.n.h đến cùng!”

 

22

 

Giờ Dậu một khắc, mây đen dày đặc.

 

Tổ phụ vẫn chưa về.

 

Trong cung lại có nội thị đến, đọc thánh chỉ của bệ hạ.

 

Lệnh ta và tổ mẫu lập tức nhập cung, nếu không, cấm quân ngoài phủ Trung Dũng Hầu sẽ lập tức phóng hỏa.

 

Tên nội thị da cười thịt không cười:

 

“Hai vị, mời đi.”

 

Ta bước lên một bước, không để ý đến hắn, một tay kéo mạnh một tiểu hoạn quan —

 

Giật mũ, rút trâm.