"Khẹc... khẹc..."
Không khí trong l.ồ.ng n.g.ự.c dường như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt, rít lên từng hồi thô ráp qua cuống họng. Lâm Ý Vãn há miệng, cố gắng vớt vát chút oxy mỏng manh nhưng vô vọng. Cảm giác nghẹt thở quen thuộc đến ám ảnh kéo theo từng cơn co thắt dữ dội ở l.ồ.ng n.g.ự.c. Tầm nhìn của cô nhòe đi, những đốm sáng trắng nhảy múa trước mắt, xen lẫn tiếng ong ong váng vất trong màng nhĩ.
"Chị... chị không sao chứ? Chị Ý Vãn, chị đừng làm em sợ!"
Một giọng nói thánh thót, mềm mại nhưng lại mang theo vài phần nôn nóng vang lên bên tai cô. Mùi nước hoa ngọt gắt xộc thẳng vào khoang mũi, càng làm cho cơn hen suyễn của Lâm Ý Vãn trở nên tồi tệ hơn. Cô gục mặt xuống chiếc bàn kính cường lực, ngón tay run rẩy bấu c.h.ặ.t vào mép bàn đến mức các đốt ngón tay trắng bệch.
Khoan đã...
Giọng nói này? Lâm Ý Nhu?
Lâm Ý Vãn khó nhọc mở trừng mắt. Khung cảnh mờ ảo dần hiện rõ. Không phải là trần nhà trắng toát lạnh lẽo của phòng hồi sức cấp cứu. Không phải là tiếng bíp bíp đơn điệu, đứt quãng của máy đo nhịp tim báo hiệu sự sống đang cạn dần. Trước mắt cô là một căn phòng nghỉ xa hoa với rèm nhung đỏ thẫm, đèn chùm pha lê rực rỡ và những lẵng hoa bách hợp thơm nức.
Đây là phòng nghỉ VIP tại Khách sạn Đế Cảnh!
Ký ức ùa về như một cơn sóng thần, mạnh mẽ và tàn nhẫn đập vào tâm trí cô. Hôm nay là ngày hai mươi tháng tám, ngày diễn ra tiệc đính hôn hào nhoáng giữa cô và Tống Hoài Thanh - thiếu gia nhà họ Tống. Cũng chính là ngày mà cuộc đời cô chính thức bước vào một vòng xoáy bi kịch không lối thoát.
Kiếp trước, cũng ngay tại căn phòng này, cũng trong lúc cô đang lên cơn hen suyễn vật vã, mẹ kế Đàm Thu Nguyệt và em gái cùng cha khác mẹ Lâm Ý Nhu đã dồn ép cô ký vào bản "Hợp đồng chuyển nhượng cổ phần". Bọn họ lấy lý do sức khỏe cô yếu kém, không thể quản lý được mười lăm phần trăm cổ phần của Tập đoàn họ Lâm do người mẹ quá cố để lại, ngon ngọt dỗ dành cô tạm thời giao cho Lâm Ý Nhu đứng tên "giữ hộ" làm của hồi môn. Bọn họ nói rằng, Tống Hoài Thanh cưới cô là vì tình yêu, không màng tài sản, nếu cô mang theo quá nhiều tiền bạc về nhà chồng sẽ chỉ khiến nhà họ Tống nghĩ cô dùng tiền để thị uy, ảnh hưởng đến hạnh phúc phu thê.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Khi đó, vì quá tin người, vì cơn bệnh hành hạ làm mờ lý trí, cô đã run rẩy đặt b.út ký.
Để rồi sau đó thì sao?
Bọn chúng lột sạch mọi thứ của cô. Lâm Ý Nhu dùng mười lăm phần trăm cổ phần đó làm bàn đạp, nghiễm nhiên trở thành nữ cường nhân tài mạo song toàn trong mắt giới thượng lưu, sau đó quang minh chính đại quyến rũ Tống Hoài Thanh. Còn cô, một đại tiểu thư danh chính ngôn thuận, lại bị giam lỏng trong căn biệt thự lạnh lẽo, ngày ngày làm bạn với t.h.u.ố.c men và máy thở. Khoảnh khắc cô trút hơi thở cuối cùng, Tống Hoài Thanh đang tổ chức sinh nhật linh đình cho con gái của Lâm Ý Nhu. Hắn ta tắt máy, bỏ mặc cô c.h.ế.t ngạt trong nỗi uất hận tột cùng.
Nỗi oán hận ngập trời như nham thạch trào dâng trong huyết quản Lâm Ý Vãn. Cô vẫn chưa c.h.ế.t! Ông trời có mắt, thực sự đã cho cô sống lại, quay về đúng cái khoảnh khắc định mệnh này!
"Vãn Vãn à, sức khỏe con vốn dĩ đã không tốt, đừng kích động nữa. Bác sĩ nói rồi, bệnh hen suyễn này kỵ nhất là lao lực. Con mau ký tên đi, ký xong dì lập tức bảo người đưa t.h.u.ố.c cắt cơn vào cho con. Hôm nay là ngày vui, đừng để mọi người bên ngoài chờ lâu, Hoài Thanh và cha con đang tiếp khách ở sảnh chính đấy."
Đàm Thu Nguyệt đứng bên cạnh, một tay vỗ vỗ lưng cô ra vẻ ân cần, tay kia lại đẩy một bản hợp đồng giấy trắng mực đen cùng một cây b.út máy mạ vàng đến ngay sát tầm tay của Lâm Ý Vãn. Khuôn mặt bà ta trang điểm tinh xảo, khoác trên người bộ sườn xám bằng lụa đắt tiền, toát lên vẻ phu nhân quyền quý. Nhưng sâu trong đáy mắt bà ta không giấu nổi tia tham lam và sự thúc giục độc ác.
Lâm Ý Nhu cũng hùa theo, đôi mắt ươn ướt chực khóc như thể người đang chịu bệnh tật hành hạ là cô ta: "Chị ơi, em biết chị xót xa những tâm huyết của dì Triệu để lại. Nhưng chị nhìn chị xem, chỉ một chút áp lực đã phát bệnh thế này. Em nhận số cổ phần này cũng là vì muốn gánh vác thay chị thôi. Chị cứ yên tâm gả cho anh Hoài Thanh, làm một thiếu phu nhân nhàn nhã, mọi gánh nặng công ty cứ để em lo liệu. Tình chị em chúng ta sâu đậm thế này, tài sản của ai đứng tên chẳng giống nhau?"
Nghe những lời đạo đức giả buồn nôn ấy, Lâm Ý Vãn chỉ muốn bật cười thành tiếng, nhưng cổ họng cô lại phát ra một tiếng rít khô khốc.
"Gánh vác thay tôi? Giữ hộ tôi?"
Lâm Ý Vãn cố gắng hít một hơi thật sâu, bàn tay đang bấu lấy mép bàn từ từ trượt xuống, chạm vào mặt dây chuyền ngọc bích lạnh buốt đang đeo trên cổ. Đây là kỷ vật duy nhất mẹ ruột để lại cho cô, thứ mà kiếp trước Lâm Ý Nhu đã dùng đủ mọi thủ đoạn để chiếm đoạt ngay sau ngày cô đính hôn.